sachtruyen.net - logo
chính xáctác giả
TRANG CHỦLIÊN HỆ

Chọc tức vợ yêu - Mua một tặng một - Chương 86 - 87 - 88 - 80 - 90

Ninh Tịch bị bôi đen, hơn nữa còn bôi đen triệt để.

Nửa đêm hôm qua có một weibo khá nổi tiếng đăng một bài, tựa đề là: Lịch sử "thượng vị" của kỹ nữ Ninh Tịch, chưa từng thấy người nào mặt dày vô liêm sỉ như vậy.

Nội dung đại ý là nói cô vì để lấy được vai diễn mà lên giường với đạo diễn, giao du với mấy ông già có tiền rồi đào mỏ bọn họ, trong quá trình quay phim còn cố ý chiếm tiện nghi của Giang Mục Dã...

Trong bài đăng này còn nói, lúc cô ở trong đoàn làm phim vẫn luôn mở cửa phòng, ai muốn ngủ với cô thì có thể trực tiếp đi thẳng vào, nói cô thành một người phụ nữ lăng loàn, phóng túng không có giới hạn...

Thế là fan của Giang Mục Dã liền điên lên, kết bầy kháng nghị, yêu cầu đoàn làm phim đổi vai của Ninh Tịch.

Ninh Tịch nhìn những bình luận bên dưới bài đăng đó tất cả đều tỏ ý nhục mạ cô, ai ai cũng yêu cầu: Ninh Tịch cút khỏi giới giải trí...

"Xem kĩ chưa? Cô lập tức đăng một lời công khai xin lỗi để cứu vãn hình tượng của công ty đi!" Thường Lị nổi giận đùng đùng ra lệnh.

Ninh Tịch cười nhạt: "Công khai xin lỗi?"

Những nghệ sĩ kí hợp đồng với công ty mà gặp phải loại chuyện này đều được công ty an bài phát ngôn viên chuyên nghiệp để phủi sạch toàn bộ quan hệ, giảm thiểu sự ảnh hưởng xấu tới mức thấp nhất nhưng Thường Lị thì ngược lại...

Cô ta có chỗ nào muốn cô vớt vát lại hình tượng đâu, cô ta muốn bôi đen cô hoàn toàn thì có, bởi vì một khi công khai nói xin lỗi thì cũng chứng tỏ cô thừa nhận những gì mà bài đăng kia nói là sự thật.

"Đúng, trước tám giờ tối nay tôi phải thấy! Tốt nhất là cô quay một đoạn video, có thành ý một chút! Nếu không cô chờ bị đuổi khỏi đoàn làm phim đi! Đến lúc đó thì ngay cả công ty cũng không che chở được cô đâu!" Thường Lị bỏ uy hiếp thêm một câu rồi "Ba" một tiếng hung hăng ngắt điện thoại.

Sau khi nghe xong điện thoại, Ninh Tịch đã hoàn toàn tỉnh ngủ.

Cô đã sớm đoán được việc này có thể xảy ra, chỉ không ngờ là nó tới sớm như vậy.

Xem ra Giả Thanh Thanh không chờ nổi nữa rồi, lại cả ả Ninh Tuyết Lạc đứng sau phối hợp rót dầu vào lửa nữa nên chỉ trong một đêm ngắn ngủi cô đã bị đẩy đến đỉnh đầu ngọn sóng.

Được, cứ tới đi!

Chỉ sợ bọn họ không dám đến thôi!

Ninh Tịch rời giường đi rửa mặt, sau đó lấy đồ trang điểm ra bắt đầu hóa trang.

Nửa giờ sau, cô nhìn khuôn mặt được trang điểm trông vô cùng tiều tụy nhợt nhạt lại điềm đạm đáng yêu trong gương, mà hài lòng gật gật đầu.

Vừa thu dọn được bàn trang điểm xong thì tiếng gõ cửa vang lên.

Ninh Tịch đứng dậy mở cửa phòng, sau đó ngẩn người, bên ngoài chính là "người sói" tối qua - Lục Đình Kiêu.

Sau chuyện xảy ra đêm qua, giờ trông thấy anh ta quả thật có chút cảm giác là lạ...

Không đợi Ninh Tịch mở miệng nói chuyện, Lục Đình Kiêu đã trông thấy khuôn mặt tái nhợt tiều tụy của cô thì lập tức trầm mặt, không nói lời nào liền cầm di động lên gọi điện.

Khóe mắt Ninh Tịch nhìn thấy ngón tay của anh dừng lại trên cái tên "Lương Phi Tinh" trong danh bạ.

Lương Phi Tinh - tổng giám phòng quan hệ công chúng của Thịnh Thế - ông ta là người có thể đảo lộn trời đất, nhiều lần giải quyết êm đẹp các vụ tai tiếng vãn hồi hình tượng của nghệ sĩ nổi tiếng, có thể nói là nhân vật điển hình được lôi ra để giảng dạy cho bất cứ ai muốn theo nghề quan hệ công chúng.

Ninh Tịch thấy vậy lập tức bổ nhào qua cướp lấy di động của Lục Đình Kiêu: "Lục Đình Kiêu, anh định làm cái gì?"

"Giải quyết những thứ đó." Sắc mặt Lục Đình Kiêu cực kì khó coi, hiển nhiên anh cũng đã biết chuyện xảy ra trên mạng.

"..." Ninh Tịch bất đắc dĩ nhìn anh ta.

Lần trước Lục Đình Kiêu đem stylist riêng của Tô Dĩ Mạt đến cứu cô đã đủ khiến cô kinh sợ rồi, may mắn không bị ai phát hiện, nếu thêm một lần nữa quả thật là trái tim nhỏ bé của cô chịu không nổi.

Giờ tình thế như này mà để Thịnh Thế nhúng tay vào, thì cô còn đeo thêm một cái danh bất trung, một chân đạp hai thuyền mất.

Ninh Tịch thản nhiên nói: "Mới chút sóng gió thế này đã không chịu nổi, sao tôi có thể lăn lộn trong giới giải trí được? Lần trước chẳng phải anh còn nói sẽ tin tôi sao?"

"Nhưng bộ dạng của cô bây giờ không hề có sức thuyết phục." Lục Đình Kiêu nghiêm mặt.

Ninh Tịch nghe mà không hiểu gì hết, sau mới nhớ ra lớp trang điểm của mình lúc này, cô giải thích: "Cái này là do tôi tự trang điểm thành đấy chứ không phải giả bộ kiên cường gì đâu, không tin tôi tẩy trang cho anh xem nhé..."

Còn chưa nói hết, Lục Đình Kiêu đã bất thình lình đưa tay ra, dùng ngón tay nhẹ xoa lên má và mắt cô.

Chỉ chạm nhẹ một cái, Ninh Tịch lại như bị điện giật, bất giác co rúm lại.

Phản ứng của Ninh Tịch khiến mặt Lục Đình Kiêu trầm xuống, nhanh chóng thu tay lại: "Đừng có cậy mạnh."

Ninh Tịch cười nói: "Không đâu, nếu tôi không làm được, tuyệt đối sẽ chạy về ôm đùi ngài ngay!"

Lục Đình Kiêu được người ta "vuốt lông", sắc mặt cũng hòa hoãn hơn: "Ừm."

Sau đó, Ninh Tịch gãi gãi đầu nhìn anh, muốn nói gì đó lại thôi.

"Muốn nói gì?" Lục Đình Kiêu hỏi, giọng nói vô cùng dịu dàng, hoàn toàn không giống người đêm qua chút nào.

Vẻ mặt Ninh Tịch phức tạp, cô nhìn anh hồi lâu, cuối cùng vẫn mở miệng: "Khụ, chuyện là, Lục Đình Kiêu, anh có từng nghĩ tới việc muốn tìm một người phụ nữ bầu bạn với mình không?"

"Em có ý gì?" Sắc mặt Lục Đình Kiêu bỗng lạnh xuống.

"Anh đừng trách tôi nhiều chuyện, chỉ là tôi cảm thấy..." Ninh Tịch đắn đo chọn lọc từ ngữ, sau đó thành khẩn vỗ vai anh: "Tôi nghĩ chắc anh cần một người phụ nữ, có một số chuyện, nhịn nhiều không tốt cho sức khỏe đâu!"

Chẳng phải có câu tục ngữ, ngày nghĩ gì đêm mơ cái đấy sao?

Nhìn Lục Đình Kiêu bề ngoài có vẻ không gần nữ sắc, nhưng từ biểu hiện của anh đêm qua lại cho thấy, rõ ràng... là rất cần mà...

Lần này, sắc mặt Lục Đình Kiêu đúng là đen đến độ không cách nào cứu vãn.

Cô gái đáng chết này, là tại ai hại chứ, cô thử nghĩ xem là ai để thịt đến tận miệng rồi mà vẫn phải nhẫn nhịn chật vật đến thế này không hả?

Thấy vẻ mặt Lục Đình Kiêu càng ngày càng đáng sợ, Ninh Tịch ho khan một tiếng, chuồn vội: "Sắp muộn rồi, tôi đi chào Tiểu Bảo rồi tới phim trường đây! Bái bai~"

Tại phim trường ở ngoại thành.

Ninh Tịch vừa xuất hiện, đám fan của Giang Mục Dã đã đợi sẵn trước cổng lập tức xông về phía cô.

"Ninh Tịch! Ninh Tịch tới rồi! Con đĩ thối tha đó đến rồi kìa! Không ngờ cô ta còn dám vác xác tới đây!"

"Con khốn kinh tởm kia! Bọn tao không cho phép mày lại gần Mục Dã! Mau cút khỏi đoàn làm phim đi!"

"Ninh Tịch mau cút khỏi đoàn làm phim đi! Ninh Tịch cút khỏi làng giải trí! Cút đi!"

...

Mọi thứ trở nên hỗn loạn, chỉ có vài nhân viên an ninh bảo vệ Ninh Tịch đi vào trong, những người khác lại chỉ vậy lại xem náo nhiệt, thỉnh thoảng lại chỉ trỏ cô, cười châm biếm.

Những ánh mắt tràn đầy ác ý ấy như một con rắn độc dữ tợn đang muốn xé nát cô ra.

Ninh Tịch bất giác nhớ tới một nữ minh tinh mới nổi phải tự sát vì không thể chịu đựng nổi những lời đàm tiếu, sau khi cô chết, trên di thư chỉ có dòng chữ: Miệng lưỡi con người chính là thứ đáng sợ nhất thế gian này!

Đám người không ngừng ném trứng thối và rau nát tới, không biết còn có ai ném một hòn đá, nhưng lại ném lệch...

Thấy hòn đá kia sắp đập vào chuyên viên trang điểm Amy đang đứng xem kịch vui, sắc mặt Ninh Tịch chợt biến, cô nhanh nhẹn nhảy lên, khi hòn đá chỉ còn cách Amy tầm nửa thước cô đã kịp dùng cánh tay chặn lại.

Giây tiếp theo, cánh tay cô chảy máu đầm đìa...

Bá Vương Hoa

Đám fan đang kích động thấy cảnh này đều sững sờ, Amy cũng bị dọa sợ.

Mặt Ninh Tịch tái nhợt, cô lạnh lùng liếc nhìn đám fan kia: "Các người muốn làm gì thì nhằm vào tôi, đừng có làm bị thương những người không liên quan."

"Cô... Cô đừng có làm bộ làm tịch!"

"Đúng đấy! Đừng có vờ làm người tốt! Cô chính là một con hồ ly tinh không biết xấu hổ!"

Ánh mắt Ninh Tịch càng trở nên sắc lạnh: "Chỉ dựa vào một bài đăng vô căn cứ trên weibo mà bảo tôi là người xấu? Tuy các bạn còn nhỏ, nhưng tôi mong trước khi làm gì thì các bạn cũng nên động não một chút, từng lời nói và hành động của các bạn đều đại diện cho thần tượng của mình thế nên đừng có để bị người khác lợi dụng mà còn không biết! Như thế là đang bôi nhọ thần tượng của mình đấy!"

Ninh Tịch biết, lúc này cô có nói gì họ cũng sẽ nghe không lọt tai, trừ khi nhắc đến thần tượng mà họ hâm mộ.

"Từ khi nào đến lượt cô dạy bảo bọn này đấy!"

"Thật ra tôi thấy cô ta nói cũng có lí... Vừa rồi là ai ném đá thế, đứng ra đây! Không phải đã nói không dùng bạo lực, nhiều nhất chỉ ném trứng thôi cơ mà?"

"Phải đấy! Ai đấy! Chúng ta tới đây để đòi lại công bằng cho Mục Dã chứ không phải đến để bôi nhọ anh ấy!"

...

Đám fan bạo động tạm thời cũng ổn định lại, Ninh Tịch rốt cuộc cũng chen được vào trường quay.

Quách Khải Thắng thấy cô đến, vội vàng gọi cô vào phòng nghỉ: "Ninh Tịch đến rồi à! Mau vào đây ngồi đi!"

"Đạo diễn, em xin lỗi, gây phiền phức cho đoàn mình rồi..." Ninh Tịch áy náy, cô cúi gập người.

Thấy bộ dạng tiều tụy của cô, Quách Khải Thắng vội an ủi: "Người khác không hiểu cô, chẳng lẽ tôi còn không rõ sao? Cái bài đăng đó nói cô không có khả năng diễn xuất rõ ràng là nói bừa! Còn nói... khụ, nói cô ngủ với tất cả mọi người trong đoàn... Tôi thân là người trong cuộc chẳng lẽ không rõ? Chuyện này tôi thấy nhiều rồi, ai đúng ai sai, trong lòng tôi tự khắc biết!"

"Cảm ơn đạo diễn." Vào những lúc thế này mà Quách Khải Thắng vẫn đứng về phía cô, điều này khiến cô vô cùng cảm kích.

"Nhưng, chuyện này quả thật ảnh hưởng rất lớn tới cô, cô nhìn vẻ mặt tiều tụy của cô xem, nếu không thì tôi cho cô nghỉ ngơi vài ngày, cô cứ ở nhà nghỉ ngơi khỏe hẳn đi?" Quách Khải Thắng góp ý.

Ninh Tịch lập tức nói, "Không cần đâu. Em muốn quay tiếp! Vốn dĩ chuyện của em đã gây ảnh hưởng rất lớn cho cả đoàn rồi, nếu lại làm liên lụy tới tiến trình thì em có chết ngàn lần cũng không hết tội đâu!"

Quách Khải Thắng thấy thái độ kiên quyết của cô, liền tỏ ra vui mừng, "Haiz, vậy được! Nếu không chịu nổi nữa thì nhất định phải nói với tôi đấy!"

Sau khi ra khỏi chỗ của đạo diễn, Ninh Tịch bỗng bị kéo mạnh vào một góc không người.

Người kia tỏ ra sốt ruột, ngay đến quả đầu vàng chói kia trông cũng có vẻ bơ phờ: "Ninh Tịch, tay bà không sao chứ?"

"Vết thương nhỏ thôi, đã xử lí qua rồi." Ninh Tịch không bận tâm nói.

Giang Mục Dã phát cáu: "Tôi vốn định up tin đính chính giải thích cho fan biết, nhưng anh Minh lại đổi mật mã weibo không cho tôi vào, nói giờ tôi mà đứng ra thì sẽ càng hại bà..."

Ninh Tịch vỗ ngực lộ ra vẻ mặt vui mừng: "May mà anh Minh vẫn còn thông minh đấy."

Giang Mục Dã cảm thấy thật tổn thương: "Đồ phụ nữ vô lương tâm, tôi chỉ muốn giúp bà thôi, không được sao!"

Ninh Tịch bất đắc dĩ nói: "Nếu ông thật sự muốn giúp tôi, vậy tôi nhắc trước cho ông biết, lát nữa tôi sẽ giả vờ là một đóa Tiểu Bạch Hoa, anh phải phối hợp với tôi, không được lộn xộn, nếu không đừng trách tôi tuyệt giao với ông!"

Giang Mục Dã ngoáy ngoáy tai, tỏ ra không thể tin nổi: "Vừa rồi bà nói muốn làm gì cơ?"

"Tiểu Bạch Hoa, có vấn đề?"

"Bà có chắc một đóa Bá Vương Hoa như bà có thể hoàn thành được thử thách khó khăn như vậy không?"

"BIẾN!"

Hôm nay cũng trùng hợp thật, hầu hết cảnh Ninh Tịch phải quay đều là cảnh đóng cặp với Giả Thanh Thanh.

Đang ngồi nghiên cứu kịch bản dưới bóng cây râm mát, bên tai bỗng truyền tới một âm thanh kì quái...

"Ôi, đây chẳng phải là Đại minh tinh của chúng ta sao? Ninh Tịch, giờ cô nổi tiếng rồi, hot đến độ tất cả mọi người đều biết đến cô rồi đấy! Ha ha, biết mấy chuyện xấu xa mà cô làm! Cô cũng thật vô liêm sỉ, xảy ra chuyện như thế mà vẫn dám vác mặt tới trường quay!" Giả Thanh Thanh rõ ràng là đang cười trên nỗi đau của người khác.

Chỉ cần Ninh Tịch biến khỏi đoàn làm phim, cô ta có thể thừa cơ thay thế vị trí của Ninh Tịch, có thể đóng cặp với anh Mục Dã rồi!

Ninh Tịch cắn môi, thân thể khẽ run, vẻ mặt khó xử nhưng vẫn im lặng.

Giả Thanh Thanh thấy vậy càng đắc ý, chậc một tiếng rồi chạy theo Giang Mục Dã:"Anh Mục Dã, loại người này anh phải tránh xa ra! Nếu không danh tiếng của anh sẽ bị cô ta làm hỏng mất! Cô ta hại anh mất bao nhiêu fan rồi còn gì!"

Giả Thanh Thanh áp sát tới còn mang theo mùi nước hoa gay mũi, gân trên trán Giang Mục Dã giật giật, gã muốn phát cáu nhưng nghĩ tới lời cảnh cáo của Ninh Tịch nên đành hít sâu miễn cưỡng chịu đựng.

Giả Thanh Thanh thấy Giang Mục Dã ngó lơ mình, chỉ nghĩ là anh ta đang khó chịu vì vướng phải chuyện của Ninh Tịch, lại càng áp sát tới an ủi: "Mục Dã, anh cứ yên tâm đi, đoàn làm phim sớm hay muộn cũng sẽ đá Ninh Tịch thôi!"

"Cô ồn quá đấy." Giang Mục Dã kiềm chế hết sức mới thay tất cả ngôn từ chửi mắng của mình thành bốn từ này.

"Xin lỗi anh Mục Dã, em không làm phiền anh nghỉ ngơi nữa." Giả Thanh Thanh ấm ức bỏ đi.

Cô ta bất mãn vì Giang Mục Dã vẫn giữ thái độ lạnh nhạt với mình, nhưng nghĩ một hồi cô ta lại thấy yên tâm, dù sao đợi cô ta lấy được vai nữ thứ thì sẽ có cơ hội ở chung với anh Mục Dã ngay thôi.

Cứ nghĩ tới mấy cảnh thân mật kia là cô ta lại không kiềm chế được sự kích động của mình.

Nhớ tới thì, tại sao hôm nay đạo diễn còn bắt cô ta tới quay cảnh tiếp theo với Ninh Tịch làm gì, thật đúng là lãng phí thời gian!

Có điều, cảnh quay ngày hôm nay cô ta cũng rất thích, có một cảnh cô ta sẽ tát Ninh Tịch.

Hứ, tới lúc đó nhất định phải cho mày biết mặt!

"Đạo diễn, em thấy cảnh này nếu tát thật thì hiệu quả sẽ tốt hơn, anh có thấy vậy không?" Hiếm lắm mới có dịp một người không hề chuyên tâm đóng phim như Giả Thanh Thanh lại chủ động chạy tới nói chuyện với đạo diễn như vậy.

Làm gì có chuyện Quách Khải Thắng không biết cô ta đang nghĩ gì, ông trầm giọng nói: "Chủ yếu vẫn là dựa vào góc quay thôi, nhiều nhất chỉ cần xượt qua mặt một chút là được rồi!"

"Em biết rồi!" Giả Thanh Thanh miệng thì nói thế nhưng hoàn toàn không có ý định nghe theo, cô ta định sẽ tát thật, hơn nữa còn phải tát vài cái, để con khốn kia nếm mùi khổ sở mới được.

Dù sao loại chuyện "lấy việc công trả thù riêng" thế này cũng không phải là lần đầu cô ta làm, chưa lần nào cô ta sẩy tay cả.

Sau khi các bộ phận đã chuẩn bị sẵn sằng, bắt đầu bấm máy.

Trong cảnh này, Mạnh Trường Ca chỉ vừa mới nhập cung, dùng tên giả là Nam Vô Mộng, vẫn chỉ là một cung nữ nhỏ bé, vì hoàng đế để ý tới nàng nên rước lấy sự ghen ghét của Hiền phi, ả ta liền gọi nàng tới tẩm cung gây khó dễ cho nàng.

"Tiện nhân vô liêm sỉ, không ngờ ngươi còn dám quyến rũ hoàng thượng trước mắt bản cung!" Hiền phi nói rồi, giương tay tát mạnh một cái.

Đúng lúc Giả Thanh Thanh ra tay, đôi đồng tử của Ninh Tịch thu lại, cơ thể hơi run lên, cô khéo léo tránh camera, né được bàn tay của Giả Thanh Thanh, nhưng cơ thể cô như bị đẩy mạnh, chật vật ngã xuống đất, sau đó "Phụt" một búng máu được nhổ ra.

"Ninh Tịch..." Quách Khải Thắng giật mình, tất cả nhân viên công tác cũng bị cảnh này dọa sợ, mọi người túm tít vây lại.

"Giả Thanh Thanh, cô mới quay phim ngày đầu tiên đấy à? Sao ngay đến cả sức mình cô cũng không khống chế được hả?" Thường ngày, tính khí của Quách Khải Thắng rất tốt, đây là lần đầu tiên ông tức giận như vậy.

Chuyện ngoài trường quay, ông không thể can thiệp, nhưng nếu trong phạm vị của ông mà làm ra mấy chuyện này, ông tuyệt đối sẽ không tha thứ!

"Tôi..." Giả Thanh Thanh cũng giật mình, vừa xong quả thật cô ta có cố tình dùng sức thật, nhưng tuyệt đối không thể đến mức có thể khiến Ninh Tịch ngã thổ huyết thế kia, hơn nữa vừa rồi cô ta rõ ràng thấy Ninh Tịch có hơi tránh đi, cô ta căn bản không hề chạm được vào cô, nên chỉ biết è cổ ra kêu oan: "Tôi chỉ tát nhẹ cô ta một cái thôi, vốn không hề dùng sức! Cô ta giả vờ đấy!"

Tiếc rằng trong giới Giả Thanh Thanh có quá nhiều tai tiếng, chuyện thế này lại làm không ít, thêm việc cô ta vẫn luôn chống đối Ninh Tịch, vậy nên lúc này không ai tin cô ta cả.

"Đạo diễn, em không sao, chỉ hơi rách môi một chút thôi, ngậm đá một lát là được ấy mà. Chị Thanh Thanh chắc chỉ muốn hiệu quả quay tốt hơn nên mới vậy, ngài đừng giận nữa..." Ninh Tịch tuy chịu ấm ức nhưng vẫn cố chống đỡ, trông ẩn nhẫn lại hiểu chuyện.

Thấy vẻ mặt ấy, không chỉ đạo diễn mà những người khác cũng cảm thấy đồng tình với cô.

Giang Mục Dã ở bên cạnh nhìn, khóe miệng giật giật, suýt chút nữa thì bị lừa.

Cái con bé chết tiệt này, giả bộ làm Tiểu Bạch hoa cũng giống ghê...

Giả Thanh Thanh thấy dáng vẻ mảnh mai của cô, nhất thời bão nổ: "Ninh Tịch, mày còn giả bộ! Rõ ràng là mày cố ý! Là mày tự cắn rách môi mình! Có phải mày đã ngậm bao máu trong miệng từ trước rồi đúng không!"

"Giả Thanh Thanh, cô đủ rồi đấy!" Quách Khải Trình khiển trách.

Tiểu trợ lí bên cạnh Giả Thanh Thanh sợ to chuyện vội vàng kéo cô ta khuyên nhủ: "Chị Thanh Thanh, thôi bỏ đi! Chị đừng chọc đạo diễn nổi giận nữa! Dù sao trong chuyện này chúng ta cũng có phần sai mà..."

Cô ta hiển nhiên cũng cho rằng Giả Thanh Thanh cố ý đánh thật, chuyện thế này cô ta thấy quá nhiều rồi.

Giả Thanh Thanh trở tay tát vào mặt tiểu trợ lí: "Cút! Từ khi nào tới lượt cô chỉ huy tôi làm việc hả!"

Tiểu trợ lí bị đánh ngã xuống đất, miệng chảy máu giống y Ninh Tịch.

Tất cả nhân viên trong đoàn, đặc biệt là là những người có địa vị không cao giống như cô trợ lý đều vội vàng chạy tới đỡ cô dậy, họ nhìn Giả Thanh Thanh với ánh mắt vô cùng chán ghét.

Tuy đời tư của Ninh Tịch có lung tung, nhưng cô chưa bao giờ làm ảnh hưởng đến người khác, hơn nữa lúc quay phim cũng rất chuyên nghiệp, nhưng còn Giả Thanh Thanh thì sao, chỉ là một con đàn bà đanh đá!

Đây là lần đầu Giả Thanh Thanh bị đổ oan, thấy mọi người đều không tin cô ta, mặt cô ta tái mét, có cảm giác chỉ chút nữa thôi là ngất xỉu.

Vào lúc cô ta mất không chế muốn liều lĩnh xông lên cào xé Ninh Tịch, bỗng có người tiến tới tóm lấy cổ tay cô ta...

"Thanh Thanh, em cũng thật là, chị biết em muốn diễn tử tế cho đạo diễn mở rộng tầm mắt, nhưng cũng không cần quá nghiêm túc như vậy, người biết thì nói em chuyên nghiệp, kẻ không biết thì nghĩ em thế nào đây?"

Người vừa tiến tới nói là Ninh Tuyết Lạc.

Hôm nay, Ninh Tuyết Lạc không có cảnh quay, vốn dĩ cô ta không cần tới, nhưng để thấy bộ dạng đen đủi của Ninh Tịch nên cô ta vẫn đến, không ngờ, sau khi tới đây lại thấy cảnh này...

Giả Thanh Thanh rốt cuộc đang làm gì vậy?

Ván bài tốt như thế, sao lại bị cô ta đánh thành ra thế này?

Thấy mọi người đều đang chán ghét Giả Thanh Thanh cực độ mà đồng tình với Ninh Tịch, Ninh Tuyết Lạc vội chạy tới giải vây.

Giả Thanh Thanh vừa nhìn thấy Ninh Tuyết Lạc như nhìn thấy người thân, cô ta lập tức khóc lóc kiện cáo, "Chị Tuyết Lạc, con khốn đó đổ oan cho em!"

Ninh Tuyết Lạc sợ cô ta lại nói năng linh tinh khiến mọi người ghét bỏ, nên tóm cô ta vào một góc: "Sao em vẫn không kiểm soát được cơn giận của mình thế? Sớm muộn gì Ninh Tịch cũng sẽ bị đuổi đi, giờ em chọc vào cô ta làm gì?"

Giả Thanh Thanh thở gấp đáp, "Mới đầu đúng là em có nghĩ sẽ dạy dỗ nó một trận, nhưng em còn chưa động vào nó, nó đã tự mình tránh, lại còn bày ra bộ dạng bị em đánh đến thổ huyết!"

Ninh Tuyết Lạc thấy Ninh Tịch phía đối diện đang được đạo diễn không ngừng an ủi, nhưng vẫn tỏ ra độ lượng, cô ta lập tức nhìn ra cô định giở trò gì, vội nghĩ cách cứu cánh: "Thanh Thanh, chỉ mình chị tin em cũng vô dụng, vấn đề là mọi người đều không tin, tình huống lúc này em không giải thích rõ được đâu, cách tốt nhất là em lập tức đi xin lỗi Ninh Tịch đi..."

Giả Thanh Thanh vừa nghe thấy vậy liền nổi giận: "Gì cơ? Bảo em đi xin lỗi! Em không đi! Chị Tuyết Lạc, sao chị có thể đứng về phía cô ta, nói giúp cô ta như vậy!"


SachTruyen.Net

@by txiuqw4

Liên hệ

Email: [email protected]

Phone: 099xxxx