sachtruyen.net - logo
chính xáctác giả
TRANG CHỦLIÊN HỆ

Chàng Mù Em Yêu Anh - Chương 05

Chương 5:

Triết lí tình yêu

1

“Bệnh tổn hại thần kinh thị giác cũng có rất nhiều loại, cậu gặp anh ta nhiều lần như vậy mà không phát hiện anh ta không mất hết 100% thị lực à?”. Trình Nhân nói.

“Sao tớ biết được. Chỉ cảm thấy anh ấy rất có năng lực thôi, ở rất nhiều nơi không cần dùng gậy dẫn đường cũng có thể hoạt động như thường’’.

“Tôi không bị mất 100% thị lực, những vật thể di động trong vòng một mét tôi có thể phân biệt được”. Lúc ở trên đu tiên, tuy vẻ mặt Tô Niệm Cầm khi nói những lời này vẫn như bình thường nhưng Tang Vô Yên dám đánh cược, chắc chắn anh rất muốn cười.

Và tất lẽ dĩ ngẫu là Tang Vô Yên thuộc phạm trù “những vật thể di động trong vòng một mét”, thế nên…

Cô chỉ muốn đào cái lỗ rồi chui xuống cho rồi.

Vậy là chưa biết chừng rất nhiều trò mà cô làm trước mắt anh hồi trước anh đều có thể phát hiện ra hết.

Trình Nhân nói tiếp: “Chắc chắn anh ta cố tình, nếu không tại sao không ngăn cậu ngay từ đầu mà phải đợi đến khi cậu dừng lại, tưởng rằng mình đã đạt được mục đích mới mở miệng”.

“Đúng thế, quá gian manh! Quá gian manh! Quá - gian - manh!”. Tang Vô Yên vung tay hét lên trong phòng, sau đó đấm một cú rất mạnh vào mũi con mèo Garfield to khủng bố: “Anh ấy muốn xem tớ làm trò cười đó mà”.

Đúng là đồ đàn ông nhỏ mọn, chẳng qua cô chỉ từng nói anh là bố trẻ con thôi mà, không ngờ cuối cùng lại chơi cô một quả đau đớn thế này.

Ở một đầu khác của thành phố A, Tô Niệm Cầm đang chơi bản nhạc Croatian Rhapsody (hành khúc Croatia) trên chiếc đàn dương cầm của mình. Dư Tiểu Lộ ngồi quay lưng lại với anh đắp mặt nạ, vỗ nhẹ lên mặt. Xem ra anh chàng ra ngoài một chuyến xong tâm trạng có vẻ rất tốt. Tiết tấu của Croatian Rhapsody dồn dập vui vẻ, tới đoạn cao trào, ngón tay gần như lướt như bay trên phím đàn, khiến người ta có cảm giác vui tươi phấn khởi.

Bình thường chỉ cần thấy vui là Tô Niệm Cầm lại thích chơi bản nhạc này.

“Anh ra ngoài gặp chuyện gì vui à?”. Dư Tiểu Lộ nghiêm mặt, miệng không tiện cử động, hàm hồ hỏi.

“Không có gì”. Anh tiếp tục đàn.

“Không cần tôi đưa đi, cũng không cần tôi đón về”. Dư Tiểu Lộ ngừng lại, không sợ chết hỏi: “Chắc không phải anh đi hẹn hò đấy chứ?”.

Tô Niệm Cầm nghe xong ai ngờ không hề phát hỏa, bình tĩnh đáp: “Không”.

Thái độ này càng khiến Dư Tiểu Lộ thấy lạ, cô bất giác quay đầu lại nhìn lưng Tô Niệm Cầm: “Cô gái ở văn phòng trường anh dạo này còn làm phiền anh không?”.

Lần này anh không trả lời, lại đánh bản nhạc đó thêm lần nữa.

Dư Tiểu Lộ thấy vô vị bèn vào bếp rửa hoa quả, được nửa chừng đột nhiên nghe thấy bản nhạc đột ngột rẽ ngoặt hai lần. Cô bèn thò đầu ra, thốt lên: “Không phải chứ, Tô Niệm Cầm, trong lòng anh đang nghĩ gì vậy? Lơ đễnh đến mức đấy, đánh sai hết rồi”.

Sắc mặt Tô Niệm Cầm sầm xuống, ngón tay khựng lại, tiếng đàn đột ngột im bặt.

Dư Tiểu Lộ thấy tình hình không ổn bèn vội nói: “Tôi không nói gì cả. Anh tiếp tục đi”.

Sáng sớm ngày thứ hai, Tang Vô Yên ra khỏi văn phòng trường đi đổ rác thì gặp Tô Niệm Cầm.

Ánh mắt cô bất giác dừng lại trên môi anh, sau đó mặt tự nhiên đỏ lựng, vội vàng rẽ sang đường khác để tránh mặt anh. Tang Vô Yên nghĩ, chiêu này của đàn ông thật là ác, từ giờ cô không dám đến gần làm phiền anh nữa, chẳng lẽ anh không sợ lúc đó cô vấp một cái hôn anh thật sao?

Rất nhiều ngày sau, dù có đến trường Tang Vô Yên cũng đi nhanh về nhanh để tránh gặp anh cho đỡ xấu hổ. Không ngờ mới đến giữa kì, cô Trịnh dạy môn chữ nổi đã nghỉ đẻ xong trở lại trường dạy học. Không có chút dấu hiệu báo trước nào, thậm chí Tang Vô Yên còn không thấy Tô Niệm Cầm thu dọn đồ đạc, chiếc bàn đối diện đã đổi chủ.

Cô Trịnh tươi cười chào Tang Vô Yên: “Chắc cô là Tiểu Tang đi theo cô Lí thực tập đúng không. Nghe nói bọn trẻ đều rất qúy cô”.

Cô Vương ngắt lời: “Chị Trịnh, mọi người đều mong chị sớm quay về”.

“Thằng nhóc bụ bẫm nhà chị hôm đầy tháng chúng tôi đã gặp rồi, hôm nào bế tới trường cho chị em chơi với thằng bé một tí”. Một cô giáo khác nói.

“Haizz, đừng nhắc đến nó nữa, cả ngày chỉ biết khóc, giọng to như hát kịch ấy”. Cô Trịnh cười.

Không khí trong văn phòng lập tức trở nên nhộn nhịp, hoàn toàn khác với không khí khi Tô Niệm Cầm ở đây. Không ai nhắc tới sự ra đi của anh, xem ra trừ cô ra tất cả mọi người đều biết chuyện này.

Tang Vô Yên cũng tươi cười hàn huyên vài câu rồi ra về, lúc ra cửa bất giác cô quay đầu lại nhìn chiếc bàn đó một cái, lòng thấy trống trải.

Anh đi rồi, không nói với cô một lời.

Một ngày cuối tháng ba, Tang Vô Yên lên cơn sốt cao, lúc đầu cô tưởng chỉ là cảm nhẹ nên không để ý.

Buổi sáng ngủ dậy mới phát hiện trên cánh tay xuất hiện những nốt đỏ.

Cô tới bệnh viện, trên mặt, cổ và khắp tay chân đỏ rực một vùng, bác sĩ bảo cô bị sởi.

Từ nhỏ tới lớn cơ thể cô rất khỏe mạnh, chưa bao giờ bị ốm nặng. Bác sĩ nói bệnh này có khả năng truyền nhiễm rất mạnh, Trình Nhân không có nhà, hai người vốn không ở trong trường, lại không thân với các bạn cùng lớp lắm, cô nghĩ chắc cũng không có vấn đề gì lớn bèn uống thuốc rồi lên giường ngủ mê mệt.

Chuông điện thoại vang lên, cô tỉnh dậy, rèm cửa sổ kéo kín mít, không biết bây giờ là mấy giờ rồi.

Cô quẹt mũi rồi ra nhấc máy, là điện thoại đường dài từ nhà gọi tới.

Mẹ cô hình như có linh tính thấy không yên tâm nên gọi điện. Tang Vô Yên không muốn làm mẹ lo lắng nên nói bừa mấy câu, thấy sắp không chịu được nữa bèn vội nói có việc bận rồi cúp máy.

Vừa đặt điện thoại xuống, cô lại thấy muốn khóc.

Khó chịu quá.

Khi cô tỉnh lại lần nữa đã là nửa đêm, cơ thể cô càng khó chịu hơn. Ma xui quỷ khiến thế nào cô lại gọi vào số của Tô Niệm Cầm.

Cô vốn chỉ định nghe nó đổ vài hồi chuông rồi cúp máy, ai ngờ chuông chỉ đổ một hồi đã có người bắt máy.

“A lô!”. Giọng nói trầm thấp, chậm rãi của anh truyền tới qua sóng điện thoại từ đầu bên kia.

Nhất thời cô không biết phải mở lời thế nào.

“Nói đi”. Người đàn ông này vẫn thiếu kiên nhẫn như mọi khi, giọng điệu của anh rất nghiêm khắc.

“Tang Vô Yên, cô nói đi”. Tô Niệm Cầm đột nhiên nói.

Tang Vô Yên ngạc nhiên đến nỗi quên cả rơi nước mắt: “Sao anh biết”. Cô hỏi. Dù cô gọi cho anh bằng di động, dù anh không khiếm thị 100% thì cũng không thể nhìn thấy số gọi đến trên màn hình chứ.

Anh chàng này lúc nào cũng thật là thần kì.

“Có việc gì?”. Một câu hỏi ba chữ, cuối câu giọng hơi cao.

Nghe giọng điệu lạnh lùng của anh, nếu lúc này Tang Vô Yên đáp bừa là mình không cẩn thận gọi nhầm chắc chắn sẽ khiến anh nổi cơn tam bành.

“Em bị lên sởi, khó chịu quá”. Tang Vô Yên dè dặt nói. Vừa thốt ra ba chữ “khó chịu quá”, tuyến phòng thủ cuối cùng trong lòng cô như sụp đổ, nước mắt lã chã rơi xuống.

Tô Niệm Cầm im lặng rất lâu rồi chậm rãi hỏi: “Cô sống ở đâu?”.

“Anh không cần đến đâu, vì ở đây em không quen ai, muốn nói chuyện vậy thôi. Em sẽ lây bệnh cho anh mất”.

“Tôi từng lên sởi rồi nên không bị lây đâu”. Giọng anh có vẻ hòa nhã hơn lúc nãy một chút.

Nửa tiếng sau Tô Niệm Cầm xuất hiện trước cửa nhà Tang Vô Yên, bên cạnh là cô gái xinh đẹp bất cứ lúc nào cũng có thể lái xe dẫn đường cho anh.

Cô ấy cười với Tang Vô Yên: “Tôi tên là Dư Tiểu Lộ”. Đây là lời chào và cũng là lời tạm biệt, rõ ràng là cô ấy định để Tô Niệm Cầm ở lại đây sau đó rời khỏi đó. Cô ấy không hề hỏi Tô Niệm Cầm: “Không cần tôi ở lại giúp sao?”.

Vì cô ấy biết hỏi cũng bằng thừa, chỉ nhận lại một lời từ chối lạnh lùng.

Tang Vô Yên đóng cửa lại, nói: “Chẳng lẽ cô ấy là lái xe của anh à?”. Không cùng họ, vậy thì không phải là em gái rồi.

Tô Niệm Cầm vẫn không trả lời.

Một người mù phải chăm sóc một người lên sởi quả không phải là một việc dễ dàng.

Nhất là ở trong một môi trường xa lạ mà người mù không quen thuộc. Mới vào phòng mấy phút mà anh đã làm vỡ bình hoa của Trình Nhân.

Anh đưa tay chạm vào cái trán nóng rẫy của cô: “Tới nhà tôi đi”.

Sau đó anh gọi điện cho Dư Tiểu Lộ.

“Tôi đưa cô ấy về”.

“Cô không cần đến đón chúng tôi”.

“Ra siêu thị mua ít đồ ăn để ở nhà”.

“Mấy hôm nay cô không cần về nhà đâu”.

Tang Vô Yên nghe xong sướng tê cả người. Bất kể cô Dư Tiểu Lộ đó là bạn gái, em gái hay lái xe, tóm lại để chăm sóc cô, Tô Niệm Cầm bảo cô ấy không cần về nhà nữa.

Nhưng Tang Vô Yên vẫn cố kìm chế niềm vui sướng lại, cố tình hỏi: “Như vậy không hay đâu, cô Dư là con gái mà”.

“Cô ấy chưa lên sởi, rất dễ bị lây bệnh”.

Một câu nói lạnh nhạt của Tô Niệm Cầm dội một gáo nước lạnh vào tâm trạng vui sướng của Tang Vô Yên.

Một lúc sau, cái đầu mơ màng váng vất của Tang Vô Yên mới đột nhiên phát hiện ra một việc trọng đại: “Đợi chút!”. Cô vỗ vỗ trán, cố sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu: “Sao cô ấy lại sống ở nhà anh?”.

Tô Niệm Cầm tìm được một chiếc chăn trong phòng ngủ quấn kín người Tang Vô Yên lại.

“Em nóng lắm rồi”.

“Đấy không phải là nóng mà là phát sốt”. Anh chữa.

Sau đó bế bổng cô lên.

Cô ngạc nhiên: “Sao phải bế em?”.

“Cô cảm thấy cô có thể tự xuống lầu sao?”. Anh hỏi ngược lại.

“Nhưng anh là… chúng… chúng ta…”. Tang Vô Yên nén lại không nói tiếp.

“Cô chỉ cần cho tôi biết chỗ nào cần rẽ là được rồi”. Tô Niệm Cầm ít nhiều cũng hiểu ý cô.

Thần sắc của anh rất kiên định. Tang Vô Yên bỗng cảm thấy cánh tay không thực sự to khỏe của người đàn ông này truyền tới sự ổn định khiến cô yên lòng, cô mỉm cười: “Vâng”. Hai cánh tay vòng qua cổ Tô Niệm Cầm rất tự nhiên.

Lúc này, gương mặt lãnh đạm quen thuộc của Tô Niệm Cầm lại hơi đỏ lên.

Khi bước xuống bậc thang đầu tiên động tác của Tô Niệm Cầm có vẻ cứng nhắc. Rõ ràng anh vẫn chưa quen với độ cao của bậc thang này, chân anh phải dò dẫm một chút mới chầm chậm đặt xuống.

“Có chín bậc thang sau đó rẽ phải”.

Tô Niệm Cầm cẩn trọng đi xuống dưới sự chỉ dẫn của người nằm trong lòng mình, đột nhiên Tang Vô Yên “á” lên một tiếng.

Anh biết đèn đã tắt.

“Tắt đèn rồi”. Đây là đèn cảm ứng âm thanh, Tang Vô Yên đánh tay một cái nhưng nó vẫn không có phản ứng gì.

“Có đèn hay không cũng không ảnh hưởng gì đến tôi”. Anh nói, sau đó trong lòng tiếp tục thầm đếm số bậc thang, bảy, sáu, năm…

“Nhưng em sợ, buổi tối nếu không có đèn em không dám lên lầu đâu, phải gọi điện bảo Trình Nhân đến đón em mới được”. Dứt lời cô ôm chặt cổ Tô Niệm Cầm hơn, cuộn người vào sâu trong lòng anh.

Vì lên sởi nên má cô nóng rực, áp sát vào xương quai xanh của anh sau lớp áo sơ mi mỏng, Tô Niệm Cầm nhất thời lơ đễnh, sau cơn mơ màng phát hiện ra mình quên đếm bậc cầu thang, chân vừa bước ra liền chạm ngay xuống đất, anh loạng choạng lao về phía bức tường bên tay phải.

Tang Vô Yên giật mình, nhưng Tô Niệm Cầm nghiêng người bảo vệ cô, để cánh tay mình xát mạnh vào mặt tường.

“Không sao chứ?”.

“Không sao chứ?”.

Hai người đồng thanh hỏi.

Xe taxi đi vào một khu nhà bên hồ ở phía tây thành phố, sau đó dừng trước một căn biệt thự nhỏ hai tầng.

“Nhà anh à?”. Tang Vô Yên trợn tròn mắt, nhà ở khu này đắt dữ lắm.

“Không hẳn”.

2

Tang Vô Yên uống thuốc xong nằm trên giường của Tô Niệm Cầm, gối đầu lên gối của anh, trên người là một chiếc chăn mềm mại.

Cô nghĩ ốm cũng không tệ.

Chỉ có điều suy nghĩ này chỉ tồn tại trong lòng cô được nửa tiếng. Vì cô thấy váng đầu muốn chết, lại còn sốt cao và ho nữa.

Cô nằm trong bóng tối, bắt đầu suy nghĩ linh tinh, bộ phim Thái lần trước cô và Trình Nhân cùng xem rất là đáng sợ, cô trợn mắt, dần cảm thấy sợ hãi. Mấy năm trở lại đây cô bắt đầu sợ tối, nhất là trong môi trường xa lạ như thế này.

Cô bật đèn, ra phòng khách định uống nước, thấy Tô Niệm Cầm mặc một bộ đồ ngủ kẻ ô màu xanh lam ngồi trên ghế sofa đọc sách.

Anh đi dép lê, ngồi ngay ngắn. Anh gội đầu, chắc vừa sấy khô nên tóc hơi rủ xuống, có vẻ trẻ con hơn bình thường.

Trên đầu gối anh đặt một cuốn sách không dày lắm, trên đó dày đặc toàn chấm là chấm. Anh nhắm mắt, ngón tay lướt nhanh theo một tiết tấu nhất định trên mặt giấy.

Tang Vô Yên chuồn từ trong phòng ra, đi lại rất khẽ, tự tin mình không phát ra tiếng động gì nhưng vẫn bị anh nhạy cảm phát giác ra. Tô Niệm Cầm mở mắt ra, dừng tay lại, nghiêng đầu nói: “Chưa ngủ à?”.

“Anh ngủ ghế sofa sao?”. Tang Vô Yên thấy đầu kia của sofa có chăn và gối.

Không phải căn nhà này rất rộng sao? Tuy tầng một chỉ có một phòng ngủ nhưng…

“Không dùng tầng hai à?”. Cô hỏi.

“Tầng hai là không gian của Tiểu Lộ”.

“Căn nhà lớn thế này mà có hai người ở thôi á? Nếu chị Dư không ở đây thì sao?”. Ý Tang Vô Yên là ai chăm sóc cho anh.

“Cô ấy không có ở nhà thì tôi sống một mình”.

“Anh…”. Tang Vô Yên rất muốn nói với anh rằng, anh nói cũng như không.

“Gì cơ?”.

“Em muốn uống nước”.

Anh hơi khựng lại sau đó dùng bookmark đánh dấu trang đọc dở và gập sách lại, anh đứng dậy rẽ phải, đi bảy bước rưỡi thì đến bên tủ lạnh, đang định mở cửa tủ lạnh thì anh nghĩ ngợi gì đó rồi rẽ phải vào bếp.

Tang Vô Yên nghe thấy tiếng bật bếp, sợ anh gây ra rắc rối cô bèn quấn chăn lật đật chạy vào xem.

Ấm nước nằm yên vị trên bếp, anh khoanh tay yên lặng nhìn về phía ngọn lửa, mắt anh rất sáng. Ánh lửa chiếu lên gương mặt điển trai của anh, các đường nét vô cùng rõ ràng.

“Nước ấm tốt cho cơ thể hơn”. Anh nói.

Lúc này Tang Vô Yên mới hiểu ý nghĩa thực sự của câu nói “Cô ấy không có ở nhà thì tôi sống một mình”.

Đầu cô nặng trịch, tay chân thì mềm nhũn, cô ôm chăn ngồi trên thảm trải sàn, dán mắt vào cốc nước nóng nghi ngút khói trông rất tội nghiệp, họng cô đau rát, khát không chịu được. Chẳng lẽ anh chàng này không biết làm nước nguội nhanh hơn giúp cô sao?

Cô lại nhìn Tô Niệm Cầm, anh đang thản nhiên tiếp tục “sờ sách”.

“Anh đang đọc sách gì thế”.

“Hồi kí danh nhân”.

“Của ai thế?”.

“Một người nổi tiếng”.

“…”.

Tang Vô Yên rất nghi anh mắc bệnh mất khả năng nói nhỏ nhẹ.

Im lặng một lúc lâu, Tang Vô Yên không nhịn được lại nói chuyện với anh.

“Anh xem phim không?”. Đó là sở thích của Tang Vô Yên, cô tự tin rằng dù không khí có thế nào cô vẫn có thể chém gió được. Sau khi hỏi xong câu này Tang Vô Yên mới nhận ra mình đã nhắc đến một đề tài rất bại não.

“Tôi chưa bao giờ xem phim”. Cuối cùng Tô Niệm Cầm cũng dừng tay lại, chầm chậm nói năm chữ này một cách cứng ngắc, lạnh lùng.

Anh hơi bị chọc giận rồi.

Nhưng giận dữ cũng còn thú vị hơn là không có phản ứng gì, Tang Vô Yên đạt được hiệu quả dự đoán bèn hài lòng tiếp tục chủ đề này.

“Lần sau em mời anh đi xem”.

“Không cần. Cảm ơn”. Anh rít qua kẽ răng.

“Anh có thể thử xem. Trên thế giới này có biết bao nhiêu là lối sống và cuộc đời phong phú đa dạng, chúng ta chỉ có thể cảm nhận được một loại trong số đó, còn phim ảnh giống như một cuộc hành trình, có thể giúp anh trong một thời gian ngắn được nếm trải những hương vị khác nhau. Giống như một cuộc mạo hiểm thoát khỏi quỹ đạo thông thường vậy đó”.

“Cũng như đọc sách thôi”.

“Phim ảnh trực tiếp hơn nhiều”.

“Với tôi chẳng có gì khác cả”.

“Lúc đọc tiểu thuyết anh có khóc không?”.

“…”.

“Xem phim em sẽ khóc đấy, người trong phim đau lòng, em cũng thấy xúc động”.

“Đó là vì kết cấu cảm xúc giữa đàn ông và phụ nữ không giống nhau”. Anh dừng lại rồi tiếp: “Có thể cô thích khóc nhè”. Giọng điệu đầy vẻ châm chọc, hoàn toàn khác với sự cẩn trọng khi anh bế cô xuống lầu lúc nãy.

Tang Vô Yên nghe thấy giọng điệu rất không khách sáo của anh, bèn ngừng tư duy một lát rồi nói.

“Vâng, ví dụ như bây giờ em đang muốn khóc đây”.

Câu nói này có chút nghẹn ngào, làm Tô Niệm Cầm ngạc nhiên, sau đó anh nghe thấy Tang Vô Yên khóc toáng lên.

Tang Vô Yên vốn chỉ định nói vậy để hù dọa anh, vì người đàn ông này quá cố chấp. Khi nghe thấy anh lãnh đạm châm biếm mình tự dưng cô thấy rất buồn, cô chỉ muốn nói chuyện với anh nhiều hơn để gỡ bỏ cái vỏ lạnh lùng của anh. Bản thân cô cũng không ngờ mình lại không kìm được mà khóc thật.

Nước mắt đã trào ra là không thể nén lại được.

“Em đã làm gì sai chứ? Tại sao lúc nào anh cũng hung dữ với em như vậy. Lần gặp trong thang máy em muốn giúp anh là sai; hôm lễ Tình nhân em muốn đưa anh về nhà là sai; em xin anh đóng giả bạn trai em cũng là sai; em mua đồ cho Tiểu Vi vẫn là sai. Em ốm nặng, không ngủ được muốn nói chuyện với anh sai càng thêm sai. Cho nên anh ghét em, cứ châm biếm chế nhạo em, đúng không?”.

Cô giật một tờ khăn giấy lau nước mũi, tiếp tục kể lể: “Bây giờ em đau đầu hoa mắt, tay chân bủn rủn, trong đầu cứ như có cái búa đập boong boong ấy, khó chịu chết đi được. Anh đã không thương em thì chớ lại còn hung dữ với em”.

Căn phòng khách vốn yên tĩnh giờ ngập tràn tiếp khóc lóc kể lể của Tang Vô Yên.

Tô Niệm Cầm ngồi bên cạnh, thực sự có cảm giác bất lực hoàn toàn, thấy cô ấy tạm ngừng kể lể bèn nói: “Nước nguội rồi”. Sau đó đưa cốc nước cho cô với hi vọng chuyển sự chú ý của cô sang chỗ khác.

Giọng nói của anh hòa nhã hơn lúc nãy nhiều.

Tang Vô Yên uống mấy ngụm nước cho nhuận họng, tiếp tục vừa lau nước mắt vừa nức nở nói: “Em là bệnh nhân, sao anh lại nhẫn tâm bắt nạt em như vậy”.

Tô Niệm Cầm không dám đáp lời cô nữa, chỉ sợ lại sinh chuyện, thế là anh mở cuốn sách lúc nãy ra đọc tiếp. Có điều tốc độ chậm hơn lúc đầu nhiều.

Tang Vô Yên quấn chăn nằm co tròn bên chân anh, lưng tựa vào ghế sofa, khóc một hồi cũng thấy mệt, thêm vào đó Tô Niệm Cầm cứ như người gỗ vậy, chẳng buồn nói câu nào, cô cũng thấy chán, cuối cùng cô cũng hết đau lòng, gần như quên mất mình khóc vì chuyện gì.

Một lúc sau, Tô Niệm Cầm nghe thấy cô yên lặng dần, nhiều chữ biến thành thì thầm tự độc thoại ngắt quãng, sau đó gần như không nghe thấy gì nữa và cuối cùng hơi thở của cô trở nên sâu và đều.

Chắc là ngủ rồi?

Ngón tay anh dừng lại, nghiêng tai im lặng đợi mấy phút để xác định cô đã ngủ thật.

Sau khi kết luận như thế, Tô Niệm Cầm mới dám thở phào, day day trán. Từ trước tới nay cô khóc hai lần trước mặt anh, lần nào cũng có thể gọi là kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu.

Anh đặt cốc và sách lên bàn, nhẹ nhàng rời khỏi đó, sợ làm cô tỉnh nên đi được mấy bước anh lại ngập ngừng quay đầu lại.

Vì ở chỗ ghế sofa trải một tấm nệm dày, nên cô mới thoải mái ngồi dưới đất nói chuyện với anh. Nhưng nếu cứ để cô nằm dưới đất ngủ đến sáng, e là bệnh cô sẽ càng nặng thêm.

Nghĩ vậy, Tô Niệm Cầm khẽ thở dài rồi quay lại.

“Tang Vô Yên”. Anh gọi cô: “Cô phải ngủ trên giường”.

Cô ậm ừ một tiếng rồi lại mơ màng ngủ tiếp. Tô Niệm Cầm hết cách, lại không tiện bế cô lần nữa. Lúc nãy anh bế Tang Vô Yên khi cô vẫn còn thức, đã có sự đồng ý của cô. Giờ cô ngủ không biết trời đất gì, lại nhớ đến sự bối rối khi bế cô xuống lầu lúc nãy, anh dứt khoát không bế cô nữa.

Nhưng anh biết khó khăn lắm cô mới ngủ được, nếu gọi cô dậy có lẽ sẽ càng khó chịu hơn. Anh đứng giữa phòng, im lặng một lúc rồi mở hệ thống sưởi, sau đó về phòng mình ngủ.

Anh nằm một mình trên chiếc giường Tang Vô Yên vừa nằm, cứ thấy ngủ không sâu giấc, nhắm mắt lại là lại nghĩ đến hợp đồng kí hôm qua, nghĩ đến đống ca từ đó, nghĩ đến một đống bản nhạc linh tinh, nghĩ đến chương trình ở viện mồ côi hôm thứ bảy, từ đó nghĩ đến Tang Vô Yên.

Tô Niệm Cầm bất giác chạm lên vết bỏng do cô gây ra chưa biến mất, sau đó chạm vào chiếc đồng hồ trên cổ tay vẫn chưa tháo ra. Anh mở nắp đồng hồ, sờ một cái: Đã một giờ sáng rồi.

Anh trở dậy, khoác áo ra phòng khách. Khi trời sắp sáng là lúc lạnh nhất nên anh cố tình bật nhiệt độ sưởi cao hơn một chút, trong đêm tháng ba đầu xuân này có hơi quá ấm áp.

Anh ngồi xuống chạm vào chiếc chăn đã bị cô đẩy ra gần hết vì nóng. Anh tìm được góc chăn, đắp lại cho cô. Vừa thả tay thì Tang Vô Yên lại đẩy chăn ra, anh lại đắp lại, cô lại đẩy ra.

Lần này Tô Niệm Cầm bắt đầu cáu. Đời này anh chưa từng chăm sóc ai nhất là trong tình huống này.

Anh hơi giận, đắp lại chăn cho cô lần nữa, lần này còn giữ nguyên không buông tay. Anh giữ như thế khoảng một hai phút. Giữa chừng Tang Vô Yên từng thử phản kháng nhưng vừa động một chút, thấy không hiệu quả bèn ngoan ngoãn đổi tư thế rồi ngủ tiếp.

Lúc thả tay ra anh nghĩ, nếu Tang Vô Yên còn dám đạp chăn ra thì anh sẽ dùng dây thừng trói cô vào trong cái chăn.

Kết quả khiến anh rất vừa ý, cô đã nghe lời mà thuần phục rồi.

Tô Niệm Cầm kiểm tra chiến thắng của mình xong bèn về phòng ngủ tiếp. Sau khi nằm xuống anh lại bắt đầu nghĩ chuyện khác. Ví dụ như từ đây đến sofa phải mất mười bảy bước; ra ngoài phải đi xuống ba bậc cầu thang; rẽ phải đi tiếp hai mươi hai bước, mở hàng rào ra mới là đường lớn, từ văn phòng của giáo viên tới phòng học đối diện phải bước mười chín bước hay là nhiều hơn nhỉ? Anh không chắc chắn lắm, đã nửa tháng nay anh không lên lớp rồi, hơn nữa trước kia mỗi lần anh đếm bước, bọn trẻ con cứ chạy qua chạy lại ngắt quãng anh, không chỉ bọn trẻ mà Tang Vô Yên cũng thích cắt ngang suy nghĩ của anh.

Nghĩ đến ba chữ Tang Vô Yên, Tô Niệm Cầm lại đứng dậy ra phòng khách. Anh cúi xuống sờ vào trán cô, hình như nóng hơn lúc chiều tối.

Anh không có nhiều kiến thức thông thường về thuốc men và cách chăm sóc người khác, không biết phải làm thế nào, chỉ có thể tìm cao hạ sốt trong tủ thuốc dán lên trán cô.

Tang Vô Yên cử động, hình như ngủ không được ngon, thỉnh thoảng mơ màng thốt ra mấy từ. Anh nhíu mày suy nghĩ một lát sau đó bế cả cô và chăn về phòng ngủ.

Hôm sau Tang Vô Yên hỏi Tô Niệm Cầm: “Em nhớ hình như tối qua em ngủ trong phòng khách, sao tỉnh dậy lại biến thành phòng ngủ?”.

“Ờ”. Tô Niệm Cầm hờ hững ậm ừ, đặt trứng ốp lên bàn.

Nhìn thấy vẻ mặt có chút mệt mỏi của Tô Niệm Cầm, Tang Vô Yên hỏi: “Tối qua anh làm gì mà không ngủ thế?”.

“Cô có ăn không?”. Anh bực bội hỏi, vứt cho cô một đôi đũa.

Tang Vô Yên cúi đầu nhìn miếng trứng ốp cháy đen từ trong ra ngoài, bẽn lẽn hỏi một câu: “Anh chắc chắn là ăn thứ này không gây chết người chứ?”.

3

Ngày thứ ba là thời điểm nốt sởi mọc nhiều nhất. Chúng mọc chi chit kín khắp cơ thể. Bác sĩ nói vượt qua được là sẽ hồi phục rất nhanh.

Cô không thích nằm một mình trong phòng, như vậy có vẻ rất cô đơn, thế là cô ra ghế sofa ở phòng khách.

Chiếc ghế sofa bằng vải màu trắng sữa đủ lớn để cô nằm thoải mái trên đó, tất nhiên bao gồm cả chăn và gối của cô.

Tô Niệm Cầm vẫn không thèm tiếp lời những câu chuyện của cô, vì thế Tang Vô Yên nói chuyện một mình cũng thấy chán, thêm vào đó do tác dụng của thuốc nên đang nói chuyện cô bèn lăn ra ngủ.

Một lúc sau, Tô Niệm Cầm bước tới đặt một cốc nước nóng đã nguội bớt lên bàn trà, sau đó đứng im lặng bên sofa một lát, sau khi chắc chắn cô đã ngủ say mới cầm chìa khóa ra ngoài mua đồ ăn.

Tối ngày thứ tư, nửa đêm cô tỉnh dậy, bỗng thấy tinh thần sảng khoái.

Soi gương thấy quả nhiên các nốt đỏ đã lặn đi rất nhiều.

Cô nhón chân mở cửa bước tới bên cạnh sofa thì phát hiện Tô Niệm Cầm đã ngủ say trên sofa rồi. Anh ngủ rất ngoan, cũng rất yên tĩnh, chăn đắp ngay ngắn trên người.

Đèn tắt nhưng phòng khách vẫn sáng.

Phía sau sofa là chiếc cửa sổ chạm đất cao năm mét, không bao giờ kéo rèm, ánh trăng chiếu vào rớt trên mặt Tô Niệm Cầm, xóa đi vẻ lạnh lùng thường ngày, có vẻ rất dịu dàng.

Tang Vô Yên nghĩ, lần trước bị bắt tại trận, lần này anh nhắm mắt rồi, chẳng nhìn thấy đâu.

Thế là cô cúi người, định nhìn anh gần hơn một chút.

Cô nín thở, xung quanh chỉ còn tiếng thở nhẹ nhàng của Tô Niệm Cầm.

Cô không nhịn được cười.

Hóa ra lông mi anh chàng này dài thật, giờ chúng yên lặng cụp xuống, ánh trăng chiếu vào tạo ra hai bóng râm cong cong.

Đột nhiên lông mi anh động đậy.

Tô Niệm Cầm đột nhiên nói bằng chất giọng trầm thấp chậm rãi đặc biệt của riêng anh: “Anh sẽ không liên tiếp bỏ qua hai cơ hội đâu”.

Lời anh nói lúc tỉnh dậy thực sự khiến Tang Vô Yên giật mình.

Mặt cô ngớ ra.

Tay Tô Niệm Cầm không biết đã đặt sau gáy Tang Vô Yên từ lúc nào, anh khẽ ấn xuống là đủ khiến mặt cô áp sát mặt mình.

Anh vốn chỉ định trêu cô một chút, không ngờ Tang Vô Yên lại thuận đà hôn lên môi anh.

Tang Vô Yên hôn chụt một cái: “Anh tưởng em sẽ bỏ qua sao?”. Làm xong động tác đó, cô đắc ý nói.

Sự chủ động đột ngột của cô khiến Tô Niệm Cầm không kịp trở tay, khi anh còn đang sửng sốt, hơi nóng và sự mềm mại của cô vẫn còn lưu trên môi anh. Cô vẫn đang sốt nhẹ, vì vậy cơ thể nằm trên người anh nóng rực như một quả cầu lửa.

Anh hơi định thần lại, khoảnh khắc đó dường như anh ngửi thấy một nụ hôn thơm mùi hoa nữ trinh và lô hội. Chỉ một cái chạm nhẹ đơn giản giữa môi và môi đã làm cho những cảm xúc dồn nén trong đáy lòng anh lớn bùng lên, làm rối loạn tâm tư anh.

Hóa ra anh không hề ghét cô. Không, không, không. Không phải là không ghét mà là thích. Đúng vậy, là thích. Nếu không thích cô tại sao tối muộn như thế nghe thấy giọng nói bơ vơ của cô anh lại vội vàng lao đến nhà cô. Nếu không thích cô sao lại phá lệ kiên nhẫn chăm sóc cô. Nếu không thích cô việc gì phải trêu chọc cô năm lần bảy lượt như vậy chứ.

Tang Vô Yên thấy vẻ suy nghĩ của Tô Niệm Cầm, bắt đầu tự vấn xem phải chăng mình đã làm hơi quá tay, ngượng ngùng định đứng dậy. Không ngờ Tô Niệm Cầm lại kéo cô lại.

“Em bao nhiêu tuổi rồi?”. Anh hỏi một câu chẳng ăn nhập gì cả,

“Hai mươi ba, sao vậy?”.

“Có thể chịu trách nhiệm với hậu quả từ hành vi do mình gây ra rồi”. Tô Niệm Cầm khàn giọng nói, sau đó bế bổng Tang Vô Yên đi về phía phòng ngủ.

Cô tức quá, anh bị mù thật sao? Sao có thể thành thạo mở cửa, đóng cửa rồi đặt cô lên giường như vậy được.

Anh phong tỏa hơi thở của cô.

“Tô…”, khó khăn lắm cô mới tranh giành được một chút không gian để thở, vừa mới thốt ra được một từ đã bị Tô Niệm Cầm đưa lưỡi luồn qua kẽ răng, trắng trợn tìm kiếm cướp đoạt bên trong.

Cô lại giằng ra khỏi nụ hôn của anh lần nữa, đầu cô nghiêng sang một bên, thế là Tô Niệm Cầm hôn lên má cô.

Anh sững lại một giây rồi trượt xuống dái tai cô, thuận đà trượt xuống thấp hơn nữa, xuống cổ rồi xương quai xanh… anh cởi từng chiếc cúc trên chiếc áo ngủ kiểu nam Tang Vô Yên mặc, mút mát làn da trắng như tuyết trước ngực cô.

Động tác nhẹ nhàng hơn lúc nãy nhiều.

“Tô Niệm Cầm”. Cuối cùng cô cũng có thể gọi tên đầy đủ của anh từ trong cơn mơ màng không thể suy nghĩ được.

“Hử?”. Anh vừa trả lời vừa không quên tiếp tục công việc.

“Em thích anh, từ lần đầu tiên gặp anh đã thích anh rồi”.

Tang Vô Yên đỏ mặt nói ra những lời này.

Câu nói đó như một câu thần chú khiến Tô Niệm Cầm dừng lại.

Anh sững sờ một lúc sau đó chỉnh lại áo ngủ cho cô, mãi cho đến khi hơi thở trầm thấp của anh bình thường trở lại anh vẫn cúi đầu nhìn cô như thể mắt anh có thể nhìn thấy thật.

Anh hỏi: “Tại sao?”.

“Love at first sight”.

Tô Niệm Cầm mỉm cười.

Đó là lần đầu tiên Tang Vô Yên thấy anh cười. Lông mày anh nhướn lên, đôi mắt lấp lánh sáng như sao và hàng mi khẽ rung rung.

“Người mù không hiểu tiếng Anh đâu”. Tô Niệm Cầm nói.

Tang Vô Yên bĩu môi: “Không hiểu thế anh cười cái gì”.

Tô Niệm Cầm tiếp tục cười nhưng không đáp.

“Anh nói đi, anh cười cái gì?”. Tang Vô Yên không chịu thua, giơ tay ra cù nách anh. Tô Niệm Cầm hình như sợ buồn thật bèn lập tức tránh ra, bật cười thành tiếng.

Tang Vô Yên nhất quyết không chịu: “Anh chỉ biết bắt nạt em thôi”, vừa nói vừa áp sát không rời.

Anh thấy không trốn được, đành ôm cô vào lòng không cho tay cô cử động lung tung, ôm rất chặt, rất chặt.

Anh khẽ tì cằm lên đỉnh đầu cô, đôi mắt nhuốm ánh cười nhàn nhạt.

Rất lâu sau, anh mới khẽ nói: “Có lẽ là ở trên đu tiên”.

“Gì cơ?”. Tang Vô Yên không nghe rõ lời anh nói.

Nhưng Tô Niệm Cầm nhất quyết không chịu nhắc lại.


SachTruyen.Net

@by txiuqw4

Liên hệ

Email: [email protected]

Phone: 099xxxx