sachtruyen.net - logo
chính xáctác giả
TRANG CHỦLIÊN HỆ

Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Chương 1583: Bóng tối bao phủ!

"Không đến đúng không? vậy bây giờ cậu gọi điện cho Tiểu Tịch Tịch này! cậu gọi này!”

“Đến - ngay - bây - giờ - đây!” Giang Mục Dã nghiến răng nghiên lợi.

Quả nhiên, rất nhanh chóng Giang Mục Dã đã có mặt.

Tuy rằng Giang Mục Dã không có quan hệ huyết thống với nhà họ Lục nhưng lại rất thân cận với dòng chính, cho nên uy vọng của nhà họ Giang trong gia tộc cũng không hề nhỏ.

Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là thân phận đại minh tinh vạn người mê của Giang Mục Dã.

Quả nhiên Giang Mục Dã vừa đến, áp lực của Lục cảnh Lễ trong nháy mắt đã giảm đi một nửa.

Mãi cho đến khi âm nhạc trong đại sảnh bữa tiệc tạm thời dừng lại, người dẫn chương trình mời Lục Đình Kiêu lên phát biểu, Lục cảnh Lễ và Giang Mục Dã mới coi như là thoát nạn, cả hai nhanh chóng lẩn ngay vào trong góc.

Giang Mục Dã thở hổn hển thở không ra hơi: “Hôm nay ông cậu Cả của cháu đâu có mang theo bạn gái đâu, theo lý mà nói đám người đó phải xuống tay với cậu cả mới đúng chứ, vì cái lông gì mà lại điên cuồng với chúng ta đến vậy... Chuyện này thật vô lý!”

Khóe miệng Lục cảnh Lễ giật giật: “Xin hãy nhìn theo hướng mười giờ, nhìn cổ áo sơ mi của cậu cả cháu đi kìa.”

“Hả? Cổ áo thì làm sao cơ?" Giang Mục Dã thuận theo hưống Lục cảnh Lễ chỉ nhìn sang, ngay sau đó liền phun luôn ngụm rượu trong miệng ra: “Đệt!”

Giang Mục Dã ho sặc sụa: “Đừng có nói với cháu là... cậu cả vác cái dấu này chường cho thiên hạ xem cả buổi tối đấy nhé?”

Lục cảnh Lễ thật thà gật đầu: “ừ đúng rồi! Cháu nói xem có ác không?”

Giang Mục Dã: “Ác vãi chưởng...”

Anh không muốn nói thêm cái gì nữa đâu...

Chụm đầu chê bai nói xấu với Lục cảnh Lễ một lúc, ánh mắt Giang Mục Dã thoáng liếc đến cảnh Ngô Kiến Đạt vừa mới len lén chạy ra tìm Lục sùng Minh, vì thê không nhịn được liền nói: “Cậu Hai, cái gã chui chui nhủi nhủi kia, cậu thật sự không cần đề phòng một chút à?”

"Có gì mà phải đề phòng, trong trường hợp như ngày hôm nay với cái lá gan của Ngô Kiên Đạt, cháu cho rằng ông ta dám làm cái gì à? Chắc chắn là lại đi khuyên giải gì rồi!" Lục cảnh Lễ tỏ ra chẳng có gì là đáng ngạc nhiên.

Giang Mục Dã chậc một cái, "Cái ông chú Tư này của cậu vẫn còn chưa từ bỏ ý định à?”

Lục Cảnh Lễ cười lạnh một tiếng: "Từ bỏ ý định? Trước đó còn ngầm liên lạc với cậu cơ, thề một lòng theo cậu, muốn giúp cậu “soán vị” nữa là! ông ta coi cậu là thằng ngốc chắc? Lại còn muốn liên minh với cậu để lật đổ chính anh trai mình! Cậu là cái chăn bông bé bỏng ấm áp của anh Hai cậu đấy nhé!"

Lục cảnh Lễ vẻ mặt đầy tự hào.

Khóe miệng Giang Mục Dã giật giật, nhưng mà đúng là không thể phủ nhận, trên thê giới này ai có thể phản bội Lục Đình Kiêu chứ Lục cảnh Lễ là tuyệt đối không thể. Lục Sùng Minh thê mà lại không nhận ra được điều này chẳng trách lại lưu lạc đến nước này...

"Chào buổi tối."

Lúc này, trên sân khấu vang lên giọng nói trầm thấp của Lục Đình Kiêu.

Lời mở đầu vô cùng gọn gàng giống như chủ nhân của nó.

Trong sảnh lập tức vang lên một tràng vỗ tay rào rào, ánh mắt của tất cả mọi người đều mang sự sùng kính vô hạn với vị Tộc trưởng trẻ tuổi đứng trên sân khấu.

“Trong một năm vừa qua, dưới sự đồng tâm hiệp lực của các vị, tập đoàn Lục thị đã có được thành tích xuất sắc nhất từ trước đến nay trong lịch sử, vượt qua dự tính đầu năm về số lượng hoàn thành các hạng mục..."

Nhìn con trai đứng trên sân khấu, vẻ mặt Lục sùng Sơn tràn đầy tự hào vào kiêu ngạo, trong lòng cảm khái không thôi.

Khi sinh thời mà có thể nhìn thấy nhà họ Lục phát triển đến được tầm cao này, đợi tối ngày ông ta xuống suối vàng rồi thì cũng có thể thản nhiên đối mặt với liệt tổ liệt tông nhà họ Lục.

Sau khi bài phát biểu của Lục Đình Kiêu kết thúc, Lục Sùng Sơn đón lấy micro, nói với vẻ đầy kích động: “Vừa nãy Đình Kiêu đã nói rất đầy đủ, tôi cũng không nói nhiều nữa. Lục sùng Sơn tôi cả đời này không có công tích gì to lớn, chỉ mong giữ gìn được cơ nghiệp của tổ tiên, bảo vệ cho Lục thị chúng ta tiếp tục phồn vinh. Mà, điều khiến cả đời này tôi đắc ý nhất đó chính là có được hai người con trai ưu tú này.”

“Mọi người đều biết, dựng cơ nghiệp dễ, giữ cơ nghiệp khó, đối với gia tộc chúng ta mà nói điều quan trọng nhất không phải là quyền thê không phải là tài lực mà là con cháu ưu tú. Đó mới là điều có thể giữ được cho gia tộc mãi thịnh vượng không suy. Đó là nguyên nhân vì sao từ trước đến nay tôi đều yêu cầu mọi người chú trọng việc dạy dỗ giáo dục con cháu.”

“Tôi tin chắc rằng, Đình Kiêu có thể đưa tất cả mọi người, đưa nhà họ Lục chúng ta đi lên một tầm cao mới..."

“Uỳnh!”

Lục Sùng Sơn còn chưa nói xong, một tiêng động rất lớn đã vang lên, cả sảnh đều bị màn đêm âm trầm phủ chụp...

Trong nháy mắt như thể bóng đêm đã giáng xuống...


SachTruyen.Net

@by txiuqw4

Liên hệ

Email: [email protected]

Phone: 099xxxx