sachtruyen.net - logo
chính xáctác giả
TRANG CHỦLIÊN HỆ

Hồi 7: Lạc Hoa Lưu Thủy

Ngủ tới nửa đêm xảy nghe có người vỗ vai mình, Địch Vân giật mình tỉnh dậy, thấy Huyết Đao lão tổ kề mặt sát tai mình nói:

- Có người tới!

Địch Vân giật mình kinh hãi, nhưng liền đó mừng rỡ nghĩ thầm:

“Hễ có người tới tất phải có đường vào, mà có đường vào tất phải có đường ra. Vậy là thoát rồi!”

Nghĩ xong, hạ thấp giọng hỏi:

- Ở đâu?

Huyết Đao lão tổ chỉ tay về mé Tây, thì thầm:

- Võ công của địch nhân chẳng phải tầm thường, ngươi nằm yên ở đây, chớ có động đậy!

Địch Vân nghiêng đầu áp tai xuống đất nhưng vẫn không nghe thấy gì.

Trong khi đó thì Huyết Đao lão tổ đã rút Huyết Đao cầm nơi tay, rùn người xuống rồi đột ngột như mũi tên rời ná nhẹ nhàng phóng vọt đi, chỉ thấy bóng lão nhấp nhô mấy cái rồi biến mất trên dốc núi. Địch Vân khen thầm:

“Võ công của lão thật cao cường, nếu Đinh đại ca còn tại thế không biết võ công hai người ai cao ai thấp?”

Nghĩ tới Đinh Điển, chàng đưa tay sờ lên ngực, bọc hài cốt Đinh Điển vẫn còn nằm yên ở đó.

Đang đêm thanh vắng, bỗng vang lên tiếng kim khí chạm nhau keng keng hai tiếng rồi im bặt. Qua một lúc lâu sau mới lại nghe keng keng hai tiếng nữa. Địch Vân đoán, chắc là Huyết Đao lão tổ đánh lén không thành công nên đã ra mặt cùng đối phương động thủ. Nghe tiếng binh khi chạm nhau thì có vẻ như võ công của người kia cũng tương đương với Huyết Đao lão tổ chứ không kém.

Tiếp sau đó là keng keng keng keng bốn tiếng, đến giờ thì Thủy Sinh mới giật mình tỉnh giấc. Trong sơn cốc phủ đầy tuyết trắng, ánh trăng soi xuống được tuyết phản chiếu lên, dù đang là nửa đêm nhưng quang cảnh vẫn nhìn được rõ ràng như ban ngày. Thủy Sinh nhìn sang Địch Vân, môi hơi mấp máy định lên tiếng hỏi xem có việc gì xảy ra, nhưng nghĩ lại tên tiểu ác tăng chưa chắc đã chịu đáp lời nên thôi.

Bỗng nghe tiếng keng keng mỗi lúc một lớn, Địch Vân và Thủy Sinh đồng ngẩn đầu nhìn về phía phát ra tiếng động, dưới ánh trăng chỉ thấy hai bóng người xoắn lấy nhau, đao kiếm chạm nhau phát ra tiếng leng keng liên hồi.

Hai người vừa chiết chiêu vừa từ từ tiến về phía dốc núi cao ở góc Đông Bắc.

Đó là một dốc núi khá cheo leo phủ đầy tuyết, người thường muốn leo lên đó cũng không phải dễ, thế nhưng hai người vừa giao đấu vừa đi lên, trong thoáng chốc đã lên đến đỉnh dốc.

Địch Vân chú mục nhìn lên, lát sau đã nhận ra người đang giao đấu với Huyết Đao lão tổ là một lão đạo nhân, thì ra đó là một cao thủ trong “Lạc Hoa Lưu Thủy”, sau khi tuyết băng, không biết lão đạo này làm thế nào mà vào trong cốc được? Giờ thì Thủy Sinh cũng đã nhận ra lão đạo, mừng rỡ kêu lên:

- Lưu Thừa Phong, Lưu bá bá tới rồi! Cha ơi cha! Sinh nhi đang ở đây!

Địch Vân giật mình nghĩ thầm:

“Huyết Đao lão tổ giao đấu với lão đạo, xem ra nhất thời không thể thủ thắng được. Nàng la lối om sòm như vậy lỡ đâu cha nàng nghe tiếng chạy tới thì mình khó mà sống được!”

Nghĩ xong vội nói:

- Này, ngươi đừng la lớn như vậy, lỡ đâu tuyết bị động lại lở nữa thì không có đường chạy đâu!

Thủy Sinh nổi giận nói:

- Ta cứ la lớn! Cho tuyết băng giết chết tên tiểu hòa thượng xấu xa này đi!

Dứt lời lại ngẩn mặt lên kêu:

- Cha ơi cha! Hài nhi đang ở đây!

Địch Vân nổi giận nói:

- Tuyết băng thì không chừa một ai. Cả phụ thân ngươi cũng chết, ngươi muốn hại chết cả phụ thân ngươi sao?

Thủy Sinh nghe nói cũng có lý, nhưng lập tức nghĩ lại, phụ thân bản lãnh thông thiên, khi nãy tuyết băng khủng khiếp như vậy mà Lưu bá bá cũng xông vào được. Mà Lưu bá bá vào được thì phụ thân tất cũng đã vào đây. Dù tuyết có băng thì cũng đè chết mình chứ không thể làm khó phụ thân được.

Lão ác tăng võ công lợi hại, nếu để lão giết chết Lưu bá bá rồi thì mình muốn sống không được muốn chết cũng không xong.

Nghĩ xong lại lớn tiếng gọi:

- Cha ơi cha! Con ở đây!

Địch Vân không biết phải làm sao để ngăn Thủy Sinh lại không để nàng la toáng lên như vậy. Chàng đưa mắt nhìn về phía Huyết Đao lão tổ, thấy hai người đang giao đấu đến lúc quyết liệt. Huyết Đao xuất thủ như điện, hóa thành một vầng huyết ảnh vây bọc lấy đối phương. Còn lão đạo Lưu Thừa Phong sử trường kiếm, lão xuất thủ không nhanh nhẹn, nhưng thế thủ kín như bưng. Nhìn hai tuyệt thế cao thủ giao đấu, Địch Vân không thể nhận ra ai đang chiếm được thượng phong. Bên cạnh đó Thủy Sinh chốc chốc lại kêu to, hết gọi cha nàng rồi đến gọi biểu ca. Địch Vân bực mình quát:

- A đầu mau im miệng. Ngươi còn không im miệng ta sẽ cắt lưỡi ngươi!

Thủy Sinh chẳng những không im mà còn hét lớn:

- Ta không im! Ta không im!

Rồi lại kêu:

- Cha ơi! Con đang ở đây này!

Tuy nhiên nàng cũng sợ Địch Vân xuất thủ bất thần, vội đứng dậy lượm một hòn đá lớn cầm nơi tay thủ thế. Qua một lát, thấy Địch Vân vẫn nằm bất động, chợt nghĩ:

“Tên tiểu ác tăng này đã bị gãy chân, võ công lại chẳng lấy gì làm cao minh. Nếu không có lão ác tăng giải cứu thì đã bị biểu ca giết từ lâu rồi. Mình thật là ngốc! Đã vậy còn sợ hắn! Tại sao mình không nhân cơ hội lão ác tăng không có mặt ở đây giết hắn cho rồi?”

Nghĩ xong cầm hòn đá tiến tới gần Địch Vân, giơ cao hòn đá định giáng vào đầu chàng.

Địch Vân không thể phản kháng, đành phải lăn sang một bên tránh né. Chỉ nghe bình một tiếng, hòn đá rơi xuống chỉ cách mặt chàng hơn tấc. Thủy Sinh thấy không trúng đích liền nhặt một hòn đá khác lần này nhắm bụng Địch Vân ném tới. Địch Vân vội lăn đi để tránh, nhưng vì chân bị gãy cử động không được linh hoạt, bụp một cái, hòn đá đánh trúng chân. Địch Vân đau quá không chịu nổi rú lên.

Thủy Sinh mừng rỡ, lại nhặt một hòn đá khác định ném nữa. Địch Vân thấy tình thế này coi bộ không xong, nếu để nàng ném một hồi thể nào cũng trúng chỗ nhược mà chết chứ chẳng không. Vừa nghĩ vừa quơ tay nhặt một hòn đá cầm nơi tay, quát lớn:

- Ngươi còn ném nữa thì ta ném chết ngươi đó!

Thủy Sinh đâu coi lời đe dọa của Địch Vân ra gì, lần thứ ba ném tới! Địch Vân vừa lăn người tránh vừa ném ngược trở lại. Thủy Sinh nhảy sang một bên tránh né, hòn đá bay sượt bên tai khiến nàng kinh hãi thất thần. Thấy ném đá coi bộ cũng khó trúng, Thủy Sinh quay sang nhặt cành cây mà Huyết Đao lão tổ lượm về làm củi, lấy cây làm kiếm tấn công Địch Vân. Kiếm pháp gia truyền của Thủy Sinh cao minh hơn người, tuy dùng cây làm kiếm, nhưng khi kích ra cũng nhanh nhẹn và oai lực chẳng kém dùng kiếm thật là bao. Địch Vân dù lành lặn như ngày thường cũng không phải là đối thủ của nàng, nay lại bị gãy chân không ngồi dậy được e rằng phải mất mạng phen này.

Lại nói Địch Vân khi thấy cánh cây kích tới vội nghiêng đầu tránh, nhưng Thủy Sinh đã nhanh như chớp biến chiêu, bộp một tiếng kích trúng trán chàng. Nếu trong tay Thủy Sinh cầm kiếm thì chỉ bằng chiêu này Địch Vân đã mất mạng rồi, nhưng dù đó chỉ là một cành cây cũng đủ khiến cho Địch Vân choáng váng mắt nảy đom đóm.

Thủy Sinh nghiến răng mắng:

- Tiểu ác tăng cả gan hành hạ bản cô nương suốt đường đi, giờ lại còn đòi cắt lưỡi ta! Hừ, ngươi có giỏi thì cắt cho ta xem!

Miệng nói nhưng tay cũng chẳng dừng lại, cứ nhằm đầu mặt chàng đánh túi bụi. Vừa đánh vừa mắng:

- Sao ngươi không kêu sư tổ gia gia của ngươi đến cứu? Đánh chết tên ác hòa thượng! Đánh chết tên ác hòa thượng!

Địch Vân không tránh né kịp cũng chẳng có khả năng phản kháng, chỉ lấy hai tay che kín mặt, chẳng mấy chốc đầu vai mình mẩy bị Thủy Sinh đánh đến máu chảy thịt rơi. Địch Vân bị đánh đau quá nổi điên làm liều, lựa thế giơ tay chụp được cành cây, ra sức giật mạnh. Thủy Sinh bị bất ngờ, để cho Địch Vân đoạt được cành cây.

Địch Vân giật được cành cây thì mừng rỡ quát lớn một tiếng, hươ cành cây đánh lại. Thủy Sinh nhảy ra ngoài, lượm một cành cây khác định quay vào đánh nữa. Địch Vân biết mình dù có cầm cây cũng khó bề đương cự với đối phương. Trong lúc cấp bách, chàng bỗng nghĩ ra một phương pháp đối phó với Thủy Sinh.

Chỉ nghe Địch Vân quát lớn:

- Đứng lại! Ngươi mà bước tới nữa ta sẽ cởi quần ra đó!

Vừa nói vừa đặt tay lên thắt lưng làm ra vẻ định cởi quần thật. Thủy Sinh thất kinh nhảy lui ra phía sau đồng thời quay mặt đi, đỏ mặt nghĩ thầm:

“Tên ác hòa thượng này chẳng có việc gì mà không dám làm, nếu hắn dùng biện pháp xấu xa đó để đối phó với mình hì chỉ còn nước bỏ chạy mà thôi”.

Lại nghe Địch Vân quát lớn:

- Đi về phía trước năm bước! Đi tránh ra càng xa càng tốt!

Thủy Sinh nghe tim đập thình thình, quả nhiên y lời đi ra xa năm bước.

Địch Vân thấy gạt được đối phương thì mừng rỡ nói:

- Ta đã cởi quần xong rồi đó, giờ ngươi muốn đánh nữa thì cứ quay lại đây!

Thủy Sinh nghe nói thì kinh hãi nhảy một bước thật xa, trong khi bối rối bị trượt chân té nhào, vội vàng bò dậy, chẳng dám nhìn lại chạy tuốt ra phía sau một hốc núi trốn.

Thực ra thì Địch Vân đâu có cởi quần, chẳng qua là nói để dọa đối phương mà thôi, thấy Thủy Sinh vội vàng chạy trốn như vậy thì không khỏi bật cười.

Nhưng khi nghĩ lại mình cũng đường đường là bậc tu mi nam tử lại bị một nữ nhân đánh cho sống dở chết dở, phải mượn tới biện pháp hạ lưu mới tránh được thì không khỏi đau lòng.

Chàng thở dài quay đầu nhìn lại trên đỉnh núi, thấy hai người giao đấu càng lúc càng kịch liệt. Nãy giờ hai người vừa đấu vừa di chuyển, giờ đã lên đến đỉnh núi cao chót vót, chỗ đó cách đáy cốc ít ra cũng bảy tám chục trượng, chỉ cần sơ sẩy một chút trượt chân rơi xuống thì nát thây mà chết chứ chẳng chơi. Bóng hai người lúc này trông chỉ còn nhỏ xíu, xa xa trông lại chỉ thấy y phục bay phấp phới giống hệt hai tiên nhân đang giao đấu trên không vậy.

Trên bầu trời bỗng xuất hiện mấy con ưng bay lượn vòng, cất những tiếng kêu nghe rởn ốc.

Thủy Sinh sau khi nấp vào nơi an toàn lại cất tiếng gọi:

- Cha ơi! Cha ơi! Cha ở đâu?

Nàng gọi một hồi thì nghe ở góc đông nam có một giọng nói nghe già nua đáp lại, hỏi:

- Có phải Thủy điệt nữ đó không? Cha ngươi bị thương, lát nữa sẽ tới ngay.

Thủy Sinh nhận ra đó là tiếng của Hoa Thiết Can, một trong Nam Tứ kỳ thì mừng rỡ kêu lên:

- Hoa bá bá! Cha của điệt nữ hiện đang ở đâu? Thương thế của người ra sao?

Chỉ trong nháy mắt, Hoa Thiết Can đã chạy tới cạnh Thủy Sinh, nói:

- Lúc tuyết băng có một tảng đá lớn lăn xuống ngay đầu Lục bá bá, cha ngươi vì cứu Lục bá bá nên đã xuất chưởng đẩy tảng đá lệch đi, nhưng vì tảng đá quá nặng, cha ngươi bị thương nhẹ nơi bàn tay, không có việc gì phải lo lắng cả.

Thủy Sinh nói:

- Phía bên kia có một tên tiểu hòa thượng. Hắn cởi... cởi... Hoa bá bá mau tới đó giết hắn.

Hoa Thiết Can gật đầu nói:

- Được, để ta sang giết hắn! Hắn ở đâu?

Thủy Sinh vì không dám nhìn lại, chỉ đưa tay chỉ bừa về phía sau. Hoa Thiết Can vừa định đi tìm giết Địch Vân, xảy nghe keng keng keng mấy tiếng cực lớn rồi im bặt. Lão quay đầu nhìn lên đỉnh núi, thấy Huyết Đao lão tổ và Lưu Thừa Phong đang giao đấu bỗng đứng sững lại, hai người như bỗng dưng bị đông cứng lại. Một cao thủ lão luyện giang hồ như lão, vừa nhìn đã biết ngay hai người sau một hồi giao đấu bằng chiêu thức không phân được thắng bại đã chuyển sang giao đấu nội lực. Lão hơi nhíu mày nghĩ thầm:

“Lão ác hòa thượng này võ công lợi hại, sợ rằng Lưu hiền đệ sơ sẩy. Giờ này mà mình ra tay thì lão ác hòa thượng chỉ còn con đường chết! Với danh vọng của Nam Tứ kỳ trên giang hồ, làm như vậy e rằng có hơi bất tiện. Nhưng việc quần hào hợp lực truy sát hai sư đồ Huyết Đao tăng đã vang động khắp giang hồ, nếu mình giết được lão thì thanh danh càng nổi, ắt hẳn sẽ che lấp được việc lấy nhiều thắng ít”.

Nghĩ xong lão quay người giở khinh công phóng thẳng lên đỉnh núi.

Thủy Sinh thấy Hoa Thiết Can đột ngột bỏ đi thì ngạc nhiên hỏi:

- Hoa bá bá! Bá bá đi đâu vậy?

Hoa Thiết Can không đáp lời Thủy Sinh, nhưng Thủy Sinh cũng nhanh chóng tìm ra lời đáp. Chỉ thấy lão phi thân phóng lên dốc, cây đoản thương trong tay khẽ điểm lên mặt tuyết, thân hình lão cất lên lướt đi, trông êm ái nhẹ nhàng nhưng lại nhanh nhẹn vô cùng, trông khinh công lão còn cao cường hơn Lưu Thừa Phong và Huyết Đao lão tổ nữa.

Địch Vân thấy Hoa Thiết Can đột ngột bỏ đi, không đến giết mình thì khấp khởi mừng thầm. Nhưng khi thấy lão chạy lên núi thì kinh hãi kêu khổ thầm. Hiện tại chàng chỉ còn một chỗ dựa là Huyết Đao lão tổ, nếu lão bị giết đi thì chàng chẳng khác nào con cừu non trong miệng cọp. Cứ theo tình hình Huyết Đao lão tổ và Lưu Thừa Phong giao đấu khi nãy cũng dễ dàng đoán được nếu Hoa Thiết Can tham dự vào trận đấu thì hậu quả sẽ thế nào. Nhưng liền đó chàng nghĩ lại, Nam Tứ kỳ đều là những anh hùng hiệp nghĩa của võ lâm Trung Nguyên, còn Huyết Đao lão tổ là kẻ gian tà, tại sao ta lại có thể mong cho kẻ xấu giết chết người tốt được? Ta... ta cũng biến thành kẻ bại hoại rồi chăng?

Chàng vừa muốn Huyết Đao lão tổ thắng để bảo đảm an toàn cho mình, lại vừa mong cho Hoa Thiết Can và Lưu Thừa Phong giết được Huyết Đao lão tổ. Lòng đầy mâu thuẫn, trong đó lại còn chen lẫn ý nghĩ tự trách làm đầu óc chàng rối loạn, chẳng còn suy nghĩ được điều gì nữa.

Trong khi đó thì Hoa Thiết Can đã lên đến đỉnh núi.

Huyết Đao lão tổ vận nội lực tấn công đối phương. Nội lực lão từng lớp từng lớp như sóng biển ào ạt công sang. Bên kia Lưu Thừa Phong là một Thái cực danh gia, sở trường về lấy nhu khắc cương, mỗi lần nội lực của đối phương tràn sang, lão lại vận nội công thành vô số vòng tròn nhỏ, phân tán và hóa giải nội lực hùng hậu của đối phương, giữ vững nguyên tắc trước tiên là phải giữ cho không bại, sau đó mới chờ đối phương kiệt lực mới ra tay giết địch.

Hai cao thủ tập trung hết tinh thần và tinh lực giao đấu, chẳng còn hay biết gì đến mọi thứ trên đời. Hoa Thiết Can từ dưới chân núi chạy lên chẳng phải là không gây ra tiếng động, vậy mà hai người hoàn toàn không hay biết.

Hoa Thiết Can lên tới đỉnh núi, thấy trên đầu hai người bạch khí bốc lên ngùn ngụt, biết là cuộc giao đấu nội lực đã đến cực điểm, nếu chậm trễ sợ rằng có hối cũng không kịp. Lão vận đủ nội lực vào hai tay, ngọn đoản thương lóe hàn quang sáng ngời, nhằm thẳng lưng Huyết Đao lão tổ đâm mạnh!

Hàn quang ở đầu mũi thương lóe lên từ mặt tuyết phản chiếu lại làm Huyết Đao lão tổ giật mình bừng tỉnh, chỉ nghe thấy một luồng kình khi nhằm lưng mình kích tới. Thanh Huyết đao trong tay lão cùng với thanh trường kiếm của Lưu Thừa Phong dính chặt vào nhau, muốn đẩy tới trước một phân còn thấy khó khăn, đừng nói là có thể rút về để đón đỡ thế công lén từ sau lưng. Trong đầu lão suy nghĩ thật nhanh, trước sau gì cũng chết, thà là té xuống vực mà chết chứ không để chết dưới tay kẻ đánh lén. Nghĩ xong lão rút đao nhảy luôn xuống vách núi.

Hoa Thiết Can đang lúc đắc ý, chắc mẫm phen này giết được Huyết Đao tăng, xuất thủ một chiêu trung bình thương “Tứ Di Tân Phục”, kình lực mạnh mẽ phi thường. Nhưng lão có nằm mơ cũng không ngờ được đến nước đó mà Huyết Đao tăng còn phát giác kịp thời và phản ứng thần tốc đến như vậy. Chỉ nghe phụp một tiếng, ngọn đoản thương đâm suốt qua ngực Lưu Thừa Phong, đâm thấu qua tới sau lưng. Bản thân lão vì chủ quan thu thế không kịp, Lưu Thừa Phong càng không ngờ tới biến cố này!

Huyết Đao lão tổ sau khi nhảy xuống vách núi, thấy mặt đất thoắt cái đã ở trước mặt hì vận hết sức bình sinh quát lớn một tiếng, vung đao chém vào vách núi, chỉ nghe keng một tiếng chấn động màng nhĩ, thanh đao chấn động nhưng không gãy, mượn sức phản chấn, lão đề khí vận chưởng nhằm mặt tuyết đánh một chưởng!

Chưởng lực đánh trúng mặt tuyết phát ra một tiếng nổ long trời, tuyết bắn tung tóe, bản thân lão lăn đi hơn chục vòng trên mặt tuyết, không chút thương tích, phủi áo đứng dậy cất tiếng cười ha hả, tỏ ý vô cùng đắc chí.

Nào ngờ chưa kịp nhìn quanh đã nghe có tiếng quát lớn:

- Coi đao!

Huyết Đao lão tổ phản ứng thần tốc, chẳng cần nhìn lại, vung đao chém ngược ra sau lưng một thế. Choang một tiếng kinh hồn, hai đao chạm nhau tóe lửa, Huyết Đao lão tổ cảm thấy lồng ngực chấn động, hổ khẩu tê tái, thanh Huyết đao suýt chút nữa vuột khỏi tay văng đi.

Huyết Đao lão tổ kinh hãi kêu thầm:

“Nội lực ghê gớm thật!”

Qua đầu nhìn lại chỉ thấy một lão nhân cao lớn, râu tóc trắng phơ, tướng mạo dữ dằn, tay cầm thanh quỷ đầu đao sống dày. Huyết Đao lão tổ thấy công lực đối phương có vẻ như cao cường hơn mình thì hơi ngán, vội nhảy lui ra, nhất thời lão không kịp nghĩ rằng vì giao đấu với Lưu Thừa Phong nửa ngày trời nên công lực bị hao tổn quá nhiều, lại thêm từ trên cao rớt xuống phải dốc toàn lực chém mấy đao, đánh một chưởng xuống đất nên công lực chưa kịp phục hồi. Lão ngầm vận công kiểm tra thử xem tình hình thế nào, chỉ cảm thấy Đan Điền đau tưng tức, nội lực không chu chuyển được nữa.

Ngay lúc đó lại nghe có người kêu:

- Lục đại ca! Lão dâm tăng đã... đã hại chết Lưu hiền đệ rồi! Chúng ta... chúng ta...

Người nói chính là Hoa Thiết Can. Lão giết lầm nghĩa đệ, lòng quá bi phẫn, chạy ngay xuống định cùng Huyết Đao lão tổ quyết một trận sinh tử.

vừa khéo gặp lão đại của Nam Tứ kỳ là Lục Thiên Trữ cũng đã tới nơi, thành ra thế bao vây Huyết Đao lão tổ vào giữa.

Huyết Đao lão tổ thấy Hoa Thiết Can chạy tới, chỉ một mình Lục Thiên Trữ còn không cự nổi, huống hồ lại có thêm một cao thủ nữa? Vạn kế chỉ còn mỗi một cách là bắt Thủy Sinh làm con tin, khiến cho chúng e ngại không dám tấn công, lúc đó rồi sẽ từ từ tính kế.

Huyết Đao lão tổ còn đang ngầm tính toán thì quỷ đầu đao của Lục Thiên Trữ đã chém tới. Lão khom người tấn công liền hai đao vào hạ bàn đối phương. Lục Thiên Trữ thân hình cao lớn, hạ bàn vững chãi nhưng di chuyển linh lợi không phải là ngón sở trường, đành phải hươ đao đón đỡ. Thật ra thì hai đao vừa rồi chẳng qua chỉ là hư chiêu, có điều trong hư có thực, chỉ cần đối phương sơ hở thì hư lập tức hóa thành thực, biến thành sát chiêu. Nhưng khi thấy quỷ đầu đao đã vung ra đón đỡ, chẳng còn sơ hở nào để lợi dụng, thế là lão nhảy tới trước, nhưng vừa chồm tới là lập tức co người phóng ngược trở lại, thân pháp lão nhanh nhẹn dị thường, Lục Thiên Trữ dù đã múa tít quỷ đầu đao bủa vây quanh người lão nhưng cuối cùng lão vẫn thoát ra được.

Huyết Đao lão tổ phóng vọt mấy bước đến chỗ Địch Vân nằm hỏi:

- Tiểu a đầu đâu rồi?

Địch Vân chỉ về phía Thủy Sinh trốn đi nói:

- Ở đàng kia.

- Tại sao ngươi không giữ ả lại?

- Đồ tôn... đồ tôn không giữ nổi...

Huyết Đao lão tổ nổi cơn thịnh nộ, bản tính lão vốn tàn bạo, giờ lại phải đối diện với nguy cơ sinh tử nên hung tính càng có dịp phát tác. Lão hừ lạnh một tiếng co chân đá mạnh. Địch Vân hự một tiếng nặng nề, thân hình văng bổng lên không. Chỗ này vốn là một sơn cốc nằm lọt thỏm giữa bốn bề là núi, nhưng trong cốc lại có cốc, bên trong còn một sơn cốc nữa. Địch Vân bị Huyết Đao lão tổ đá một cước văng luôn xuống sơn cốc bên trong.

Lại nói Thủy Sinh nghe lời đối đáp giữa Huyết Đao lão tổ và Địch Vân thì giật mình quay lại, thấy Địch Vân đang văng xuống cốc, đồng thời Huyết Đao lão tổ đang nhảy về phía mình. Ngay lúc đó xảy nghe có tiếng gọi:

- Sinh nhi! Sinh nhi!

Đúng là tiếng của Thủy Đại. Thủy Sinh mừng rỡ kêu lên:

- Cha! Cha tới rồi!

Lúc này khoảng cách giữa hai cha con nàng còn khá xa, trong khi Huyết Đao lão tổ thì đang lao tới chỗ nàng. Nói là xa kỳ thực hai khoảng cách ấy cũng chỉ hơn kém nhau chừng ba trượng mà thôi. Nếu khi nghe tiếng phụ thân nàng đừng lên tiếng gọi mà chạy thẳng về phía ấy thì khoảng cách xa gần đã ngược lại rồi. Nhưng cuối cùng thì kinh nghiệm lâm địch của nàng còn quá non nớt, vì mừng phụ thân xuất hiện mà quên mất địch nhân ở sau lưng.

Thủy Đại phát hiện ra Huyết Đao lão tổ đang lao về phía con gái thì thất thanh kêu lên:

- Sinh nhi! Chạy mau!

Thủy Sinh nghe tiếng gọi thì lật đật chạy tới phía trước, phía bên kia Thủy Đại cũng gia tăng kình lực chạy tới tiếp ứng.

Huyết Đao lão tổ nhíu mày than thầm:

“Không xong rồi!”

Nhưng lão là người cơ biến, thấy khó lòng đuổi kịp Thủy Sinh, liền cúi xuống bốc hai nắm tuyết, một nhằm mặt Thủy Đại ném tới, một nhằm Linh Đài huyệt trên lưng Thủy Sinh kích tới. Thủy Đại nghe tiếng gió thì vung chưởng lên đánh văng nắm tuyết đi, hơi chậm chân một chút; còn Thủy Sinh bị kích trúng huyệt đạo thì té nhào xuống đất. Huyết Đao lão tổ phóng một bước tới vươn tay xách Thủy Sinh lên, điểm luôn mấy nơi huyệt đạo trên người nàng. Công việc vừa hoàn tất thì nghe tiếng kình phong kích tới, nhìn lại thì đó là ngọn đoản thương của Hoa Thiết Can.

Hoa Thiết Can sau khi lỡ tay giết chết nghĩa đệ Lưu Thừa Phong, lòng đau xót hối hận vô cùng, càng đau xót lão càng thống hận Huyết Đao lão tổ. Lúc này lão chẳng còn nghĩ gì đến tính mạng Thủy Sinh, vừa tới nơi là huy động đoản thương tấn công điên cuồng.

Huyết Đao lão tổ nhằm vào thân đoản thương chém luôn mấy đao, nhưng đều bị hất ngược trở lại. Thì ra ngọn đoản thương này cũng là một món binh khi quý hiếm nên các loại bảo đao bảo kiếm chém vào chẳng hề hấn gì.

Huyết Đao lão tổ thấy không chém gãy được binh khi đối phương thì tức khí chưởi đổng mấy câu, xách Thủy Sinh vừa đánh vừa lùi. Nhưng lão mới lùi lại thì đã nghe tiếng gió vù vù sau lưng, thì ra quỷ đầu đao của Lục Thiên Trữ cũng vừa kịp tới giáp công.

Huyết Đao lão tổ cùng đường, ba mặt đều có cao thủ trấn giữ, sau lưng lại là sơn cốc. Lão liếc mắt nhìn xuống, thấy Địch Vân lúc này đã ngồi dậy được thì mừng rỡ nghĩ thầm:

“Thì ra bên dưới nhời lớp tuyết dày làm lớp đệm nên Địch Vân té xuống mà không chết”.

Nghĩ xong lập tức ôm chặt Thủy Sinh nhảy ào xuống cốc.

Thủy Sinh bị Huyết Đao lão tổ ôm chặt, lại thấy lão nhảy xuống cốc thì kinh hoàng hét lên. Hai người song song rơi xuống sơn cốc sau thẳm. Sơn cốc bên trong này khá chật hẹp, bên dưới tuyết tích tụ thành một lớp dày cả mấy chục trượng, lớp dưới cùng thì đã đóng thành băng nhưng lớp trên thì còn xốp mềm như một chiếc nệm khổng lồ, nhờ vậy mà cả hai không bị thương tích gì. Huyết Đao lão tổ từ bên dưới lớp tuyết ngoi đầu lên, sau một thoáng xem xét địa thế, lão nhảy lên đỉnh một gộp đá, đứng hươ đao cười ha hả, nói:

- Các ngươi có gan thì cứ xuống đây quyết một trận sinh tử!

Gộp đá nơi Huyết Đao lão tổ chiếm cứ nằm chính giữa cốc, người từ bên trên nhảy xuống dù muốn dù không cũng phải đáp chân ở gần đó, nếu không muốn va vào đá nơi chân cốc tan xương. Như vậy chỉ cần trấn giữ chỗ này thì người bên trên không sao công xuống được. Lão tay cầm huyết đao, người từ trên cao nhảy xuống, dù võ công cao cường hơn lão gấp mười lần, sợ rằng cũng khó tránh nổi một đao chí mạng.

Lục Thiên Trữ, Hoa Thiết Can, Thủy Đại đều là đương kim võ lâm đệ nhất cao thủ có lý nào không nhận ra điều đó! Bốn người trải qua biết bao gian nguy mới đuổi kịp Huyết Đao tăng, lại còn phải hy sinh mất một người, vậy mà giờ đây đối phương lại ung dung thoát được thử hỏi ba người làm sao chịu được? Nhưng trước tình hình này không thể hành động lỗ mãng được, ba người chụm đầu thương nghị phương cách đối phó.

Lục Thiên Trữ ngoại hiệu là “Nhân Nghĩa Lục Đại Đao”; Hoa Thiết Can gọi là “Trung Bình Vô Địch”, vang danh nhờ ngọn trung bình thương; còn Thủy Đại ngoại hiệu là “Lãnh Nguyệt Kiếm” người cuối cùng là “Nhu Vân Kiếm” Lưu Thừa Phong. Bốn người hợp thành Nam Tứ kỳ. Gọi là “Lưu Thủy Lạc Hoa” cho vần chứ thật ra phải là “Lưu Thủy Lục Hoa” mới đúng. Luận về võ công thì Lục Thiên Trữ chưa chắc đã đứng đầu, nhưng vì lão cao tuổi nhất, hơn nữa danh vọng cũng hơn người nên được tôn lên đứng đầu Tứ kỳ. Lục Thiên Trữ tính nóng như lửa, ghét nhất là thói bại hoại bất nghĩa bất nhân.

Lão nhìn thấy Huyết Đao lão tổ diễu võ dương oai, trong khi Thủy Sinh thì nằm bất động dựa vào Địch Vân thì nổi điên. Lão không biết Thủy Sinh đã bị điểm huyệt, cứ ngỡ nàng không biết phản kháng khi lọt vào tay dâm đồ, trong lúc nóng giận không nhịn được lượm một hòn đá lớn ném xuống.

Huyết Đao lão tổ lúc này đã tạm thời thoát hiểm, không còn tức giận Địch Vân nữa. Thấy Lục Thiên Trữ từ trên cao ném đá xuống sợ ném trúng Địch Vân, vội quay lại kéo Địch Vân và Thủy Sinh vào sau một tảng đá lớn ẩn nấp.

sau khi kéo Địch Vân và Thủy Sinh vào chỗ an toàn, lão bước ra ngoài chỉ mặt ba người ở bên trên mắng nhiếc chọc giận đối phương.

Địch Vân nhìn quanh thấy phía trong có một chỗ lõm vào trông như một thạch động, bên trong do khuất nên không có tuyết, trông ấm áp hơn nhiều, vả lại thấy bên trên cứ ném đá tới tấp xuống, sợ vô tình làm trúng Thủy Sinh.

Sau một lúc do dự, chàng quyết định mang Thủy Sinh vào trong thạch động.

Thủy Sinh thấy Địch Vân ôm mình kéo vào trong động thì kinh hãi hét lên:

- Ác hòa thượng! Không được đụng vào ta!

Miệng la hét nhưng tay chân thì không có sức phản kháng, để mặc cho đối phương làm gì thì làm.

Huyết Đao lão tổ nghe Thủy Sinh hét lên như vậy thì cười lớn nói:

- Hảo đồ tôn! Sư tổ ngoài ngày lo chống địch, ngươi ở trong đó hưởng phúc trước!

Ba người bên trên nghe nói cũng đoán biết việc gì xảy ra, nghe mà tức muốn nổ ruột.

Thủy Sinh thấy Địch Vân lôi mình vào trong động tưởng chàng làm hỗn, thì không khỏi kinh hoàng, chừng thấy chàng y phục tuy không mấy ngay ngắn nhưng cũng còn mặc trên người thì hơi yên tâm. Chợt nhớ lại khi nãy chàng nói là cởi quần, thì ra chỉ dọa mà thôi. Nghĩ tới đây bất giác đỏ mặt, quát:

- Tiểu ác tăng lừa bịp! Mau đi xa ra!

Địch Vân thấy Thủy Sinh đã vào được đến chỗ an toàn thì quay ra. Hai chân chàng thương tích lớp cũ lớp mới, lúc này đã không còn khả năng đi được nữa, cố lết ra tới cửa động thì nằm xuống, không còn sức để bò xa nữa.

Bên ngoài kẻ trên cao người dưới cốc ghìm nhau suốt đêm, trời bắt đầu sáng tỏ. Huyết Đao lão tổ cũng nhân cơ hội hai bên ghìm nhau mà vận công điều trị nội thương, lúc này công lực mười phần phục hồi được sáu bảy. Vừa vận công lão vừa tính toán xem có cách nào để thoát thân. Võ công của ba người kia ai nấy đều tương đương với mình, nếu rời khỏi chỗ này sẽ bị mất cái lợi của địa hình, lập tức rơi vào thế bị ba người vây công. Xem ra chỉ còn cách ghìm nhau như thế này rồi tới đâu hay tới đó, chứ không còn đường nào có thể thoát được.

Ba người ở bên trên cũng thương nghị cách công địch, cuối cùng thì Hoa Thiết Can cũng nghĩ ra một kế, nói:

- Thủy hiền đệ, bây giờ ta với hiền đệ chia ra mỗi người một hướng, giả đò tìm đường tuột xuống cốc để ác tăng phân tâm đối phó, Lục đại ca sẽ thừa lúc hắn sơ ý mà công xuống!

Mọi người gật đầu khen phải, Thủy Đại nói thêm:

- Nếu hắn không chạy ra đón đầu thì hai ta cứ thế mà tuột xuống!

Quyết định xong hai người chia hai hướng chạy đi. Mặt trước của sơn cốc dốc đá dựng đứng lại phủ đầy băng tuyết trơn tuột, ngoại trừ có cánh bằng không thì vô phương leo xuống. Muốn leo xuống được phải đi vòng qua hai bên từ đàng xa vòng lại mới được.

Huyết Đao lão tổ nhìn thấy hai người chia hai hướng chạy đi thì biết đối phương đi vòng sang hai bên tìm đường xuống cốc. Dù biết đi vòng như vậy rất xa, nhưng xa mấy rồi đi cũng tới. Đối phương ba mặt công xuống thì làm sao ngăn được?

Bỗng lão nảy ra một kế, lẳng lặng tuột xuống khỏi gộp đá.

Lục Thiên Trữ đưa mắt nhìn theo hai người nghĩa đệ, chờ khi hai người đi khuất quay nhìn xuống cốc thì Huyết Đao lão tổ cũng đã mất dạng, chỉ thấy một vệt tuyết lõm xuống hướng về góc Tây Bắc. Lão quay ra kêu lớn:

- Hoa hiền đệ! Thủy hiền đệ! Mau quay lại, ác tăng trốn mất rồi!

Hoa Thiết Can và Thủy Đại nghe tiếng lật đật chạy trở lại.

Lục Thiên Trữ vì gấp rút đuổi theo địch nhân, không kịp chờ hai người quay lại đã nhảy ào xuống cốc. Lão bế hô hấp chờ cho thân hình chìm xuống đến lớp băng cứng mới đạp mạnh định ngoi lên khỏi lớp tuyết. Nào ngờ chưa kịp trồi lên, ngực đã nghe đau nhói, thì ra lão đã bị địch nhân ám toán rồi!

Lục Thiên Trữ điên tiết, vung quỷ đầu đao chém tứ tung xung quanh, có cảm giác như đã chém trúng địch nhân, nhưng hình như đối phương bị thương không nặng, lão tiếp tục đoán hướng chém tới.

Thì ra Huyết Đao lão tổ nghĩ kế dụ cho Lục Thiên Trữ nhảy xuống cốc, ở bên dưới lão đã chuẩn bị sân sàng để chờ đối phương. Lục Thiên Trữ là Trung Nguyên đệ nhất cao thủ, không những võ công cao cường mà kinh nghiệm lâm địch cũng vô cùng phong phú. Nếu phải lúc thường thì không dễ đánh lén được lão, nhưng vừa rồi vì thấy Huyết Đao lão tổ đã đi xa, không ngờ đối phương lại quay lại phục kích. May mà lão ứng biến nhanh nhẹn, vừa bị thương đã kịp phản ứng đả thương đối phương.

Hai người lúc này rơi vào một trận chiến không tiền khoán hậu, xung quanh chỉ một màu trắng xóa, không nhìn thấy gì cả, hơn nữa ở bên dưới lớp tuyết dày cũng chẳng nghe được tiếng gió để mà nhận định phương hướng.

Mạnh ai nấy giở hết bình sinh tuyệt học ra để tấn công đối phương, không ai dám mạo hiểm dừng tay trồi lên trên, bởi chỉ cần sơ sẩy một chút là lập tức táng mạng dưới đao của đối phương.

Địch Vân nghe bên ngoài có mấy tiếng la hét, tiếp sau đó lại im phăng phắc, liền ló đầu ra ngoài xem thử. Huyết Đao lão tổ đã biến đi đàng nào không biết, chỉ thấy tuyết chuyển động như sóng trào thì ngạc nhiên, phải một lúc lâu sau chàng mới hiểu ra là song phương đang giao đấu ở bên dưới lớp tuyết. Ngẩn đầu nhìn lên chỉ thấy Thủy Đại và Hoa Thiết Can đang lo lắng nhìn xuống, vậy ra Lục Thiên Trữ đang giao đấu cùng Huyết Đao lão tổ ở dưới.

Thủy Đại cùng Hoa Thiết Can lòng như lửa đốt, không biết làm sao để trợ trận cho Lục Thiên Trữ. Thủy Đại giậm chân nói:

- Nhị ca, để đệ nhảy xuống dưới!

Hoa Thiết Can giơ tay ngăn lại, nói:

- Không được! Không được! Hiền đệ nhảy xuống dưới làm sao nhận ra ai là ai? Lỡ đâu... lỡ đâu... chém nhầm đại ca thì sao?

Lão lỡ tay giết chết nghĩa đệ, lòng cứ ân hận mãi, sợ rằng Thủy Đại cũng rơi vào tình huống tương tự mình.

Thủy Đại không phải là không nhận thấy điều đó, nếu nhảy xuống dưới rồi cũng chỉ vung kiếm chém bừa chứ làm sao nhận định được đâu là bạn đâu là địch? Xác suất chém chết Huyết Đao lão tổ với chém trúng Lục Thiên Trữ hoàn toàn như nhau, và ngược lại xác suất bị một trong hai người bên dưới chém chết cũng ngang bằng như vậy. Lục đại ca vì con gái mình mà phải mạo hiểm, trong khi mình lại an nhàn đứng ngoài thì thật là không phải. Còn nếu nói cứ nhảy xuống rồi tính nữa cũng thấy không xuôi. Bởi có nhảy cũng phải nhảy xuống chỗ tuyết đóng dày, chưa biết chừng nhảy xuống lại trúng ngay đầu Lục Thiên Trữ, hoặc bị trúng kiếm uổng mạng.

Qua một lát xảy thấy mặt tuyết tĩnh lặng trở lại. Bên trên có Hoa Thiết Can và Thủy Đại, bên dưới có Địch Vân, ai nấy đều hồi hộp đến nín thở, trận đấu đã kết thúc, chỉ không biết phần thắng thuộc về ai. Ai nấy đều nín thở nhìn xuống mặt tuyết.

Qua một lúc nữa mới lại thấy mặt tuyết động đậy, một chiếc đầu từ từ nhô lên, tuyết bám đầy lên đầu nên nhất thời cũng không thể nhận ra đó là tăng hay tục. Chiếc đầu nhô dần lên, nhô hẳn lên khỏi mặt tuyết, chỉ thấy râu tóc trắng xóa. Chính là Lục Thiên Trữ! Thủy Sinh nãy giờ cũng nghe ngóng động tĩnh, lúc này thấy Lục Thiên Trữ nhô đầu lên thì mừng rỡ reo vang.

Địch Vân nghiến răng quát:

- Có gì mà ngươi mừng vui chứ!

Thủy Sinh cười rạng rỡ nói:

- Sư tổ ngươi đã chết rồi. Mạng ngươi cũng sắp tàn rồi!

Những lời này không cần Thủy Sinh nói Địch Vân cũng biết. Tục ngữ có câu gần mực thì đen, lâu nay Địch Vân ở gần Huyết Đao lão tổ, ít nhiều cũng bị ảnh hưởng bản tính hung bạo của lão. Thấy Huyết Đao lão tổ đã chết, không bao lâu nữa mình sẽ rơi vào tay Tam kỳ, dù bản thân chàng là thanh bạch nhưng làm sao có thể biện bạch nổi? Địch Vân bị kích động dữ dội, bất thần quát lớn:

- Câm miệng! Ngươi còn nói nữa ta giết ngươi!

Thủy Sinh kinh hãi im bặt. Lúc này nàng không cử động được, Địch Vân dù đã gần như tàn phế, nhưng muốn giết nàng cũng không khó khăn gì.

Lục Thiên Trữ nhô đầu lên khỏi mặt tuyết, thở hổn hển tay chân vùng vẫy chừng như đang cố để trườn lên. Hoa Thiết Can và Thủy Đại mừng rỡ kêu lên:

- Đại ca! Bọn tiểu đệ xuống đây!

Dứt lời cả hai đồng nhảy ào xuống cốc. Nhưng ngay lúc ấy chiếc đầu của Lục Thiên Trữ bỗng hụp trở xuống, tựa như bị người ta nắm hai chân kéo trở xuống vậy. Sau khi lão hụp xuống tuyết rồi im hơi lặng tiếng luôn, không thấy lão trồi lên, cũng không thấy Huyết Đao lão tổ trồi lên. Hoa Thiết Can và Thủy Đại nhìn nhau lo lắng, bởi khi nãy Lục Thiên Trữ hụp xuống rất nhanh, có vẻ như không phải bản thân lão tự chủ, e rằng đã bị địch nhân ám toán rồi.

Đột nhiên nghe phụp một tiếng, một chiếc đầu nhanh như chớp trồi lên, đỉnh đầu trọc lóc. Chính là Huyết Đao lão tổ!

Huyết Đao lão tổ cất tiếng cười ha hả rồi nhanh chóng hụp trở xuống. Thủy Đại quát lớn một tiếng, hươ kiếm định nhảy xuống nhưng ngay lúc đó một chiếc đầu bay vọt lên không.

Lần này thì chỉ có mỗi chiếc đầu lâu, nhìn lại thì thấy râu tóc tua tủa, chính là thủ cấp của Lục Thiên Trữ. Chiếc thủ cấp bay lên cao mấy trượng rồi rơi bịch xuống, biến mất dưới lớp tuyết dày.

Thủy Sinh nhìn thấy cảnh này thì hãi đến suýt chết ngất đi, muốn kêu lên mà cũng kêu không thành tiếng.

Thủy Đại mặt ràn rụa nước mắt, nói:

- Lục đại ca! Đại ca đã vì tiểu đệ mà phải hy sinh tính mạng! Anh linh của đại ca còn chưa đi xa, hãy xem tiểu đệ báo thù cho đại ca.

Dứt lời định nhảy xuống, Hoa Thiết Can chợt kéo tay lão lại, nói:

- Khoan đã! Lão tặc trốn rịt ở dưới, hắn ở chỗ tối còn mình ở chỗ sáng. Chớ có hành động hồ đồ coi chừng bị hắn ám toán.

Thủy Đại thấy lời của Hoa Thiết Can có lý, nghẹn ngào nói:

- Vậy chúng ta phải làm sao?

Hoa Thiết Can nhìn chăm chăm xuống mặt tuyết, nói:

- Hắn ở bên dưới không thể chịu đựng lâu được. Cuối cùng rồi cũng phải trồi lên, chúng ta có hai người, chỉ cần hắn nhô đầu lên là lập tức vây công, nhất định phải lột da hắn báo thù cho Lục đại ca và Lưu tam đệ.

Thủy Đại nghiến chặt răng nhủ thầm:

“Phải bình tĩnh, trước tình hình này không được để cho tinh thần rối loạn! Lão ác tăng này không phải như hạng địch thủ thông thường”.

Lòng tự nhủ như vậy, nhưng hai người nghĩa huynh tình thân hơn ruột thịt đầu bị thảm tử hỏi lão làm sao không thương tâm, làm sao nén lòng giữ bình tĩnh được?

Hai người di chuyển bên trên gộp đá quan sát trên mặt tuyết, vô tình tiến đến gần chỗ Địch Vân và Thủy Sinh đang ẩn thân. Thủy Sinh len lén liếc nhìn Địch Vân, lòng thầm tính toán, chỉ cần phụ thân tiến gần hơn chút nữa là lập tức kêu cứu, nếu kêu sớm quá e rằng phụ thân đến không kịp, tên tiểu ác tăng động thủ giết mình thì nguy.

Địch Vân tuy ngoài mặt làm ra vẻ như đang nhắm mắt dưỡng thần, kỳ thực nhất cử nhất động của Thủy Sinh đều không qua được mắt chàng. Thấy Thủy Sinh tâm thầm bất ổn, song mục cứ đảo tròn thì đoán biết dụng tâm của nàng. Còn Thủy Sinh thì mải mê suy tính, mong ngóng chờ cho phụ thân đến gần, đâu còn tâm trí để ý đến Địch Vân.

Bất thần Địch Vân chống mạnh hay tay, trườn tới chộp cổ Thủy Sinh, vòng tay siết chặt. Thủy Sinh muốn giãy giụa, nhưng toàn thân tê cứng, muốn kêu cứu nhưng cổ họng đã bị thít chặt. Xảy nghe Địch Vân kề tai mình nói nhỏ:

- Nếu ngươi không kêu lên thì ta không giết ngươi!

Nói xong Địch Vân hơi nới vòng tay cho Thủy Sinh thở, nhưng cách tay rắn chắc của chàng vẫn còn nguyên trên cổ nàng. Thủy Sinh căm hận vô cùng, ngầm mắng nhiếc chàng thậm tệ, nhưng không biết phải làm sao hơn.

Hoa Thiết Can và Thủy Đại đi một vòng vẫn không thấy động tĩnh chi hết, ngồi xuống một hòn đá nghỉ chân. Cả hai đều lấy làm ngạc nhiên, không biết Huyết Đao lão tổ đang sắp đặt trò gì, lạ hơn nữa là tại sao đối phương lại có thể ở lâu dưới tuyết như vậy?

Hai người trong lúc bi thương căm hận nên quên mất rằng Huyết Đao lão tổ vốn sinh trưởng ở xứ tuyết, lão hiểu rõ đặc tính của tuyết. Khi vừa xuống mặt tuyết lão đã khoét một khoảng rộng, dùng chưởng nện cho chắc tạo thành một động ngầm bên dưới. Trong động ấy có không khí, bản thân lão ở bên ngoài, chờ khi hết hơi thì cứ chui đầu vào đấy mà thở. Lục Thiên Trữ làm sao hiểu được kỹ xảo ấy, cứ phong bế hô hấp cắm đầu cắm cổ tấn công.

Chính vì lẽ này mà dù nội lực của Lục Thiên Trữ sung mãn hơn Huyết Đao lão tổ gấp mấy lần vẫn không sao bì kịp đối phương được thở như lúc thường. Cũng giống như hai người giao đấu dưới nước vậy, một người thì cứ ở riết dưới nước, còn một người thì thường xuyên được trồi lên để thở, ai thắng ai bại không cần nói cũng biết. Cuối cùng thì Lục Thiên Trữ hết chịu đựng nổi, phải mạo hiểm trồi lên để thở, mình bị Huyết Đao lão tổ chém liền ba đao, sau khi thở xong lão vĩnh viễn không còn cơ hội để thở nữa!

Hoa Thiết Can và Thủy Đại càng chờ càng sốt ruột, từ lúc Huyết Đao lão tổ trồi lên rồi hụp xuống đến giờ đã tàn cây nhang rồi mà vẫn không thấy động tịnh gì.

Thủy Đại nhíu mày nói:

- Ác tăng chắc cũng bị trọng thương nên chết luôn bên dưới rồi!

Hoa Thiết Can cũng gật đầu nói:

- Ta cũng đoán như vậy. Lục đại ca lẽ nào để cho hắn giết chết một cách dễ dàng như vậy? ít ra cũng chém trả hắn một hai đao. Mặt khác, ác tăng đã giao đấu với Lưu tam đệ hao tổn rất niều công lực, hắn không phải là đối thủ của Lục đại ca!

Thủy Đại nghiến răng nói:

- Đệ đoan chắc hắn đã dùng gian kế ám toán Lục đại ca! Để tiểu đệ xuống dưới đó xem tình hình thế nào!

Hoa Thiết Can trầm ngâm một thoáng rồi gật đầu nói:

- Cũng được! Nhưng phải cẩn thận, ta ở trên này lượt trận cho hiền đệ.

Thủy Đại tay cầm trường kiếm, hít mạnh một hơi dài, giở khinh công chạy xuống mặt tuyết. Chạy được vài trượng dưới chân bỗng cảm thấy nhẹ hổng, nên càng gia tăng công lực chạy nhanh hơn. Sơn cốc này là cốc trong cốc, quanh năm không thấy ánh nắng mặt trời, tuyết tràn xuống lâu ngày có số tích tụ thành băng, băng tuyết lẫn vào nhau, sền sệt như bùn nhão, nếu gặp người có khinh công cao cường, có thể chạy trên bề mặt tuyết mà không bị chìm xuống bên dưới. Khinh công của Thủy Đại có thể được liệt vào hàng nhất nhì võ lâm Trung Nguyên, chạy loang loáng trên mặt tuyết mà không bị trầm xuống.

Hoa Thiết Can ở trên này vỗ tay khen:

- Hảo khinh công! Hiền đệ, chỗ ác tăng ở bên trái, cẩn thận!

Ngay lúc đó bỗng soạt một tiếng, Huyết Đao lão tổ chợt trồi lên khỏi mặt tuyết cách Thủy Đại chừng vài trượng, hai tay trống trơn, không biết thanh Huyết đao đã rớt mất lúc nào. Vừa trồi lên khỏi mặt tuyết, nhìn thấy Thủy Đại lão kêu ối một tiếng rồi giở khinh công bỏ chạy, không dám nghênh chiến. Vừa chạy lão vừa kêu bài hãi:

- Đại trượng phu giao đấu phải công bằng mới được. Ngươi trong tay có kiếm còn tay tay không như vầy, làm sao mà giao đấu được?

Thủy Đại chưa kịp đáp thì Hoa Thiết Can từ đàng xa nói vọng lại:

- Giết tên ác tăng dâm loạn như ngươi thì việc gì phải nói chuyện công bằng hay không!

Khinh công của lão không bằng Thủy Đại nên không dám nhảy xuống tuyết, chỉ lần theo mép đá đuổi theo giáp công.

Thủy Đại thấy Huyết Đao lão tổ không có đao thì nghĩ là Huyết đao đã bị Lục Thiên Trữ đánh rơi rồi, trong lớp tuyết dày và rộng như vậy, muốn tìm lại một thanh đao bị rơi cũng không khác gì mò kim đáy bể. Địch nhân không có binh khí lão càng thấy yên tâm, phần thắng kể như nắm chắc trong tay. Chỉ cần địch nhân chịu trồi lên khỏi mặt tuyết thì mọi việc đều trở nên rất dễ dàng.

Thủy Đại cao giọng nói:

- Ác tăng! Ngươi giam giữ con gái ta ở đâu? Nếu ngươi chịu nói ra, ta hứa sẽ cho ngươi được chết cái chết nhẹ nhàng nhất, bằng không ngươi sẽ phải chịu cái chết khủng khiếp nhất.

Huyết Đao lão tổ cười cười nói:

- Nơi đó vô cùng bí mật, cho ngươi tìm mười ngày nửa tháng cũng tìm không ra. Nếu ngươi chịu để cho ta một con đường sống, ta sẽ nói.

Hai người kẻ chạy người đuổi, miệng nói mà chân không ngừng. Thủy Đại nghĩ thầm, hay là cứ dụ cho hắn nói ra rồi tính nữa. Nghĩ xong liền nói:

- Nơi đây bốn bề đều bị núi chận đường, cho dù buông tha cho ngươi, ngươi cũng đâu có đường thoát thân?

Huyết Đao lão tổ nói:

- Địa hình chốn này vô cùng cổ quái. Ngày trước ta ở gần đây nên rất thông thuộc địa hình. Ngươi giết ta rồi cũng chỉ có đường chết đói ở đây mà thôi, chi bằng chúng ta hóa thù thành bạn, ta trả con gái cho ngươi, còn dẫn đường cho các ngươi cùng ra khỏi đây. Thế nào?

Hoa Thiết Can nổi giận quát:

- Miệng lưỡi của một ác tăng như ngươi ai mà tin được? Biết điều thì mau quỳ gối xin hàng, còn muốn xử trí thế nào là do ta định đoạt.

Vừa nói lão vừa di chuyển vòng quanh gộp đá cùng Thủy Đại tạo thành thế bao vây Huyết Đao lão tổ.

Huyết Đao lão tổ cười lớn nói:

- Nếu vậy thì lão tử đi trước đây.

Dứt lời đổi hướng chạy về góc đông bắc. Thủy Đại nổi giận quát:

- Chạy đâu cho thoát?

Rồi cũng hươ kiếm đuổi theo.

Huyết Đao lão tổ tuy công lực bị hao tổn khá nhiều nhưng phải công nhận là khinh công chẳng hề thua kém Thủy Đại. Chạy một đỗi gặp núi chắn ngang trước mặt, lão quay ngoắt lại, lạng một vòng sượt ngang người Thủy Đại, đổi hướng chạy về góc Tây Bắc. Thủy Đại thấy địch nhân chạy ngược trở lại thì hươ kiếm chém tới, nhưng còn thiếu hơn thước nữa nên chém không trúng.

Thủy Đại thấy đối phương chạy trở lại lối cũ thì nhíu mày nghĩ thầm:

“Trong cốc này e rằng không có đường ra, chạy tới rồi chạy lui chứ có chạy đi đâu! Nhưng mà cứ rượt đuổi như vầy cũng khó giết được hắn, khinh công của hắn cao cường như vậy, muốn bắt kịp hắn không dễ. Không biết hắn giam giữ Sinh nhi ở đâu?”

Lão nóng lòng bắt Huyết Đao lão tổ để cứu con gái, hít mạnh một hơi chân khí, gia tăng tốc độ, khoảng cách song phương gần lại được vài thước.

Xảy nghe Huyết Đao lão tổ kêu ối lên một tiếng, té nhào xuống mặt tuyết.

Chỉ thấy lão trườn dài trên mặt tuyết mà không đứng dậy được. Rõ ràng là vì kiệt lực nên không chạy nổi nữa.

Địch Vân và Thủy Sinh ở trong động nhìn ra, một người thì mừng rỡ một người thì lo âu. Địch Vân liếc mắt thấy Thủy Sinh nét mặt vui mừng thì nổi nóng siết mạnh tay một cái.

Trên mặt tuyết, Thủy Đại nhìn thấy Huyết Đao lão tổ té xuống không đứng dậy được thì mừng rỡ, cơ hội ngàn năm một thưở, dấn mạnh tới một bước, vung kiếm nhằm đùi đối phương đâm tới. Lúc này lão chưa muốn giết đối phương, chỉ cần làm cho đối phương bị thương không chạy được để còn tra hỏi chỗ đối phương giấu Thủy Sinh. Nhưng kiếm vừa đâm ra, lão bỗng thấy bị hụt chân, thì ra bên dưới là một chiếc hố, thân hình theo đó rơi nhanh xuống.

Diễn biến bất ngờ đến độ ai nấy đều tưởng là có yêu pháp tà thuật gì ở đây. Hoa Thiết Can, Thủy Sinh, Địch Vân nhìn thấy rõ ràng Thủy Đại đắc thủ đến nơi, thoắt cái bỗng biến mất dưới lớp tuyết! Tiếp theo đó là một tiếng rú thảm thiết vang lên, tiếng thét lạc giọng nhưng ai cũng nhận ra đó là tiếng của Thủy Đại. Xem ra lão đã gặp phải chuyện gì cực kỳ đáng sợ ở bên dưới mới cất tiếng rú hãi hùng như vậy.

Huyết Đao lão tổ cất tiếng cười rờn rợn, thân hình nhanh như chớp bật dậy, dáng vẻ sức cùng lực kiệt khi nãy đã biến mất. Rõ ràng khi nãy lão đã giả bộ như vậy để đánh lừa Thủy Đại. Tiếp đó lão khẽ giậm chân, thân hình lập tức trầm xuống mặt tuyết, lát sao lão ngoi lên, tay xách một người, ném lên mặt tuyết. Người này không ai khác mà chính là Thủy Đại! Chỉ thấy toàn thân lão bê bết máu, hai chân bị cụt đến gối, nhất thời cũng không biết lão còn sống hay đã chết.

Thủy Sinh nhìn thấy phụ thân bị nạn thê thảm như vậy thì bi phẫn hét lên:

- Cha! Cha!

Địch Vân nhìn thấy Thủy Đại như vậy cũng bất nhẫn, chẳng những không ngăn Thủy Sinh mà con buông tay ra, dịu dàng an ủi:

- Thủy cô nương, phụ thân nàng... chưa chết... Ông ấy còn cử động...

Huyết Đao lão tổ nhảy lên trên mặt tuyết, thanh Huyết đao vung vẩy cầm nơi tay. Thì ra sau khi giết chết Lục Thiên Trữ lão trốn biệt ở dưới lớp tuyết là để chuẩn bị một chiếc bẫy đón chờ đối phương. Lão đã dùng Huyết đao chắn ngang chiếc hố, lưỡi đao hướng ngược lên trời. Sau đó mới chui lên, giả đò bị mất đao, làm cho Thủy Đại không còn e dè cứ thoải mái mà truy đuổi, cuối cùng phải lọt bẫy mà bị cắt đứt cả hai chân.

Thủy Đại tung hoành giang hồ mấy chục năm, kinh nghiệm giang hồ phong phú không ai bằng, mọi ngón nghề bất kể trên cạn hay dưới nước đều thông thuộc như lòng bàn tay, chỉ có ngón nghề dưới tuyết thì lão chưa gặp phải bao giờ nên mới bị mắc bẫy thảm thương như vậy. Hơn nữa khi thấy đối phương ngã xuống, không còn sức lực để phản kháng nữa, lão vung kiếm đâm tới làm trọng lực đổ tới, chiếc hố lại được ngụy trang khéo léo bằng một lớp tuyết mỏng bên trên, vì bất ngờ thân hình không gượng lại được phải rơi tự do xuống hố. Thanh Huyết đao của Huyết Đao lão tổ sắc bén dị thường, cho dù là sắt thép còn bị tiện đứt như chơi, đừng nói là xương thịt con người.

Huyết Đao lão tổ tay vung Huyết đao, nhìn Hoa Thiết Can cười lớn nói:

- Ngươi có gan thì xuống đây cùng lão tử đấu vài trăm hiệp!

Hoa Thiết Can nhìn thấy Thủy Đại nằm co queo, máu chảy loang lổ trên mặt tuyết trông rất thê thảm thì sợ đến vỡ mật, làm gì còn dám nhảy xuống giao đấu với đối phương. Chỉ thấy lão hoành ngang đoản thương hộ thân, từng bước từng bước một lui về phía sau, toàn thân lão run bần bật, chứng tỏ lão kinh hãi tột độ. Huyết Đao lão tổ quát lớn một tiếng, bước tới hai bước, Hoa Thiết Can giật nảy người làm ngọn đoản thương rớt bịch xuống đất, lật đật lượm lên rồi lui luôn bốn bước.

Huyết Đao lão tổ liên tiếp giao đấu với ba tay cao thủ, mà lần nào cũng thoát chết trong gang tấc, lúc này quả tình đã hoàn toàn suy kiệt, nếu Hoa Thiết Can đủ gan để giao đấu e rằng một chiêu lão cũng không chống đỡ nổi.

võ công của Hoa Thiết Can vốn cũng một tám một mười với Huyết Đao lão tổ, chỉ cần lão nhảy xuống thì Huyết Đao lão tổ coi như xong đời. Nhưng Hoa Thiết Can sau khi ngộ sát nghĩa đệ Lưu Thừa Phong, tâm thần thất tán, nhuệ khí mười phần không còn được một, lại tận mắt nhìn thấy Lục Thiên Trữ bị cắt đầu, Thủy Đại bị cắt đứt hai chân, sợ đến vãi cả đái ra quần, làm gì còn sức lực để mà chiến đấu.

Huyết Đao lão tổ thấy Hoa Thiết Can hãi đến nước đó thì đắc ý vô cùng, cất tiếng cười ngạo nghễ nói:

- Ta có tới bảy mươi hai diệu kế, hôm nay đã dùng hết ba kế để giết chết ba người trong Nam Tứ kỳ. Sáu mươi chín kế còn lại từng kế từng kế một dành để đối phó với ngươi!

Những lời nói khoác ấu trĩ như vậy thật ra chẳng gạt được ai, nhưng Huyết Đao lão tổ dùng nó để đối phó Hoa Thiết Can lúc này thì thật là diệu dụng. Hoa Thiết Can giờ đã như con chim trúng tên, cứ thấy cây cong là sợ, tâm thần lại hoàn toàn suy sụp, bất cứ lời nào của Huyết Đao lão tổ nói ra lão đều cảm thấy chứa đầy âm mưu xảo quyệt thật đáng sợ. Nghe nói còn sáu mươi chín độc kế sẽ dùng để đối phó mình, lão càng run sợ, miệng không ngớt lẩm bẩm:

“Sáu mươi chín kế! Sáu mươi chín kế!”

Huyết Đao lão tổ gắng gượng đến lúc này thì toàn thân đã bải hoải, chỉ mong sớm được nằm xuống ngủ một giấc dài lấy lại sức. Nhưng lão cũng nhận thức được rằng mình đang phải đối mặt với một trận ác chiến mà sự ác liệt tàn khốc của nó không hề thua kém trận ác chiến với Lục Thiên Trữ hay Lưu Thừa Phong trước đây. Chỉ cần lão để lộ một chút sơ hở, để đối phương nhìn thấy được là mình đang kiệt lực thì lập tức mất mạng, không còn cơ may nào có thể cứu vãn được nữa. Chính vì vậy lão cố dồn chút sức tàn còn lại để giữ cho bề ngoài mạnh mẽ như thường, tay không ngừng múa may Huyết đao. Thấy Hoa Thiết Can nửa muốn đào tẩu nửa không, trong lòng không ngừng hối thúc:

“Mau chạy đi! Còn chờ gì nữa mà không chịu bỏ chạy cho xa?” Nhưng thật nực cười, Hoa Thiết Can giờ này đến cả bỏ chạy mà cũng không còn đủ dũng khí để thực hiện.

Thủy Đại trọng thương nằm trên mặt tuyết, thấy Hoa Thiết Can hèn nhát như vậy thì phẫn uất vô cùng. Lão tuy không còn sức lực để cựa quậy, nhưng đã sớm nhìn ra quỷ kế của Huyết Đao lão tổ, vội lên tiếng nói:

- Hoa nhị ca, ác tăng đã sức cùng lực kiệt rồi! Nhị ca muốn giết hắn lúc này dẽ như trở bàn tay...

Huyết Đao lão tổ hơi giật mình nghĩ thầm:

“Không được rồi, lão quỷ này đã nhìn thấu tình hình của mình!”

Nghĩ xong, lão cất tiếng cười ha hả, nói:

- Không sai! Lão tử ngươi giờ đã sức cùng lực kiệt rồi ngươi xuống đây cùng ta đấu vài trăm hiệp, ai không dám đấu thì bị gọi là rùa đen rụt cổ!

Ngay lúc đó xảy nghe Thủy Sinh hét lớn:

- Cha! Cha!

Huyết Đao lão tổ lại nghĩ:

“Lúc này mà mình giết Thủy Đại sẽ chứng tỏ là mình bị kiệt lực như lời hắn. Chi bằng bắt con a đầu ấy ra bức Thủy Đại đầu hàng. Chỉ cần Thủy Đại chịu đầu hàng thì tên chết nhát họ Hoa kia càng mất tinh thần hơn nữa”.

Lão ngẩn lên nhìn Hoa Thiết Can cười lớn hỏi:

- Sao? Có xuống đây đấu với ta một trận nữa không?

Hoa Thiết Can sợ hãi lắc đầu lùi lại.

Thủy Đại kêu lên:

- Hoa nhị ca! Đánh đi! Giết hắn báo thù cho Lục đại ca và Lưu tam ca!

Huyết Đao lão tổ cười lớn nói:

- Xuống đây! Xuống đây! Ta còn sáu mươi chín kế, tất cả đều sân sàng chờ ngươi đó.

Vừa nói lão vừa tiến lên, đi về phía thạch động, lão nắm đầu Thủy Sinh lôi ra ngoài, trong lúc lôi Thủy Sinh lão đã phải cố gắng giữ cho vẻ mặt bình thản, nhưng ngực thì thở hổn hển, chỉ cần tinh ý một chút là nhận ra.

Huyết Đao lão tổ biết võ công của Hoa Thiết Can rất lợi hại, chỉ còn cách dùng độc hình đối phó với cha con Thủy Đại mới mong làm cho Hoa Thiết Can sợ mà không dám giao đấu với mình.

Lão lôi sểnh Thủy Sinh tới trước mặt Thủy Đại, cười ha hả nói:

- Ngươi nói ta đã kiệt lực sắp chết đến nơi rồi? Được, để ta thử cho ngươi coi!

Dứt lời lão xé toạc ống tay áo của Thủy Sinh, để lộ cánh tay trắng ngần ra ngoài. Thủy Sinh kinh hãi hét lên, nhưng nàng đã bị điểm huyệt, không thể phản kháng được.

Địch Vân thấy Huyết Đao lão tổ lôi Thủy Sinh ra ngoài thì cũng bò ra để xem lão định giở trò gì. Nhìn thấy lão xé áo Thủy Sinh, chàng kinh hãi kêu lên:

- Đừng! Không được làm nhục Thủy cô nương!

Huyết Đao lão tổ cười lớn nói:

- Hảo đồ nhi! Sư tổ gia gia làm gì thì làm cũng nhất định chừa phần cho ngươi! Chớ có lo lắng như vậy!

Nói xong, lão quay lại, vung đao chém lên vai Thủy Đại một nhát, quát:

- Sao? Công lực của ta cạn kiệt rồi phải không?

Máu từ vai Thủy Đại phun như suối xuống mặt tuyết, Thủy Sinh và Hoa Thiết Can đồng thanh kêu lên kinh hãi.

Huyết Đao lão tổ lại cất tiếng cười ha hả, vung đao, soạt một tiếng, vạt áo Thủy Sinh bị cắt rơi xuống. Lão cười lớn đắc ý nói:

- Ngươi chịu kêu ta bằng gia gia ta tha mạng cho hai cha con ngươi!

Thủy Đại bĩu môi phun một bãi nước bọt vào mặt đối phương. Huyết Đao lão tổ giật mình nhảy sang một bên tránh né, bất thần cảm thấy đầu óc choáng váng, suýt chút nữa té nhào xuống đất.

Thủy Đại kêu lên:

- Hoa nhị ca! Mau động thủ giết hắn đi!

Hoa Thiết Can cũng nhìn thấy Huyết Đao lão tổ chân đứng không vững, nhưng lại cho rằng đối phương cố ý làm vậy để dụ mình vào tròng nên vẫn đứng yên một chỗ.

Huyết Đao lão tổ vung đao chém lên vai Thủy Đại một nhát nữa, quát lớn:

- Ngươi có chịu gọi ta bằng gia gia không?

Thủy Đại bị hành hạ đau đến suýt chết ngất đi, nhưng lão là người tính khí quật cường, nghiến răng quát:

- Thủy Đại này thà chết chứ không chịu nhục! Ngươi giết ta đi!

Huyết Đao lão tổ cười lạnh nói:

- Ngươi tưởng ngươi sẽ được chết nhẹ nhàng như vậy sao? Ta sẽ lóc từng miếng thịt của ngươi ra chừng nào ngươi chịu kêu ta bằng gia gia mới thôi!

Thủy Đại nghiến răng mắng:

- Mẹ nó! Đừng nằm mộng giữa ban ngày!

Huyết Đao lão tổ thấy Thủy Đại bất khuất như vậy, dù có hành hạ đến chết đối phương cũng không chịu phục, liền cười lạnh nói:

- Thôi được! Để ta lột trần con gái ngươi ra coi ngươi có còn cứng đầu nữa hay không?

Dứt lời đưa tay tháo dây lưng Thủy Sinh, tuột xuống nửa chừng rồi dừng lại.

Thủy Đại phẫn nộ đến cùng cực, hai mắt tối sầm cơ hồ muốn ngất đi. Lão nhắm mắt nghiến chặt răng nghĩ:

“Hoa nhị ca không ngờ lại hèn nhát đến như vậy, hắn đã không dám đấu với ác tăng, còn mình thì không thể chết đi được. Cho dù ác tăng có làm nhục Sinh nhi trước mặt mình, mình cũng nhất định không chịu khuất phục!”

Huyết Đao lão tổ cười lớn nói:

- Gã họ Hoa kia lát nữa sẽ quì gối trước mặt ta mà xin tha mạng. Ta nhất định sẽ tha mạng cho hắn, để hắn còn về Trung Nguyên mà kể lại việc ta lột trần con gái của Thủy lão anh hùng ngay trước mặt lão. Ha ha ha! Hoa Thiết Can, ngươi muốn đầu hàng phải không? Được! Được lắm! Ta sẽ tha mạng cho ngươi, Huyết Đao lão tổ này xưa nay không giết kẻ đầu hàng!

Hoa Thiết Can nghe nói như vậy thì mừng rỡ, lão đã không còn chút tinh thần nào để giao đấu với đối phương, chỉ mong sao cho sớm thoát khỏi chốn này, những việc khác chờ thoát thân rồi tính nữa. Qùi gối xin hàng cố nhiên là nhục nhã, nhưng theo lão nghĩ, thà như vậy còn hơn là để đối phương cầm đao lóc từng miếng thịt. Cũng bởi tinh thần chủ bại nên trong đầu lão nghĩ toàn những chuyện thất bại chết chóc, nếu lão biết nghĩ rằng quyết đấu một trận rồi có chết cũng chết trong vinh quang thì Huyết Đao lão tổ đã mất mạng từ lâu rồi.

Huyết Đao lão tổ nhìn thấy vẻ trù trừ trên mặt Hoa Thiết Can, thì cười nói:

- Ngươi yên tâm, đừng sợ. Ngươi mà xin hàng ta sẽ không dùng đao chém lên người ngươi như đã đối xử với Thủy Đại!

Mấy lời nói lộ liễu như vậy mà Hoa Thiết Can nghe xong vui mừng khôn tả, tưởng chừng như vừa được đại xá.

Huyết Đao lão tổ nhìn thấy vẻ mặt mừng vui của Hoa Thiết Can thì biết thơi cơ ngàn năm đã đến, liền buông Thủy Sinh xuống, đi đến trước mặt Hoa Thiết Can, dịu giọng nói:

- Đại trượng phu cần phải biết lúc nào nên dùng lúc nào nên thẳng. Ngươi đầu hàng thì ta thề là sẽ không động đến một cọng lông chân của ngươi! Được rồi, ném ngọn thương của ngươi đi. Ngươi mà đầu hàng, ta coi ngươi là bằng hữu, là huynh đệ của ta!

Hoa Thiết Can buông tay ngọn đoản thương rơi xuống đất. Bỏ binh khí, Hoa Thiết Can đã hoàn toàn khuất phục, chịu chục để cầu sinh.

Huyết Đao lão tổ gật đầu nói:

- Hay lắm! Giờ thì ngươi lui ra ba bước, ta muốn coi thử cây đoản thương có gì khác hơn những cây thương thông thường. Được lắm! Ngươi rất dễ bảo! Cứ yên tâm lớn đi, ta nhất định sẽ tha mạng cho ngươi! Rồi, bây giờ thì lui thêm ba bước nữa.

Hoa Thiết Can như một đứa trẻ ngoan, bảo sao làm vậy, không chút nghi ngờ, cũng chẳng suy nghĩ xem tại sao đối phương lại bảo mình làm vậy.

Huyết Đao lão tổ bước tới, cúi xuống. Nhưng khi tay lào vừa chạm được vào ngọn thương thì tinh lực như đã cạn kiệt hết, lão kinh hãi hít luôn mấy hơi chân khí nhưng không sao lấy lại được sức lực. Lão kín đáo thở dài nghĩ thầm:

“Không ngờ giao đấu với ba tên chết tiệt này mà nội lực hao tổn đến mức này, chắc phải tĩnh dưỡng mươi bữa nửa tháng mới mong bình phục”.

Lão gắng gượng lượm ngọn thương đứng dậy, Hoa Thiết Can giờ này tuy đã mất binh khí, nhưng Huyết Đao lão tổ vẫn nơm nớp lo, sợ rằng đối phương bỗng dưng đổi ý tấn công thì dù với hai tay không vẫn có thể giết mình dễ như trở bàn tay.

Thủy Đại thấy Hoa Thiết Can buông binh khí đầu hàng thì chút hy vọng cuối cùng cũng tiêu tan. Lão quay sang con gái, nói khẽ:

- Sinh nhi, mau giết chết cha đi!

Thủy Sinh thút thít khóc, nói:

- Cha, con bị lão ác tăng điểm huyệt, không cử động được.

Lão quay sang Địch Vân, nói:

- Tiểu sư phụ! Cầu xin ngươi, làm ơn làm phước giết ta đi!

Địch Vân hiểu tâm ý của Thủy Đại, lão giờ đã không còn hy vọng sống sót nữa, kéo dài mạng sống cũng chỉ chuốc thêm đau đớn và nhục nhã mà thôi.

Địch Vân cảm thấy bất nhẫn, muốn giúp lão sớm kết liễu cái khổ nhân gian, nhưng nếu chàng động thủ Huyết Đao lão tổ tất phải nổi giận. Con người hung tàn như Huyết Đao lão tổ thật không nên chọc giận chút nào.

Thủy Đại thở dài nói:

- Sinh nhi, ngươi mau cầu xin vị tiểu sư phụ này giết chết ta đi. Nếu để chậm trễ, hậu quả càng khốc liệt!

Thủy Sinh lắc đầu nức nở nói:

- Cha không thể chết được!

Thủy Đại nghiến răng gằn giọng:

- Ngươi không thấy thân thể ta đã như vầy rồi sao? Sống không bằng chết thì sống làm gì?

Thủy Sinh nức nở gật đầu:

- Cha! Cha chết rồi con cũng chết theo cha!

Rồi lão quay sang Địch Vân, nói:

- Tiểu sư phụ! Ngươi từ bi bác ái, xin hãy giết chết ta đi. Ta không thể nào mở miệng cầu xin tên dâm tăng gian ác ấy, càng không thể nhìn lão làm nhục con gái mình!

Địch Vân tận mắt nhìn thấy khí khái anh hùng của Thủy Đại, lòng kính phục bội phần, càng nhìn càng thấy bất nhẫn, không chịu được, gật đầu nói:

- Thôi được! Ta sẽ động thủ, lão ác tăng có trách phạt cũng mặc xác lão!

Thủy Đại mừng rỡ, lão tuy bị thương không thể cử động nhưng thần trí vẫn còn sáng suốt. Lão hạ giọng nói:

- Ta lớn tiếng mắng ngươi, ngươi lấy cây đập chết ta, lão ác tăng sẽ không trách ngươi!

Không chờ Địch Vân đáp lời, lão đã lớn tiếng mắng:

- Tiểu dâm tăng! Ngươi mới từng đó tuổi đầu mà tâm địa còn gian ác hung tàn hơn cả lão dâm tăng! Nếu ngươi không sớm hồi đầu hướng thiện nhất định sẽ nhận hậu quả tàn khốc nhất!

Địch Vân nghe trong lời mắng của lão ẩn chứa lời khuyên răn, thì thầm cảm kích, mặc dù bản thân chàng không hề làm những chuyện như lão nghĩ.

Chàng cố sức giơ cao cành cây nhằm đầu Thủy Đại giáng mạnh. Thủy Đại vẫn còn tỉnh táo, lão càng mắng dữ, càng về sau càng tuôn ra những lời khó nghe.

Phía bên kia Hoa Thiết Can đã quì sụp trước mặt Huyết Đao lão tổ. Huyết Đao lão tổ giơ chỉ lên vận hết sức tàn điểm lên “Linh Đài huyệt” Hoa Thiết Can, chỉ vừa điểm trúng lên huyệt đạo, Hoa Thiết Can trúng chỉ ngã xuống, bản thân lão cũng kiệt lực gục luôn xuống bên cạnh Hoa Thiết Can.

Thủy Đại nhìn thấy Hoa Thiết Can gục xuống, lòng bỗng thấy chua xót vô cùng, bản thân mình chết thì có đáng gì, chỉ tội cho Sinh nhi từ nay chẳng còn ai che chở nữa!

Lão nhắm mắt, cố giấu một tiếng thở dài. Thấy Địch Vân đã ngưng đánh, lão quát lớn:

- Tiểu dâm tăng! Còn chờ gì nữa?

Địch Vân thấy Hoa Thiết Can đã gục xuống, sợ rằng Huyết Đao lão tổ sẽ nhanh chóng quay lại, nghiến chặt răng, nhằm giữa Thiên Linh huyệt Thủy Đại giáng một gậy. Nhất thế đại hiệp, mấy mươi năm ngang dọc võ lâm Trung Nguyên không ngờ đến cuối đời lại phải chết một cách thê thảm như vậy, thật khiến người ta bi ai!

Thủy Sinh thấy phụ thân vỡ sọ, óc máu văng tung tóe, tử trạng cực thảm, hét lớn một tiếng rồi chết ngất đi.

Huyết Đao lão tổ cũng nghe thấy tiếng nhục mạ của Thủy Đại, tưởng Địch Vân không nhịn được đánh chết đối phương. Dù sao thì lão cũng đã khắc chế được Hoa Thiết Can, sự sống chết của Thủy Đại đã không còn ý nghĩa gì nữa.

Không ngờ cuối cùng lão cũng đã chiến thắng một cách trọn vẹn. Bản thân không còn chút sức lực, chỉ nhờ vào tài trí mà chiến thắng một trong Tứ kỳ, người mà luận về võ công hay danh vọng đều được coi là bậc nhất của võ lâm Trung Nguyên. Nhất thời đắc ý, lão đứng dậy ngửa cổ lên trời, cất tiếng cười. Nhưng lạ thay, tiếng cười của lão chỉ còn là những tiếng ú ớ trong cổ họng, thân hình lảo đảo, cuối cùng không gượng được, té ngồi xuống đất.

Hoa Thiết Can nhìn thấy cảnh này thì hối hận khôn cùng, Thủy hiền đệ quả nhiên đã nhìn thấy lão dâm tăng kiệt lực, nếu biết như vầy mình đã động thủ giết chết lão rồi, đâu để phải quì gối một cách nhục nhã cầu xin tha mạng như vậy! Trời ơi thanh danh tạo dựng mấy chục năm trời, không ngờ chỉ một phút hồ đồ mà thành mây khói hết!

Càng nghĩ lão càng căm hận, hận Huyết Đao lão tổ gian manh quỷ quyệt, hận mình hồ đồ tham sinh úy tử, không ngờ một đại hiệp như mình lại có thể quì gối trước mặt một tên ác tăng tội nghiệt ngập đầu như vậy! Nghĩ một lúc lão hận đến có thể tự đánh nát Thiên Linh huyệt để tự sát. Nhưng ngặt vì Linh Đài huyệt đã bị phong bế, phải mười hai canh giờ sau mới tự giải khai. Giá mà lão ác tăng chưa để lộ chân tướng là chân lực đã cạn kiệt thì mình còn có cơ may sống sót, giờ thì mọi việc đã rõ như ban ngày dễ gì lão để cho mình sống?

Quả nhiên Huyết Đao lão tổ lên tiếng nói:

- Địch Vân, ngươi mau tới giết chết tên gian tặc này đi! Hắn là hạng tiểu nhân gian ác, người như vậy không giết đi hậu họa thật khó lường!

Hoa Thiết Can kêu lên:

- Ngươi đã hứa là sẽ không giết ta, sao bây giờ lại đổi ý?

Lão biết rõ có nói cũng vô ích, nhưng bất kỳ một cơ may sống sót nào lão cũng không chịu bỏ lỡ.

Huyết Đao lão tổ cười lạnh nói:

- Huyết Đao môn chúng ta coi thứ tín nghĩa mà người Trung Nguyên các ngươi tôn thờ cũng cầm bằng cứt đái mà thôi. Ngươi quì gối xin hàng chỉ tại ngươi ngu mà mắc bẫy người ta! Ha ha ha! Hảo đồ tôn, mau lại đây giết chết tên gian tặc này đi. Để hắn sống thì nguy hiểm vô cùng!

Huyết Đao lão tổ rất e ngại Hoa Thiết Can, kẻ hèn hạ vô sỉ cũng là kẻ tráo trở gian manh. Lúc nãy mình điểm huyệt đối phương, lúc thường công lực mười phần lúc nãy không có một, sợ rằng nội lực không vào sâu trong kinh mạch, qua chừng một hai canh giờ đối phương mà tự giải được huyệt đạo, tình hình lập tức trở ngược, mình trở thành cá nằm trên thớt mặc cho đối phương muốn cắt muốn xẻ thế nào cũng được.

Địch Vân thì không biết Huyết Đao lão tổ bị kiệt lực, lúc nãy sở dĩ động thủ giết Thủy Đại chẳng qua là để giúp lão giải thoát mà thôi, còn Hoa Thiết Can dù có hơi hèn hạ, nhưng tội cũng không đáng chết. Nghĩ vậy chàng nói:

- Người này đã bị sư tổ chế phục, đồ tôn thấy thôi thì tha mạng cho lão!

Hoa Thiết Can như người chết chìm vớ được cọc, vội nói:

- Tiểu sư phụ nói chí phải. Ta đã bị nhị vị chế phục rồi, đâu còn sức lực để phản kháng nữa, hà tất phải giết ta?

Thủy Sinh dần dần hồi tỉnh, nghe Hoa Thiết Can lớn tiếng cầu xin tha mạng, thì nổi giận mắng:

- Hoa bá bá! Ngươi dù sao cũng là một đệ nhất cao thủ của võ lâm Trung Nguyên, sao lại có thể hèn hạ đến như vậy! Cha... Cha...

Nói tới đó chợt nhớ đến cái chết thê thảm của phụ thân thì đau lòng không kềm được kêu lên mấy tiếng cha rồi khóc rống lên.

Hoa Thiết Can nói:

- Hai vị đại sư đây võ công cao cường, chúng ta không chống nổi, chi bằng hàng phục đi theo hai người để nghe sai khiến...

Thủy Sinh xì một tiếng dài, mắng:

- Đúng là vô sỉ!

Huyết Đao lão tổ thấy càng chần chờ càng nguy hiểm, nhưng lão giờ muốn đứng dậy cũng không đứng nổi, bèn dịu giọng nói:

- Hảo đồ tôn, ngươi nghe lời sư tổ gia gia, mau giết chết tên gian tặc này đi.

Thủy Sinh quay đầu lại, thấy đầu phụ thân bẹp dúm, tử trạng thê thảm, nghĩ lại ngày thường phụ thân yêu quý mình biết chừng nào, phụ tử tình thâm, đau đớn muốn ngất đi. Việc Thủy Đại cầu xin Địch Vân đánh chết mình, Thủy Sinh tận tai nghe thấy, nhưng trong lúc quá đau đớn nàng không còn nhớ tới điều đó nữa, chỉ biết kẻ đánh chết cha mình chính là Địch Vân, nỗi bi phẫn trong lòng bỗng hóa thành một luồng nhiệt khí xung đột trong huyết mạch, vô tình giải khai chỗ huyệt đạo bị phong bế. Người luyện công, nếu đã luyện đến mức thượng thừa có thể vận công để tự giải khai huyệt đạo, nhưng để luyện được đến mức độ đó thật chẳng dễ chút nào, ngay cả Hoa Thiết Can còn chưa làm nổi điều đó, tại sao Thủy Sinh có thể làm được?

Con người ta khi gặp phải một hoàn cảnh đặc biệt nào đó có thể kích thích tiềm năng mà lúc thường không thể nào chạm tới nó được. Thủy Sinh lúc này bi phẫn cực độ, rơi đúng vào hoàn cảnh có thể kích thích được tiềm năng của mình nên tự giải khai được huyệt đạo. Không biết quỷ xui thần khiến thế nào, nàng bỗng hóa thành người mạnh mẽ dị thường, nhảy phắt dậy chụp lấy cây gậy bên cạnh di thể Thủy Đại đập tới tấp lên đầu lên ngực Địch Vân.

Địch Vân xoay trở tránh né, lấy tay che mặt, tuy cũng tránh được những chỗ yếu hại, nhưng toàn thân cũng bị trúng gậy thịt nát tan da, máu chảy dầm dề. Đau quá không chịu được, chàng kêu lên:

- Tại sao ngươi đánh ta? Phụ thân ngươi cầu xin ta giết lão, chính ngươi cũng biết mà!

Thủy Sinh giật mình dừng tay, lời nói của Địch Vân làm uất khí trong người giảm nhẹ quá nửa, ném cây gậy ra xa, ngồi phịch xuống đất khóc ngất lên.

Huyết Đao lão tổ nghe Địch Vân nói thì lập tức hiểu ra mọi sự, nghiến răng nghĩ thầm:

“Tên tiểu tử này dám giúp ngươi ngoài chống lại người nhà! Đúng là đại nghịch bất đạo. Tên này không giết cũng sẽ di họa về sau”.

Lão muốn đứng dậy giết chàng tức khắc, nhưng toàn thân tê cứng, muốn cử động cũng không được. Thế là lão cười cười nói:

- Hảo đồ tôn, ngươi phải coi chừng con a đầu ấy, đừng để ả làm bậy. Ả giờ đã là người của ngươi rồi, ngươi muốn xử trí ả thế nào sư tổ gia gia cũng chiều theo ngươi.

Bỗng nghe Hoa Thiết Can lên tiếng nói:

- Thủy điệt nữ, ngươi tới đây, ta có chuyện muốn nói.

Lão biết Huyết Đao lão tổ lúc này đã không còn chút sức lực nào nữa, Địch Vân thì hai chân bị gãy, bản thân lão thì không động đậy được, trong bốn người chỉ còn Thủy Sinh là mạnh nhất, muốn nói nhỏ với Thủy Sinh bảo nàng thừa cơ giết chết hai sư tổ tôn Huyết Đao lão tổ.

Nào ngờ Thủy Sinh ghét Hoa Thiết Can hèn nhát để cha nàng phải thảm tử, nên nghe Hoa Thiết Can nói mà cố ý làm ngơ, chẳng thèm đếm xỉa gì đến lão.

Hoa Thiết Can không phải không nhận ra điều đó, nhưng lão vẫn cố dịu giọng nói:

- Thủy điệt nữ, ngươi muốn thoát thân thì đây là cơ hội tốt nhất đó. Mau qua đây ta bảo cho phải làm gì.

Huyết Đao lão tổ nổi nóng quát:

- Im miệng! Ngươi còn nói lăng nhăng nữa ta cắt lưỡi ngươi đó!

Hoa Thiết Can quả nhiên không dám nói nữa, chỉ đưa mắt nhìn Thủy Sinh nháy nháy liên hồi.

Thủy Sinh thấy thái độ của Hoa Thiết Can thì tức không chịu được, quát:

- Có gì thì cứ nói ra, làm gì mà sợ đến độ như vậy?

Hoa Thiết Can nghĩ thầm:

“Lão ác tăng đang vận công điều trị nội thương, chỉ cần lão phục hồi được một phần công lực, tay cầm nổi đao thì mình là người trước tiên phải chết. Chi bằng cứ nói ra càng sớm càng tốt, trừ được lão thì khỏe rồi”.

Nghĩ xong lão mỉm cười, nói:

- Thủy điệt nữ, ngươi nhìn xem, lão hòa thượng sau một đêm giao đấu, thân bị nội thương, tinh lực cạn kiệt, cả đứng lên cũng không đứng nổi nữa.

Tuy thấy Huyết Đao lão tổ không còn chút sức lực, nhưng Hoa Thiết Can vẫn còn sợ, không dám buông lời thất kính chỉ dám gọi là “lão hòa thượng” chứ không dám gọi là “lão ác tăng” hay “lão dâm tăng”.

Thủy Sinh đưa mắt nhìn sang Huyết Đao lão tổ, thấy lão nằm nghiêng dưới đất, trông chẳng còn chút sinh khí nào, nghĩ tới mối thù giết cha, liền xách gậy chạy tới.

Phần Huyết Đao lão tổ nghe Hoa Thiết Can cứ thúc giục Thủy Sinh đến giết mình thì ngầm kinh hãi, thử đề khí nhưng Đan Điền trống rỗng chẳng có chút nội khí, nếu tiểu a đầu muốn giết mình thì làm sao kháng cự? Trong khi đó thì Thủy Sinh đã xách gậy tới nơi.

Thủy Sinh trước nay chỉ biết luyện kiếm, chưa từng dùng côn bao giờ, lúc này lại đang nóng lòng báo cừu nên côn đánh ra hoàn toàn chẳng ra chiêu thức gì cả, hơn nữa vì thấy Huyết Đao lão tổ nằm bất động nên xuất thủ tấn công mà chẳng chút đề phòng đối phương phản công, thế nên để lộ một sơ hở rất lớn. Huyết Đao lão tổ vốn vẫn còn cầm đoản thương của Hoa Thiết Can trong tay, nhưng vì sức lực quá yếu, không giơ nổi đầu thương lên phản công, đành dựng chuôi thương lên, hướng về phía Đại Bào huyệt của Thủy Sinh.

Thủy Sinh lúc này đâu còn tâm trí để ý đến việc gì khác, sau một gậy đánh trúng mặt đối phương, xông lên định đánh nữa, nào ngờ ngực nghe nhói một cái, tứ chi mềm nhũn, té nhào xuống đất.

Huyết Đao lão tổ bị đánh một côn tối tăm mặt mày, máu mũi chảy ròng ròng nhưng thấy kế hoạch thành công, Thủy Sinh đã tự lao tới để Đại Bao huyệt trúng đầu thương thì đắc ý vô cùng, cười ha hả nói:

- Hoa lão tặc! Ngươi nói ta không còn chút sức lực nào thì tại sao lại điểm ngã được tiểu a đầu?

Địch Vân và Hoa Thiết Can vì bị thân hình của Thủy Sinh và Huyết Đao lão tổ che mất tầm nhìn nên không nhìn thấy Huyết Đao lão tổ dùng cách gì điểm ngã Thủy Sinh, cứ tưởng lão dùng chỉ lực để điểm huyệt.

Hoa Thiết Can thấy Huyết Đao lão tổ không bị đánh chết thì sợ quýnh, nói:

- Đại sư thần công cái thế, tại hạ là hạng phàm phu tục tử như ếch ngồi đáy giếng làm sao ngờ được? Thần công của đại sư quả là thiên hạ đệ nhất, đừng nói là hiện thế không người sánh kịp, mà còn vô tiền tuyệt hậu, vĩnh viễn không có ai dám sánh!

Lão hết lời nịnh nọt Huyết Đao lão tổ mà giọng nói lại run rẩy, chứng tỏ lão sợ đến cùng cực.

Huyết Đao lão tổ là người trong cuộc, hơn ai hết, lão biết Thủy Sinh bị điểm trúng huyệt đạo, nhưng chỉ bằng ngoại lực thông thường, kình đạo không đi sâu vào kinh mạch, chẳng bao lâu huyệt đạo tự giải khai. Dịp may như vừa rồi là ngàn năm một thưở, chờ khi tiểu a đầu tỉnh dậy lượm huyết đao giết mình thì chỉ còn đường chết, giả như có lập lại được kế khi nãy, cán thương điểm trúng huyệt đạo ả thì đầu mình cũng rụng mất rồi! Vậy phải làm sao chạy đua với thời gian, trước khi a đầu tỉnh dậy phải phục hồi được chút ít công lực để có thể giết chết ả. Nhưng việc phục hồi nội lực chẳng phải đơn giản, dục tốc bất đạt, thậm chí còn có thể bị tẩu hỏa nhập ma, tự đi vào chỗ chết nữa. Thế là lão nằm ngửa ra, chầm chậm thổ nạp điều tức, lúc này mà muốn ngồi dậy xếp bằng điều tức cũng không làm nổi, có điều lão điều tức thổ nạp mà không dám nhắm mắt, sợ có điều bất trắc xảy ra.

Phần Địch Vân bị đánh toàn thân tan nát, đau đến tâm thần bấn loạn, chỉ còn biết nằm rên rỉ chứ không còn suy nghĩ được điều gì nữa.

Thủy Sinh bị té nằm cách Huyết Đao lão tổ chỉ vài thước, lúc đầu thì kinh hãi tột độ, không biết Huyết Đao lão tổ sẽ hành hạ mình bằng cách nào, nhưng qua một lúc lâu thấy lão vẫn nằm bất động thì mới yên tâm dần. Liên tiếp trải qua những biến cố kinh nhân, tâm thần thương tổn, cộng thêm bụng đói, nằm một lúc nàng ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Huyết Đao lão tổ nhìn thấy Thủy Sinh ngủ mê, mũi phập phồng đều đặn thì mừng rỡ, nghĩ thầm:

“Hay lắm, cứ ngủ đi, ngủ càng lâu càng tốt. Chỉ cần ngươi ngủ chừng một vài canh giờ là đủ rồi”.

Hoa Thiết Can nằm dưới đất cũng không ngừng toan tính. Không biết tên tiểu ác tăng vì ngu khờ hay vì yếu lòng mà không có ý giết mình. Vậy thì mạng sống của mình hoàn toàn phụ thuộc vào việc Thủy Sinh hay Huyết Đao lão tổ ngồi dậy trước. Thấy Thủy Sinh bỗng ngủ thiếp đi thì vội kêu lớn:

- Thủy điệt nữ! Thủy điệt nữ! Không thể ngủ trong lúc này! Coi chừng có ngươi muốn làm hỗn!

Thủy Sinh mệt mỏi đến độ ngủ thiếp đi, trong giấc ngủ mơ màng chỉ nghe có người không ngừng nói có kẻ đến làm nhục mình.

Huyết Đao lão tổ thấy Hoa Thiết Can cứ kêu réo om sòm thì nguy hiểm quá, vội nói:

- Hảo đồ tôn! Ngươi qua đây, cầm lấy đao của ta giết chết lão tặc này đi!

Địch Vân lắc đầu nói:

- Người đã hàng phục, không cần giết.

Huyết Đao lão tổ lắc đầu nói:

- Hắn có chịu hàng phục đâu? Ngươi không nghe hắn kêu réo om sòm đó sao? Hắn gọi tiểu a đầu tỉnh dậy để giết hai ta đó!

Hoa Thiết Can vội nói:

- Tiểu sư phụ, sư tổ ngươi bản tánh hung tàn, lúc này toàn thân vô lực nên mới bảo ngươi đi giết ta, chờ lát nữa lão phục hồi sức lực, tức giận ngươi dám nghe lời người ngoài chống lại sư mệnh tất sẽ giết ngươi. Ngươi nên biết điều, tiên hạ thủ vi cường, giết chết lão đi!

Địch Vân thở dài lắc đầu nói:

- Lão không phải là sư tổ của ta. Lão là ân nhân cứu mạng của ta, ta không thể giết lão được.

Hoa Thiết Can mừng ra mặt, nói:

- Lão không phải là sư tổ của ngươi thật sao? Vậy thì ngươi càng phải mau mau động thủ, không thể chần chờ nữa. Ác tăng của Huyết Đao môn tội nghiệt tày trời, hung bạo tàn nhẫn, ngươi giết lão là thay trời hành đạo, hơn nữa ngươi không giết lão lát nữa lão cũng giết ngươi.

Lúc này tình thế bức bách, trong bốn người chỉ còn Địch Vân là có thể cử động được, vì hối thúc Địch Vân hạ thủ giết người, lão không còn úy kỵ Huyết Đao lão tổ nữa, không còn giữ lời kính nể Huyết Đao lão tổ như lúc trước.

Địch Vân cũng cảm thấy mấy lời của Hoa Thiết Can chí lý, nhưng bảo chàng giết chết ân nhân cứu mạng mình thì chàng không sao làm được. Còn đang do dự thì Hoa Thiết Can cứ luôn miệng hối thúc, bực mình kẻ vô sỉ cứ lải nhải bên tai, chàng nổi nóng quát:

- Ngươi còn nói lăng nhăng nữa, ta giết ngươi trước đó!

Hoa Thiết Can sợ hãi im bặt, tình hình này xem ra chỉ còn mong Thủy Sinh mau mau tỉnh dậy. Bỗng lão nghĩ ra một kế, vội kêu lên:

- Thủy Sinh! Thủy Sinh! Cha ngươi sống dậy rồi kìa!

Thủy Sinh đang ngủ, mơ mơ màng màng nghe nói cha mình sống dậy, mừng rỡ mở mắt kêu lên:

- Cha! Cha!

Hoa Thiết Can thấy Thủy Sinh tỉnh dậy thì mừng rỡ, nói:

- Thủy điệt nữ, ngươi bị điểm trúng huyệt đạo nào? Lão ác tăng đã mất hết khí lực, điểm huyệt không nặng, ta chỉ cho ngươi cách tự giải khai huyệt đạo.

Thủy Sinh ngần ngừ một thoáng rồi nói:

- Bên sườn trái...

Hoa Thiết Can kêu lên:

- Đó là Đại Bào huyệt. Dễ lắm, ngươi chỉ cần hít mạnh chân khí, cố tụ khí nơi Đan Điền, sau đó dẫn khí lên khai thông huyệt đạo bị phong bế. Huyệt đạo được khai thông rồi ngươi có thể tự tay báo cừu!

Thủy Sinh tuy vẫn còn giận Hoa Thiết Can hèn nhát dẫn tới cái chết thảm của phụ thân, nhưng dù sao đi nữa lão cũng là bằng hữu thâm giao của phụ thân, hơn nữa những lời nói của lão lúc này chỉ có lợi cho mình, bèn y lời hít một hơi chân khí tụ nơi Đan Điền, bắt đầu tự giải khai huyệt đạo.

Huyết Đao lão tổ thấy Thủy Sinh y lời Hoa Thiết Can thực hiện thì kêu khổ thầm:

“Tiểu a đầu này đã chịu gật đầu thì thậm chí chẳng cần vận công, qua chừng nửa cây nhang thì huyệt đạo cũng sẽ tự giải khai”.

Thế là lão cũng tranh thủ thời gian, nhắm nghiền hai mắt, không để ý gì tới ngoại cảnh nữa, chỉ chuyên tâm vận công điều tức, mong cho mình sớm tích tụ được chút ít công lực, để đối phó với tình hình trước mắt.

Công phu dẫn đạo chân khí để tự khai thông huyệt đạo vốn là một yếu quyết cực kỳ thâm ảo của nội gia, cả Hoa Thiết Can cũng không làm nổi, Thủy Sinh chỉ nghe mấy lời chỉ dẫn của lão thì sao có thể thành công được?

Nhưng huyệt đạo bị phong bế của nàng sau một hồi quả nhiên dần dần khai thông, có điều đó không phải nhờ công hiệu dẫn khí thông huyệt, mà vì huyệt đạo tự nó thông. Chẳng bao lâu, sống lưng Thủy Sinh bắt đầu động đậy.

Hoa Thiết Can mừng rỡ kêu lên:

- Thủy điệt nữ, hay lắm! Cố lên chút nữa, sẽ thanh công mỹ mãn.

Thủy Sinh ngồi bất động một lúc nữa thì thở hắt ra một hơi dài, chống tay đứng dậy.

Hoa Thiết Can reo lên:

- Tuyệt lắm! Thủy điệt nữ! Giờ thì ngươi phải từng bước từng bước thực hiện theo lời dặn dò của ta. Không được làm bừa mà hỏng đại sự, có báo được phụ cừu và thoát hiểm được hay không hoàn toàn phụ thuộc vào những việc ngươi sắp làm! Trước tiên cầm lấy thanh Huyết đao!

Thủy Sinh y lời chầm chậm giơ tay lượm lấy thanh Huyết đao.

Địch Vân đưa mắt nhìn theo từng cử động của Thủy Sinh, biết động tác tiếp theo sẽ là vung đao cắt đầu Huyết Đao lão tổ. Nhìn sang thấy Huyết Đao lão tổ hai mắt nhắm hờ, có vẻ như không hay biết gì về nguy cơ sắp xảy ra với mình.

Phần Huyết Đao lão tổ lúc này đã cảm thấy tay chân bắt đầu có lực, chỉ cần tiếp tục nửa canh giờ nữa, tuy chưa dùng đến kình lực được nhưng ít ra cũng đi lại được như người thường. Ngặt nỗi lúc này Thủy Sinh đã cầm lấy Huyết đao chuẩn bị có hành động tiếp theo, thế là lão dồn hết sức lực vừa tích tụ được vào cánh tay phải chờ đợi.

Xảy nghe Hoa Thiết Can nói:

- Tiếp theo dùng đao giết chết tên tiểu hòa thượng! Mau lên! Mau lên! Giết tên tiểu hòa thượng trước!

Lời nói của Hoa Thiết Can làm cả ba người còn lại đồng ngạc nhiên. Hoa Thiết Can thấy Thủy Sinh còn ngần ngừ thì hối thúc, nói:

- Lão ác tăng còn chưa cử động được đâu, mau giết tên tiểu ác tăng trước! Ngươi giết lão ác tăng trước tên tiểu ác tăng sẽ đến giải cứu đó!

Thủy Sinh cầm đao đến gần Địch Vân, lòng do dự tự hỏi:

“Hắn có ơn giải thoát cho cha mình, giúp cho người khỏi phải sống nhục, có nên giết hắn không?”

Chờ tới khi đến gần Địch Vân thì nàng đã quyết:

“Phải giết!”

Thế là nàng vung đao nhằn người Địch Vân chém xuống. Địch Vân vội lăn đi một vòng, tiện tay lượn cây gậy hươ lên đón đỡ. Thủy Sinh chém liền ba đao, cây gậy bị cụt mất một đoạn dài. Thủy Sinh tức khí quát lớn một tiếng, nhảy tới giơ cao Huyết đao định một đao này kết liễu tính mạng Địch Vân.

Nào ngờ cổ tay bị siết chặt, thanh Huyết đao cũng theo đó bị người ta đoạt mất.

Người đoạt đao Thủy Sinh chính là Huyết Đao lão tổ. Lão tích tụ được công lực rất giới hạn nên buộc phải nhắm kỹ mới xuất thủ, không để uổng phí công lực, nên vừa xuất thủ đã thanh công. Huyết đao đã ở trong tay, lão không cần suy nghĩ gì, vung đao nhằm cổ Thủy Sinh chém xuống. Thủy Sinh kinh hãi nhảy ra ngoài tránh né.

Địch Vân thấy Huyết Đao lão tổ định giết Thủy Sinh thì vung gậy nhằm cổ tay lão đánh tới, miện quát:

- Không được giết Thủy cô nương!

Nếu phải lúc thường thì dù Địch Vân có tấn công một cách bất ngờ đến thế nào cũng không thể nào đắc thủ được. Nhưng lúc này tình hình có khác, công lực lão chỉ được nửa thành so với lúc bình thường, phản ứng cũng không được nhanh nhạy nên để cây gậy đánh trúng cổ tay, Huyết đao vuột khỏi tay rơi xuống đất. Hai người đồng cúi xuống cướp lấy Huyết đao, nhưng Địch Vân vì ngồi dưới đất được lợi về khoảng cách nên chộp được cán đao trước. Huyết Đao lão tổ nổi nóng quát lớn một tiếng, hai tay chộp lấy cổ Địch Vân siết mạnh.

Địch Vân bị nghẹt thở, vội buông Huyết đao xuống, dùng hai tay kháng cự. Huyết Đao lão tổ biết mình không có nhiều sức lực, nếu không bóp chết được Địch Vân thì sẽ bị chàng giết chết. Lão đâu ngờ rằng Địch Vân không hề có ý muốn giết lão, chàng đánh lão chẳng qua vì không muốn lão giết chết Thủy Sinh mà thôi. Địch Vân bị hai bàn tay thô ráp to kềnh của Huyết Đao lão tổ chẹn ngang cổ, dưỡng khí hết dần, phổi như muốn nổ tung ra. Hai tay chàng vận hết sức lực kéo hai bàn tay của Huyết Đao lão tổ ra. Huyết Đao lão tổ thấy Địch Vân đã có ý làm phản, theo quy củ của Huyết Đao môn, trước tiên phải giết phản đồ, sau đó mới giết địch nhân. Hơn nữa Hoa Thiết Can nhất thời chưa thể động đậy được, Thủy Sinh chỉ là một tiểu a đầu yếu đuối, không khó đối phó vì vậy chẳng còn kiêng dè gì nữa, dốc hết sức lực ra bóp chết Địch Vân.

Địch Vân không thở được, gương mặt dần dần đỏ tím trương lên, hai tay cũng từ từ xụi xuống, không còn sức lực phản kháng nữa, trong đầu chỉ còn lởn vởn một ý nghĩ:

“Mình sắp chết rồi! Mình sắp chết rồi!”

Thủy Sinh thấy Địch Vân lâm vào cảnh nguy khốn như vầy cũng bắt nguồn từ việc giải cứu mình mà ra, ban đầu có ý định chạy lại giải vây cho chàng, nhưng sau đó nghĩ lại, hạng tăng nhân gian ác này chết bớt tên nào, thiên hạ thêm phúc phúc chứ chẳng hại ai, tốt nhất cả hai đồng quy ư tận.

Cuối cùng thấy Địch Vân đã không còn sức phản kháng nữa thì giật mình nghĩ thầm:

“Lão ác tăng giết chết tiểu ác tăng rồi sẽ sang giết mình! Phải là gì bây giờ?”

Nàng đưa mắt nhìn Hoa Thiết Can, Hoa Thiết Can cũng vừa khéo đưa mắt nhìn nàng, lão mỉm cười nói:

- Thủy điệt nữ, thời cơ đã đến rồi đó. Lượm lấy Huyết đao!

Thủy Sinh cúi nhặt Huyết đao, lại nghe Hoa Thiết Can tiếp:

- Đến gần giết cả hai!

Thủy Sinh cầm đao tiến tới, muốn giết chết Huyết Đao lão tổ trước, nhưng lúc này hai người đã ôm chặt nhau, thanh Huyết đao chém sắt như chém bùn, nếu cứ như vậy mà chém xuống, tất cả hai đều phải chết. Tên tiểu ác tăng này tuy là kẻ hung ác, nhưng dù sao cũng có ơn với cha con mình, dù thế nào đi nữa cũng không thể lấy oán báo ân. Thế nên nàng cầm đao mà lần lữa mãi, không dám hạ thủ.

Hoa Thiết Can thấy Thủy Sinh chần chờ thì đoán biết tâm ý nàng, vội thúc giục:

- Động thủ đi! Do dự một lát, để lỡ qua cơ hội này thì mối thù giết cha của ngươi không thể báo được!

Thủy Sinh nói:

- Hai tên ác tăng quấn vào nhau, không phân biệt được!

Hoa Thiết Can nổi nóng, quát:

- Ngươi nói nhăng cái gì vậy? Ta bảo ngươi giết cả hai kia mà?

Hoa Thiết Can vốn là một nhân vật danh vọng nhất nhì trong võ lâm, là Chưởng môn nhân của Ưng Trảo Thiết Thương môn ở Giang Tây, ngày thường oai phong lẫm lẫm, mở miệng ra là lệnh, mọi người nhất nhất thi hành. Nhưng lão quên mất hoàn cảnh hiện thời của mình, đã không thể cử động, lại còn bị Thủy Sinh khinh thường là kẻ vô sỉ hèn nhát. Thủy Sinh nghe lão quát tháo như vậy thì nổi giận thoái lui ba bước, hừ lạnh nói:

- Hừ! Ngươi anh hùng khí khái như vậy tại sao lúc nãy không quyết một trận sinh tử với lão ác tăng? Ngươi có bản lãnh thì cứ tới đây mà giết cả hai!

Hoa Thiết Can nghe giọng nói của Thủy Sinh có vấn đề thì vội cười giả lả, nói:

- Thủy điệt nữ, Hoa bá bá nhất thời hồ đồ ăn nói chẳng lựa lời làm điệt nữ nổi giận. Hoa bá bá nhận lỗi! Có điều ngươi nên nghe lời bá bá mà giết chết cả hai để báo thù cho Thủy hiền đệ. Ác danh của lão ác tăng chấn động giang hồ, tin ngươi giết được lão truyền ra giang hồ, ai ai không kính phục nữ anh hùng diệt gian trừ bạo!

Hoa Thiết Can càng tâng bốc Thủy Sinh càng cảm thấy lão ti tiện đến không chịu được. Nàng trừng mắt nhìn lão một cái rồi tiến lên phía trước, nhắm đúng lưng Huyết Đao lão tổ, định rạch một đường cho lão chảy máu kiệt lực, không giết được Địch Vân nữa.

Huyết Đao lão tổ một mặt siết cổ Địch Vân, mặt khác luôn coi chừng xung quanh, quan sát nhất cử nhất động của Thủy Sinh. Thấy Thủy Sinh cầm đao tiến lên, nét mặt do dự thì đoán biết tâm ý nàng. Lão cười cười nói:

- Ngươi cứ nhắm giữa lưng ta mà chém, cẩn thận kẻo trúng đồ tôn của ta!

Thủy Sinh thấy Huyết Đao lão tổ đoán trúng ý mình thì giật mình lùi lại.

Nàng là phận nữ nhi chân yếu tay mềm, hơn nữa trước đó đã có lòng úy kỵ lão. Nay thấy đối phương đoán trúng ý mình, tất đã có sân kế sách đối phó, không nên dại dột lao vào để mà sụp bẫy.

Không ngờ kế sách lấy thực làm hư, lấy hư làm thực của Huyết Đao lão tổ lại phát huy diệu dụng đến như vậy. Thủy Sinh quả nhiên không dám tiến đến gần dùng đao tấn công lão.

Địch Vân bị Huyết Đao lão tổ bóp chặt yết hầu, luồng trọc khí trong phổi cứ xông lên trên chực thoát ra theo đường mũi và miệng, nhưng khi đến yết hầu đã bị chặn đứng phải dội ngược trở xuống. Luồng trọc khí cứ tả xung hữu đột trong nội thể, tìm không được đường thoát ra ngoài. Trường hợp này nếu người thường gặp phải, tất dần dần hôn mê rồi đoạn khí mà chết, nhưng Địch Vân thì không hôn mê như vậy, luồng trọc khi chạy tán loạn mỗi lúc một nhanh làm chàng khó chịu gấp ngàn lần cái chết. Chàng ngầm thét lên:

“Mình sắp chết rồi! Mình sắp chết rồi!”

Đột nhiên, vùng bụng ngực chàng bỗng nghe chấn động mãnh liệt, một cảm giác vô cùng khó tả, vừa đau đớn vừa bứt rứt. Luồng khí trong người bỗng như lớn dần lên, càng lớn dần lên thì nó càng nóng bỏng, tưởng chừng như một nồi nước sôi khổng lồ vừa được giở nắp vung ra vậy. Ngực chàng muốn vỡ toác ra vì luồng nhiệt khí kỳ dị này. Bất thần nơi Hội Âm huyệt, chỗ giao nhau giữa Tiền Âm và Hậu Âm như bị luồng nhiệt khí xuyên thủng một lổ nhỏ, chỉ cảm thấy từng luồng từng luồng nhiệt khí mảnh như sợi tơ từ Hội Âm huyệt chạy dài xuống Trường Cường huyệt nơi đốt sống cùng. Trên cơ thể con người, hai huyệt Hội Âm và Trường Cường tuy chỉ cách nhau trong gang tấc, nhưng Hội Âm thuộc Nhâm mạch, còn Trường Cường lại thuộc Đốc mạch, nội tức trong hai mạch này không bao giờ thông nhau. Không ngờ Địch Vân gặp họa lại được phước, luồng trọc khí bị phong bế không có đường ra, cứ chạy loạn trong nội thể, vô tình giúp chàng đả thông Nhâm Đốc nhị mạch. Đây là điểm khó khăn nhất đối với người luyện nội công, hai mạch Nhâm Đốc không thông thì nội công không sao luyện đến mức hỏa hầu được.

Luồng nội khí sau khi nhập vào Trường Cường huyệt, cứ lần theo các huyệt Yêu Du, Dương Quan, Mệnh Môn, Huyền Khu... dọc theo xương sống đi lên, thông qua hầu hết các yếu huyệt của Đốc mạch. Tiếp đó lại đi qua các huyệt như là Tích Trung, Trung Khu, Cân Thúc, Chí Dương, Linh Đài, Thần Đạo, Thân Trụ, Đào Đạo, Đại Chùy, á Môn, Phong Phủ, Não Hộ, Cường Gian, Hậu Đỉnh cuối cùng đi đến huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu.

Địch Vân được Đinh Điển truyền thụ tâm pháp Thần Chiếu công, môn nội công thượng thừa này vô cùng thâm ảo và khó luyện. Căn cốt Địch Vân lại không được tốt lắm, sau này Đinh Điển chết đi, không có người bên cạnh chỉ dẫn, luyện hai ba chục năm nữa cũng chưa chắc thành tựu. Không ngờ trong lúc tưởng như mạng sống ngàn cân treo sợi tóc ấy lại được thông hai mạch Nhâm Đốc. Đó là nhờ yết hầu bị bóp chặt, trọc khí trong nội thể buộc phải tìm đường thoát ra, thứ đến là nhờ chàng đã luyện qua nội công trong “Huyết Đao kinh”. Thứ nội công này tuy cách thức vận hành của nội khi hoàn toàn trái ngược với Thần Chiếu công, nhưng lại có tác dụng công phá giúp đả thông các huyệt mạch cho nội khí vận hành thông suốt hơn.

Khi luồng nhiệt khí vào đến huyệt Bách Hội, Địch Vân cảm thấy luồng khi bỗng trở nên mát mẻ dị thường. Luồng lương khí tiếp tục di chuyển xuống dưới, qua trán, mũi, môi cuối cùng vào đến Thừa Tương huyệt ở dưới cằm.

Thừa Tương huyệt này thuộc về Nhâm mạch, như vậy nội khí từ Đốc mạch chuyển sang Nhâm mạch. Các yếu huyệt của Nhâm mạch hầu hết nằm ở mặt trước cơ thể người. Luồng lương khí từ Thừa Tương huyệt bắt đầu đi xuống, qua các huyệt Liêm Tuyền, Thiên Đột, Huyền Cơ, Hoa Cái, Tử Cung, Ngọc Đường, Đàm Trung, Trung Đình, Cưu Vĩ, Cự Khuyết, Tam Quản, Thủy Phân, Thần Khuyết, Khí Hải, Thạch Môn, Quan Nguyên, Trung Cực, Khúc Cốt rồi cuối cùng lại trở về Hội Âm huyệt. Sau khi nội khí chu chuyển một vòng, cảm giác tức thở biến mất, thay vào đó là cảm giác thư thái dễ chịu vô biên. Lần đầu tiên nội khí lưu chuyển khó khăn, đến lần thứ hai thứ ba thì đã thông suốt rồi nên lưu chuyển rất nhanh. Trong nháy mắt đã lưu chuyển được mười tám vòng.

Thần Chiếu công là môn nội công kỳ diệu vô phương, từ lúc ở trong ngục Địch Vân đã bắt đầu luyện, tính đến nay đã có hai năm, tuy vậy thành tựu chẳng đáng là bao. Nay hai mạch Nhâm Đốc bất ngờ đả thông, cứ mỗi lần nội tức lưu chuyển một vòng là nội lực tăng thêm một thành. Chỉ mới đây thôi toàn thân chàng yếu ớt vô lực, giờ thì toàn thân, từng thớ thịt từng cọng gân đều cảm thấy tràn đầy sức lực.

Huyết Đao lão tổ làm sao ngờ nổi trong cơ thể của một người sắp chết ngạt dưới hai bàn tay lão lại đang có biến chuyển diệu kỳ như vậy. Lão chỉ lo siết chặt hai tay, đồng thời lưu ý trông chừng thanh Huyết đao trong tay Thủy Sinh.

Nội lực trong người Địch Vân càng lúc càng lớn, nhưng chàng lại vô cùng hoảng sợ, chỉ muốn mau mau thoát khỏi cảm giác kỳ lạ này. Qúa bức bối, bất thần chàng co chân đá một cước trúng ngay bụng dưới Huyết Đao lão tổ.

Huyết Đao lão tổ vốn chẳng còn mấy sức lực, làm sao chịu nổi cái đá ngàn cân này? Chỉ thấy thân hình lão bỗng bay vụt lên không như có phép tiên đằng vân giá vụ vậy.

Thủy Sinh và Hoa Thiết Can đồng ồ lên kinh ngạc, nhất thời không ai hiểu nổi đã xảy ra chuyện gì. Chỉ thấy thân hình Huyết Đao lão tổ bay bổng lên không, lộn mấy vòng rồi cắm phụp xuống mặt tuyết, toàn thân ngập trong tuyết chỉ còn hai bàn chân ló lên trên, bất động.


SachTruyen.Net

@by txiuqw4

Liên hệ

Email: [email protected]

Phone: 099xxxx