sachtruyen.net - logo
chính xáctác giả
TRANG CHỦLIÊN HỆ

Bách bộ ma ảnh - Chương 21 - Phần 2

Thiên Nhẫn chấp tay sau lưng, lắc đầu:

- Hết cách rồi.

Thiên Tứ đập đầu xuống sàn gạch:

- Nhị đệ, ta đau lắm, xương cốt ta như có vòi đục bên trong.

- Cánh tay trái của huynh đã vô dụng rồi, để nói là gì khiến cho huynh đau đớn chứ, bất cứ thứ gì vô dụng thì nên loại nó ra khỏi bản thân mình.

- Ngươi...

Thiên Tứ thở hồng hộc, nhưng rồi cái đau do tán cốt tạo ra khiến y không còn chịu đựng nổi nữa mà chìa tay trái về phía Thiên Nhẫn.

- Nhị đệ giúp cho ta.

- Đệ rất sẵn lòng.

Cùng với lời nói đó ngọn trủy thủ sáng ngời lại chém xuống tiện đứt cánh tay của Thiên Tứ ra khỏi thể pháp gã.

Y lại tiếp nhận cái đau, nhưng cái đau này dễ chịu hơn sự tàn hủy của tán cốt. Cái đau đó nhanh chóng biến mất nhưng chẳng có giọt máu nào rịn ra.

Thiên Tứ miễn cưỡng đứng lên nhưng bây giờ trông y thật nực cười trong thể pháp tàn phế.

Thiên Tứ vừa đứng lên lại quị một chân xuống buột miệng thốt:

- Trời ơi.

Y phải thốt ra lời nói đó bởi cảm nhận chân phải mình tê rần lên đến ngang thắt lưng và sau đó cảm giác dòi đục trong xương lại xuất hiện. Thiên Tứ thở dốc:

- Chân của ta.

Thiên Nhẫn gật đầu:

- Đến lượt chân của huynh.

- Ngươi hãy giết ta đi.

- Nếu huynh muốt chết thì tự đi tìm cái chết cho mình. Không ai giúp đại ca đâu nếu chưa được phép của chủ nhân.

- Hãy cho ta gặp chủ nhân.

Từ mạch cửa bí mật bước ra một người. Thiên Tứ nhìn người đó với cặp mắt ngơ ngẩn và ngạc nhiên, làm sao gã không ngạc nhiên được khi người xuất hiện chính là Bách Kiếm trang chủ Mạc Cự, gia gia của y.

Thiên Tứ hoa mắt, lắc đầu:

- Gia gia...

- Ngươi đã lầm rồi, bổn nhân chỉ mang nhân diện Bách Kiếm trang Mạc Cự mà thôi. Thân phụ ngươi đã chết rồi, ngươi đã thỉnh cầu bổn nhân điều đó mà.

Mạc Thiên Tứ xụ mặt. Y nghiến răng ken két bởi cái đau của tán cốt tạo ra.

Thiên Tứ miễn cưỡng nói:

- Tôn giá hãy cho Thiên Tứ được chết.

Sát Thủ Vô Diện nhìn sang Mộng Di Hoa:

- Nàng nghĩ sao?

Di Hoa suy nghĩ một lúc rồi khẽ gật đầu nhìn Thiên Nhẫn.

- Giết hắn đi.

- Dạ...

Thiên Nhẫn vung ngọn trủy thủ đâm thẳng vào trái tim Thiên Tứ.

Phập...

Thiên Tứ rướn người lên, rồi từ từ ngã về sau khi Thiên Nhẫn rút ngọn trủy thủ lại.

Di Hoa nhìn Sát Thủ Vô Diện.

Sát Thủ Vô Diện nhìn Thiên Nhẫn:

- Kể từ bây giờ ngươi là Trang chủ Kiếm trang thay Mạc Thiên Tứ. Đừng đi theo vết xe đổ của gã.

Thiên Nhẫn quỳ xuống.

- Thiên Nhãn sẽ là nô nhân mãi mãi của chủ nhân.

- Tốt! Đưa xác đại ca ngươi về Kiếm trang lo hậu sự.

- Dạ...

Thiên Nhẫn gom xác Thiên Tứ đưa vào ngách cửa bí mật. Ngách cửa đóng lại như trước, không thể nào nhận ra được.

Còn lại Tà Nhân Vô Diện và Mộng Di Hoa. Chấp tay sau lưng, Tà Nhân Vô Diện ngắm nhìn bức họa bút treo trên vách đại sảnh từ tốn nói:

- Di Hoa... Nàng mãn nguyện rồi chứ?

- Di Hoa vô cùng mãn nguyện, Di Hoa đã trả thù được cho thân mẫu Trình Tú Trinh. Lão đại dâm bá đạo Mạc Cự hẳn sẽ không siêu thoát được khi biết người giết lão là đại công tử Mạc Thiên Tứ, đứa con mà lão đặc nhiều tâm huyết nhất. Và càng không siêu thoát khi chính tay đứa con thứ của lão giết đại ca hắn. Di Hoa trả được cái hận của thân mẫu là nhờ có tôn giá.

Tà Nhân Vô Diện phá lên cười khanh khách:

- Tất cả là do nàng làm ra đấy chứ. Nàng đã hy sinh tất cả bản thân mình để trả hận. Việc làm của nàng khiến cho ta ngưỡng mộ vô cùng.

Mộng Di Hoa bước đến bên Tà Nhân Vô Diện.

- Tôn giá... Di Hoa đã trả được hận rồi... Hoa Di muốn xin tôn giá một điều.

- Nàng muốn xin ta điều gì?

- Di Hoa muốn trở lại con người bình thường, chứ không muốn làm độc nhân nữa.

Tà Nhân Vô Diện quay ngoắc lại nhìn Mộng Di Hoa.

- Nàng muốn trở lại con người bình thường à?

Di Hoa gật đầu:

- Di Hoa đã trả được thù nhà rồi.

Tà Nhân Vô Diện khoát tay:

- Tại sao nàng muốn trở lại một con người bình thường mà không muốn là độc nhân.

Di Hoa cúi mặt nhìn xuống:

- Ai cũng muốn trở thành một người bình thường. Di Hoa sẽ tìm một nơi nào đó mai danh ẩn tích, chẳng màn đến thế sự.

Mộng Di Hoa nhìn Tà Nhân Vô Diện.

- Di Hoa sẽ là một thôn nữ. Ngày ngày lo chuyện đồng án, nuôi gà, nuôi vịt như một thôn nữ bình thường.

Tà Nhân Vô Diện phá lên cười khanh khách. Y cắt ngang tràng tiếu ngạo:

- Sao nàng lại có ý nghĩ đó?

- Di Hoa muôn trở thành người bình thường chứ không là độc nhân mà bất cứ người nào đụng đế Di Hoa đều bị trúng độc. Tôn giá có cách gì hóa giải độc chất trong Di Hoa không.

Tà Nhân Vô Diện cười khẩy rồi nói:

- Điều bình dị nhất lại là điều khó nhất. Trước đây ta đã hỏi nàng, có chấp nhận hy sinh mình để trả thù không, và mãi mãi sẽ là người bên cạnh ta. Nàng đã đồng ý nên ta mới biến nàng thành độc nhân.

Tà Nhân Vô Diện nhìn vào mắt Mộng Di Hoa:

- Mộng Di Hoa! Ta cũng biết yêu chứ. Thú thật ta đã yêu nàng, nhưng vì hận thù của mẫu thân nàng mà ta buộc phải biến nàng thành độc nhân để trả thù. Nay việc đã thành, nhưng để nàng trở lại một con người bình thường thì không được đâu. Không có một phương cách gì để tẩy độc trong cơ thể nàng ra, ngoại trừ một cái chết, mà ta thì không muốn nàng chết.

Buông tiếng thở dài, Tà Nhân Vô Diện trang trọng nói:

- Làm một độc nhân không tốt sao mà phải trở lại người bình thường.

Di Hoa miễn cưỡng nói:

- Di Hoa không thể trở lại bình thường được à?

- Số phận của nàng là độc nhân, chức nghiệp của nàng là trả thù. Nàng phải chấp nhận số phận và chức nghiệp đó. Ta rất muốn giúp nàng trở lại bình thường như những người bình thường để nàng có thể thực hiện mơ ước quay về với cuộc sống của một thôn nữ. Nhưng điều đó...

Buông một tiếng thở dài, Tà Nhân Vô Diện lắc đầu:

- Vượt ngoài khả năng của ta.

Hai hàng lệ rịn ra khóe mắt Mộng Di Hoa.

- Vậy là mãi mãi Di Hoa là một độc nhân.

- Độc nhân thì đã là gì mà nàng đau khổ chứ. Nếu nàng không là độc nhân thì chưa chắc đã trả được hận thù cho mẫu thân. Huống chi lúc này ta còn cần ở nàng.

Di Hoa buông tiếng thở dài.

Tà Nhân Vô Diện nói:

- Hãy chấp nhận số phận, nàng sẽ không phải hối tiếc chức nghiệp của mình đâu.

Tà Nhân Vô Diện mỉm cười, từ tốn nói:

- Mộng Di Hoa! Ta cần nàng làm một chuyện.

- Tôn giá nói đi.

- Ngạn Kim Tiêu.

Đôi chân mày Di Hoa nhíu lại. Dung diện xinh đẹp của nàng thoạt hiện những đắn đo bồn chồn.

Di Hoa nói:

- Tôn giá muốn Di Hoa đầu độc Ngạn Kim Tiêu.

Tà Nhân Vô Diện nhìn nàng:

- Di Hoa lo lắng cho Ngạn Kim Tiêu?

Di Hoa gượng cười giả lả nói:

- Mộng Di Hoa đã là độc nhân thì biết lo lắng cho ai nào.

Tà Nhân Vô Diện mỉm cười:

- Tốt!

Chấp tay sau lưng, Tà Nhân Vô Diện bước đến bức họa bút, ôn nhu nói:

- Ta nghĩ Ngạn Kim Tiêu là Đạo Soái Dương Châu.

Di Hoa nhướng mày nói:

- Sao... Tôn giá nói Ngạn Kim Tiêu là Đạo Soái Dương Châu?

Tà Nhân Vô Diện nhìn lại nàng.

- Theo ta Ngạn Kim Tiêu chính là Đạo Soái Dương Châu. Ngoài y ra không còn ai khác. Nhưng đó chỉ là sự vô đoán của ta, nhưng ta tin sự vô đoán đó chắc chắn trúng.

Ngạn Kim Tiêu chính là Đạo Soái Dương Châu, người mà ta cần.

Di Hoa từ tốn hỏi:

- Nếu như Ngạn Kim Tiêu là Đạo Soái Dương Châu, Di Hoa phải làm gì?

Tà Nhân Vô Diện xoa hai tay vào nhau, từ tốn nói:

- Trước tiên ta muốn nàng thẩm định Ngạn Kim Tiêu có đúng là Đạo Soái Dương Châu hay không? Nếu thực sự y đúng là Đạo Soái Dương Châu thì nàng biết phải làm gì rồi.

Tà Nhân Vô Diện ngưng lời, sự im lặng đột ngột của Tà Nhân Vô Diện khiến cho không khí trong gian đại sảnh của Mộng Di Hoa bỗng chốc trở nên nặng nề như thể đang cô đặc lại.

Tà Nhân Vô Diện nhìn Mộng Di Hoa:

- Điện Thái Hòa. Nàng hiểu ý ta chứ?

Di Hoa gật đầu:

- Di Hoa hiểu.

Tà Nhân Vô Diện cười khẩy:

- Nàng sẽ mãi mãi đi chung với ta trên mỗi chiếc thuyền. Hy vọng sau khi bá nghiệp tụ thành, với quyền năng của một chủ nhân... Ta có thể tìm trong thiên hạ phương cách hóa giải độc chất cho nàng.

Di Hoa nhìn Tà Nhân Vô Diện:

- Di Hoa chỉ chờ đợi đến ngày đó.

Tà Nhân Vô Diện gật đầu:

- Bảo trọng! Ta nghĩ Ngạn Kim Tiêu không phải là hạng nam tử hán tầm thường đâu. y thông minh hơn ta nghĩ, không biết Ngạn Kim Tiêu đến Đổng gia với mục đích gì, nhưng rõ ràng ta có cảm giác, y đang đánh hơi lần theo từng bước chân của ta. Ta cần phải sớm hoàn thành bá nghiệp chừng nào tốt chừng nấy.

- Có phải giết Kim Tiêu không?

Tà Nhân Vô Diện nhìn nàng:

- Nếu y may mắn có được giải dược cho bản thân mình thì y sẽ có giải dược cho nàng.

Di Hoa buông tiếng thở dài với vẻ ngao ngán. Nàng khẽ lắc đầu nhưng im lặng.

Tà Nhân Vô Diện từ tốn nói:

- Hình như Di Hoa có điều gì trăn trở?

Di Hoa lắc đầu:

- Ta không phụ bá nhân thì bá nhân cũng phụ ta.

Tà Nhân Vô Diện cười khẩy rồi lập lại câu nói của nàng:

- Ta không phụ bá nhân, bá nhân cũng sẽ phụ ta. Hay lắm! Đừng thố lộ thân phận mình trước khi Ngạn Kim Tiêu đến điện Thái Hòa.

- Di Hoa biết.

Tà Nhân Vô Diện nhìn Di Hoa một lần nữa. Hai con ngươi của y sáng ngời như muốn thâu tóm thân dạng của Di Hoa vào tinh nhãn của mình. Tà Nhân Vô Diện buông tiếng thở dài rồi nói:

- Nàng đẹp lắm, ta lúc nào cũng mọng tưởng đến buổi đầu gặp nàng, và cùng ân ái.

Nhưng bây giờ ta chỉ còn biết đứng từ xa chiêm ngưỡng người mình tương tư.

Di Hoa cắn răng trên vào môi dưới, từ từ cúi mặt nhìn xuống.

Tà Nhân Vô Diện khẽ lắc đầu:

- Di Hoa cẩn trọng! Ta đi đây!

- Tôn giá đi.

Tà Nhân Vô Diện đi đến ngách cửa bí mật Y khởi động cơ quan mở ngách cửa lẽn vào mật đạo. Ngách cửa từ từ đóng lại tạo ra vách tường phẳng lì không có lấy một dấu tích nào để phát hiện ra mật đạo bí mật phía sau nó.

Còn lại một mình, Di Hoa thả bước đến vòm cửa sổ. Nàng mở cửa, một làn gió đêm thổi vào khiến cho ánh sáng từ bốn chiếc chân đèn lung lay như có những oan hồn vừa mới ùa vào đại sảnh của nàng.

Di Hoa khoanh tay trước ngực nhìn ra cửa sổ. Bóng đêm bên ngoài phủ lên mọi cảnh vật cùng với sự tĩnh lặng âm u. Màn đêm và sự tĩnh lặng gợi lên trong tâm thức của Mộng Di Hoa một cái gì muộn phiền và u uẩn. Nàng có cảm nhận mình đang lạc lõng, đơn độc trong màn đêm tăm tối mà vầy bọc chung quanh chỉ có sự tĩnh lặng âm u.

Di Hoa buông tiếng thở dài nghĩ thầm:

“Ta đã là độc nhân, đã là độc nhân thì phải cô độc, đơn lẻ. Mãi mãi Mộng Di Hoa là người cô độc. Biết đến bao giờ ta mới thật ra khỏi sự cô độc này”.

Ý niệm đó trôi qua, nàng buông tiếng thở dài một lần nữa. Di Hoa chợt nghĩ đến Ngạn Kim Tiêu. Một sự liên tưởng mơ hồ nhưng nó lại tạo ra một cái nhói nơi trái tim nàng.

Mộng Di Hoa ôm lấy vùng ngực trái.

Nàng bâng quơ gọi tên chàng.

Cạch...

Âm thanh khô khốc từ cửa đại sảnh đập vào thính nhĩ Di Hoa. Nàng buột cắt bỏ những ý niệm trong đầu mình mà quay lại.

Đổng Kỹ Thượng đã bước vào đại sảnh của nàng.

Di Hoa giả lả cười:

- Đại công tử.

Kỹ Thượng khoát tay:

- Di Họa đang có tâm sự phải không? Nếu như có tâm sự, thì ta đến chia sẻ với nàng đây.

Kỹ Thượng nói đứt câu nhìn nàng.

Trên hai cánh môi của Kỹ Thượng điểm nụ cười tươi khích lệ Di Hoa.

Tiếp nhận nụ cười của Kỹ Thượng, Di Hoa đáp lại bằng nụ cười như nụ hàm tiếu trong ngày đầu xuân. Nàng giả lả nói:

- Di Hoa chẳng có tâm sự gì cả, nhưng đêm vắng bỗng cảm thấy đơn độc và đang muốn nghe thi phú của đại công tử.

Kỹ Thượng nhíu mày mày:

- Nàng sao cứ gọi ta là đại công tử, hãy gọi là tà Đổng huynh. Chỉ cần nàng thay đổi cách xưng hô, Đổng Kỹ Thượng sẽ tặng cho nàng một bài thơ.

Di Hoa phá lên cười khanh khách.

Nàng vừa cười vừa ôm quyền hướng về Đổng Kỹ Thượng.

- Đổng huynh:

Đến lượt Kỹ Thượng đắc ý với câu nói của nàng mà cất tràng tiếu ngạo. Y bước đến bên cạnh Di Hoa. Hai người cùng hướng mắt nhìn ra ngoài màn đêm.

Kỹ Thượng nhỏ nhẹ ngâm như chuốc mật vào thính nhĩ nàng:

Tiên bất kiến cổ nhân

Hậu bất kiến lai giã

Niệm thiên địa chi du du

Độc thương nhiên nhi thế hạ.

Dịch:

(Trước không thấy người xưa

Sau chẳng có ai đến

Nghĩ trời đất dằng dặc

Tự buồn lệ tuôn rơi).

Kỹ Thượng ngâm rồi nhìn sang nàng.

Di Hoa mỉm cười.

Nàng nhỏ nhẹ đọc:

- Sàng tiền ngưỡng nguyệt quang

Nghi thê địa thượng sương

Cử đầu vọng sơn nguyệt

Đệ đầu tư cố hương.

Dịch:

(Trước giường xem trăng sáng

Ngỡ rằng đất phủ sương

Ngửa mặt nhìn trăng núi

Cúi đầu nhớ quê hương).

Nàng mỉm cười sau khi ngâm xong tứ thớ đó, rồi nhỏ nhẹ nói:

- Mộng Di Hoa đáp lại Đổng huynh đó.

Kỹ Thượng khẽ gật đầu rồi nói:

- Di Hoa đúng là tri kỹ của ta.

- Thật không?

- Thật mà.

- Vậy sao Di Hoa luôn có cảm giác giữa huynh và Di Hoa luôn có một khoảng cách.

Kỹ Thượng phá lên cười, rồi nói:

- Đổng huynh hiểu vì sao Di Hoa nói câu nói đó rồi. Giữa ta và nàng không có khoảng cách gì đâu. Với Kỹ Thượng, Mộng Di Hoa là trang giai nhân tuyệt sắc đẹp nhất trên thế gian này. Còn Kỹ Thượng là người biết trân trọng và ngưỡng mộ cái đẹp của tạo hóa. Kỹ Thượng không là hạng nam nhân tầm thường dung tục, thế gian nhân thì nghĩ đến sự chiếm đoạt.

Kỹ Thượng mỉm cười:

- Trong con mắt của Kỹ Thượng, Di Hoa là trang giai nhân thánh thiện.

Một tố nữ vừa được dày công kiến tạo của hóa công. Tại sao ta lại gieo sự dung tục lên Di Hoa mà đánh mất đi cái đẹp của tạo hóa ban cho nàng.

Kỹ Thượng thối lại một bộ.

- Ta chỉ muốn chiêm ngưỡng nàng, thẩm thấu cái đẹp của nàng bằng đôi mắt của một thi nhân si tình.

Đôi lưỡng quyền của nàng ửng hồng e thẹn. Di Hoa nhìn Kỹ Thượng ôn nhu nói:

- Đổng huynh đúng là một thi nhân lãng mạn. Không biết tận dụng cái gì mình đang có trong tay mình.

- Thế mới là thi nhân chứ.


SachTruyen.Net

@by txiuqw4

Liên hệ

Email: [email protected]

Phone: 099xxxx