sachtruyen.net - logo
chính xáctác giả
TRANG CHỦLIÊN HỆ

Đệ nhất mỹ nhân - Chương 4 - Phần 3

Trên tay Bích Nguyệt bưng một chiếc khay, phía trên đặt mũ hoa dành cho Hoa thần, Thiến Vân cầm mũ hoa lên, cẩn thận đội lên đầu cho Kiều Vạn Phương.

Tiết Giai cười hi hi nói: “Kiều tỷ tỷ thực là xinh đẹp, rất giống Hoa thần.”

Kiều Vạn Phương sắc mặt ửng đỏ, trên chiếc mũ hoa đó khảm rất nhiều bảo thạch đầy màu sắc, ánh sáng lấp lánh tỏa khắp xung quanh, khiến dung nhan xinh đẹp của nàng vì thế mà càng tăng thêm vẻ thanh tú mĩ lệ.

Đám người xung quanh nửa hâm mộ, nửa đố kỵ, hùa theo Tiết Giai cùng tán tụng dung mạo mỹ miều của Kiều tiểu thư, vẻ xấu hổ ngượng ngùng của nàng ấy toát ra trên gương mặt tựa như ráng chiều, khiến cho sắc đẹp càng thêm phần lung linh không có gì so sánh được.

“Không hổ là Hoa thần, đẹp đến nỗi khiến cho cả bà già này nhìn cũng thấy động lòng.” An phu nhân cười trêu chọc, các vị tiểu thư cũng lần lượt trêu đùa.

An phu nhân dẫn theo một đoàn mỹ nữ rực rỡ gấm hoa đi đến trước cửa Ngự hoa viên.

Đoàn mỹ nữ ấy, hương thơm vấn vít, ngọc bội lanh canh vây xung quanh Hoa thần Kiều Vạn Phương, Tiết Giai thì vẫn hoạt bát sôi nổi đáng yêu như cũ, không ngừng chọc ghẹo tiểu thư họ Kiều.

So với nét mặt tươi vui rạng rỡ của Kiều Vạn Phương, thì trong lòng người suýt trúng cử Hoa thần Hứa Cẩm Ca vô cùng buồn bực. Lẽ ra số phiếu đề cử được làm Hoa thần của nàng là cao nhất, ai ngờ Kiều Vạn Phương lại được Thái tử bầu thêm một phiếu mới vượt lên trước. Đối với mọi người mà nói, việc Kiều Vạn Phương trúng cử Hoa thần nhờ vào một phiếu vượt lên không chỉ giản đơn là như vậy, mà nó còn cho mọi người thêm một thông tin, Thái tử ưu ái Kiều Vạn Phương.

Cho nên trong thời gian này, số người vây quanh nịnh nọt Kiều Vạn Phương nhiều gần bằng Tiết Giai, còn xung quanh Hứa Cẩm Ca thì thưa thớt vắng vẻ.

Lòng người dễ đổi thay chính là như vậy, nàng ngoài mặt không biểu lộ gì, nhưng bên trong đã nản lòng thoái chí, cuộc sống trong cung thực cũng chẳng có ý nghĩa gì, những người này còn chưa nhập cung mà đã ngầm tranh đấu gay gắt, gió chiều nào xuôi theo chiều ấy, sau này nếu được chính thức nhập cung, thì không tranh đấu đến mức ngươi chết ta sống hay sao?

Kể từ đó, một trái tim lúc tiến cung vốn nóng hổi nhiệt tình, giờ nguội lạnh rớt xuống sâu ngàn trượng, có chút cảm giác như thấu sự đời. Nhìn sang Cung Khanh, trong lòng nàng lại cảm thấy thăng bằng hơn rất nhiều, mỹ nhân ấy cả dung mạo thân thế đều vượt trên mọi người, nhưng số mệnh còn thê thảm hơn mình, tự nhiên bị phạt nửa đêm đi treo thưởng hồng.

Thấy ánh mắt thân thiện của Hứa Cẩm Ca hướng về phía mình, Cung Khanh khẽ mỉm cười đáp lại.

Tất cả những nhân tình thế thái, lòng người đổi thay lúc ở trong cung là bộc lộ rõ nhất, còn những việc ỷ cao đạp thấp, nịnh trên nạt dưới trong cung đình cũng là trò thường xuyên thấy mà thôi.

Mộ Trầm Hoằng chọn ai không chọn, rốt cuộc mưu tính ở đâu, ngoài hắn ra thì e là chẳng ai đoán được. Lúc này Hứa Cẩm Ca rớt xuống thế hạ phong nhưng chưa chắc Mộ Trầm Hoằng không thích nàng ấy, có thể cho là nàng giấu kín tài năng, còn Kiều Vạn Phương vượt lên đứng đầu nhưng cũng chưa chắc đã có thể cười đến phút cuối, làm không tốt sẽ trở thành bia đỡ tên cho Mộ Trầm Hoằng, nhưng thay ai đỡ tên thì e là chỉ có một mình Mộ Trầm Hoằng hắn mới biết được.

Tóm lại, lòng quân vương thâm sâu như biển, đoán tâm tư của hắn, cầu ân sủng của hắn, đấu trí đấu lực với những nữ nhân luôn vây xung quanh hắn thì thực là quá mệt.

Đoàn người đi theo An phu nhân đã đến trước cổng Ngự hoa viên.

Ngự hoa viên hôm nay vui mừng náo nhiệt khác hẳn mọi ngày, trên mỗi cây hoa đều treo thưởng hồng, những sợi dây buộc khẽ đung đưa trong gió sớm, cảnh xuân vô cùng tươi đẹp, những phần thưởng hồng được cắt giống như những đóa hoa rực rỡ sắc màu lay động trong gió trông rất sống động, uốn lượn chập chờn, đua nhau khoe sắc nơi đầu cành, muôn hồng nghìn tía, giống như chỉ qua một đêm xuân, cả trăm hoa nở bừng đua sắc.

Cung Khanh đi đến dưới một gốc cây, chính trên cây này, hắn đã tự tay treo một phần thưởng hồng cắt thành hình hoa mai, để muốn lấy được một câu tán thưởng của nàng.

Ngước mặt nhìn lên đóa mai xanh, trong lòng nàng thoáng chút ngẩn ngơ.

Trước Hiệt Phương các dựng lên một đài cao, bốn phía xung quanh bao phủ bởi lụa màu, trên đài trải một lớp nỉ thêu, chiếu theo các quy tắc về lễ hội hoa ở trong cung, sau thưởng hồng, Hoa thần sẽ bước lên đài để tán hoa, mọi người quỳ lạy chúc mừng Hoa thần, rồi Hoa thần lại thưởng rượu chúc phúc cho mọi người.

Năm nay có thay đổi nhỏ, phần thưởng hồng vốn do cung nữ trong cung treo lên, nhưng năm nay đã do một mình Cung Khanh làm hết, mà Hoa thần cũng do người khác đóng chứ không phải là A Cửu Công chúa.

A Cửu dưới sự hộ tống của một tốp cung nữ kiêu hãnh tiến vào Hiệt Phương các.

Cách bố trí trong các đã giúp cho nhiệt độ ấm áp hơn, ở giữa các đặt một chiếc lư đồng hình thú bên trong đầy những than hồng đỏ rực, ngọc lửa phun ra từ miệng thú, nhưng tuyệt nhiên không hề có khói.

A Cửu thản nhiên ngồi xuống, năm nay nàng ấy tuy không tham gia tiết mục Hoa thần, nhưng vì muốn gặp Thẩm Túy Thạch, nên cũng đã dụng công trang điểm vô cùng kỹ lưỡng, ở giữa trán còn vẽ một bông hoa mai kiểu Thọ Dương Công chúa[8], mày uốn lượn, môi hồng sắc cam, sáng ngời rạng rỡ, cổ tay áo viền lông chồn trắng vừa khít với đôi tay nhỏ nhắn của nàng trông lung linh xinh xắn, dáng vẻ vừa thông minh vừa lanh lợi vừa ngoan ngoãn hiền thục. Đây chính là ấn tượng tốt mà nàng muốn lưu lại trước mắt Thẩm Túy Thạch.

[8] Thọ Dương Công chúa: Con vua Vũ Đế đời Tống (Lưu Tống), một hôm công chúa nằm chơi ở điện Hàm Dương có hoa mai rơi vào trán in thành hình năm cánh, người đời thấy vậy cũng vẽ hoa mai lên trán để trang điểm làm đẹp.

Lát nữa, nàng nhất định phải khiến chàng kinh ngạc vui mừng, để chàng xem Cung tiểu thư kia rốt cuộc là thứ gì mà dám so sánh với nàng, đương nhiên là bùn mây khác lối, cách biệt một trời.

Thái tử điện hạ chậm chạp tới trễ, đi cùng chàng đến còn có Thẩm Túy Thạch. Hai người đó một như sóng nước, một như hàn băng, đều là những nam tử anh tuấn hiếm thấy trên thế gian này.

Thẩm Túy Thạch nhìn thấy A Cửu Công chúa thì tiến tới thi lễ cẩn thận tỉ mỉ, việc công thì cứ phép công mà làm, cự tuyệt người từ khoảng xa ngàn dặm.

Vẻ đoan trang hiền thục của A Cửu Công chúa trong nháy mắt đã bị công phá, ngọn lửa âm ỉ gào khóc trong lòng được dịp bùng lên, tại sao mỗi lần nhắc đến nàng ta, đều dịu dàng như mùa xuân ấm áp, tại sao mỗi lần nhìn thấy ta, đều hiu hắt như mùa thu quạnh quẽ?

Sở trường giỏi nhất của A Cửu là kiếm chỗ trút giận, bê đá đập vào chân người khác, vì vậy một luồng thù hận từ ánh mắt sắc như dao lướt qua Hiệt Phương các, dừng lại trước đài cao.

Cung Khanh đứng thật xa sau đám mỹ nhân, vừa khiêm tốn vừa ẩn mình, hận là không thể ẩn hình luôn, khi Thẩm Túy Thạch vừa xuất hiện, nàng đã có một dự cảm chẳng lành.

Mộ Trầm Hoằng một tay chống cằm, cười héo hắt nói với Thẩm Túy Thạch: “Lễ hội hoa này rõ ràng là việc của đám nữ nhi, vậy mà mẫu hậu cứ khăng khăng năm lần bảy lượt muốn chúng ta tham dự, đúng là mất hứng.”

Thẩm Túy Thạch cũng không biết rốt cuộc Độc Cô Hoàng hậu có ý gì, thân là một nam nhân, đối với lễ hội hoa này cũng chẳng có chút liên quan, đến đây phải chăng là để lĩnh hội cái gọi là lúng túng khó xử và cô tịch?

Mộ Trầm Hoằng cười khà khà nhìn lên đài cao, Hoa thần Kiều Vạn Phương đang đứng ở trên đó, eo thắt đai ngọc, vạt áo tung bay trong gió, phần thưởng hồng trong tay đón gió tản ra, nhìn giống như mưa hoa vậy, nàng ấy dung mạo diễm lệ, chính xác là một mỹ nhân khiến người khác khó có thể không nhìn.

Mà trong đám người, có một bóng hình xinh đẹp khác đang tận lực giấu mình sau lưng Hướng Uyển Ngọc càng làm cho người khác không thể dời mắt.

Sau khi tán hoa xong, mọi người đều chen nhau đến để được Hoa thần ban phúc, Kiều Vạn Phương bước xuống đài cao, cùng các vị giai nhân tiến vào Hiệt Phương các bái kiến Thái tử, công chúa.

Mộ Trầm Hoằng khẽ cười nói: “Miễn lễ, ban ngồi.”

Các người đẹp ngồi xuống, trong các liền sáng bừng lên, rực rỡ gấm hoa, lung linh màu sắc, tú lệ vô biên.

Hứa Cẩm Ca yêu kiều hoa mỹ, Kiều Vạn Phương tươi đẹp động lòng, Tiết Giai hoạt bát đáng yêu, người nào cũng xinh đẹp mỹ miều, nhan sắc tuyệt đỉnh. A Cửu nghĩ hôm nay mình nên mặc kiểu xiêm y thanh nhã mộc mạc, quả nhiên là đúng. Những cách hóa trang dung tục tầm thường kia khiến người khác đầu rối mắt hoa, còn nàng, dựa vào khí chất cao quý để vượt lên kẻ khác.

An phu nhân nói: “Bưng bánh hoa phần thưởng của Hoàng hậu lên đây, ban cho mọi người.”

Các cung nữ bưng bánh hoa lên, những chiếc bánh ấy đều làm từ bột và cánh hoa trong Dưỡng Hinh uyển, tạo thành món điểm tâm vô cùng tinh tế, hình dáng cũng được chăm chút rất tinh xảo, có hoa mai, hoa đào, hoa hạnh[9]… và rất nhiều hoa khác.

[9] Hoa hạnh: Trong văn thơ đời Đường thường mượn loài hoa này để miêu tả cảnh đẹp của mùa xuân.

“Đây là bánh mẫu hậu ban thưởng, mọi người nếm thử đi.”

Cửu Công chúa mở lời, tất cả các giai nhân đều lần lượt cầm bánh đưa lên môi nếm thử. Trước mặt Thái tử, phong độ lễ nghi là quan trọng nhất, nên đương nhiên ai cũng chỉ cắn một miếng nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn, có vài vị tiểu thư công phu cao thâm, cắn một miếng nếu đem so với con kiến cắn cũng chẳng lớn là bao nhiêu.

Tiết Giai cắn một miếng, rồi cười hì hì nói: “Ngon quá, ta ở Hồ Châu chưa từng được ăn loại bánh ngon như thế này bao giờ.”

A Cửu chẳng thèm cười, thầm nghĩ, “Chỉ có ở Dưỡng Hinh uyển mới có thể thúc cho hoa nở sớm và đủ điều kiện thu thập cánh hoa để làm bánh, ngươi ở tận Hồ Châu, thời tiết lúc nào cũng lạnh giá như mùa đông, đến cỏ đuôi chó còn sợ không dám nảy mầm nữa là…”

Cung Khanh nếm một miếng, bánh hoa đích xác là có hương vị thanh đạm hấp dẫn, có mùi thơm của hoa tươi, có sự dẻo thơm mềm mại của gạo nếp, còn có một chút dư vị ngọt thanh kỳ lạ.

An phu nhân lại nói: “Hoa thần còn thưởng rượu nữa.”

Kiều Vạn Phương duyên dáng yêu kiều đứng dậy, cầm bình rượu đã chuẩn bị từ trước, lần lượt rót cho mỗi giai nhân một chén, cung nữ giúp nàng bưng những chén rượu ấy đặt lên bàn của các giai nhân.

“Mọi người cùng uống để tạ ơn Hoa thần ban phước.” A Cửu nhấc chén lên, tiên phong uống cạn, mọi người cũng lần lượt nâng chén uống một hơi sạch sẽ.

Cho dù Tiết Giai rốt cuộc là có dụng ý gì đi nữa, cho dù trong rượu này có hay không có thuốc, nhưng Tiết Giai đã nói, thì hãy cứ tin là có chứ không thể xem là không được.

Cung Khanh uống hết chén rượu đầy rồi ngậm trong miệng, đặt chiếc chén không xuống, sau đó nhân lúc dùng khăn tay lau khóe môi, nàng đã lén nhổ hết rượu từ trong miệng ra đó.

Rượu ở trong miệng chỉ lưu lại một lát, nhưng hương thơm ngọt ngào tinh khiết của nó thì vẫn còn phảng phất giữa môi và đầu lưỡi.

Tiết Giai thè lưỡi kêu: “Cay quá!”, sau đó cầm bánh hoa lên cắn một miếng, nhìn Cung Khanh nhoẻn môi cười xinh đẹp: “Nếu tỷ tỷ sợ cay thì ăn một miếng bánh hoa sẽ hết đó.”

Cung Khanh cười cười cũng cắn một miếng nhỏ. Trong khoảnh khắc đột nhiên nàng cảm thấy đầu óc choáng váng, tựa như có một luồng khí nóng bỏng chạy dọc sống lưng xông thẳng lên đỉnh đầu.

Ngay sau đó luồng khí nóng như nổ tung ra, lan đến tận từng đốt xương trong khắp cơ thể, cảm giác choáng váng đầu óc càng lúc càng mãnh liệt, chiếc chén trước mặt nàng như tỏa ra một quầng sáng lung linh, chợt gần chợt xa, rồi như trôi bồng bềnh trên mặt nước.

Nàng vội ngẩng đầu lên, không nhìn vào chén rượu nữa, nhưng cảnh vật trước mắt cũng đều như tỏa ra những ánh hào quang, chờn vờn lấp lánh. Những cơn nóng từ gan bàn chân cuồn cuộn xông lên, đến cả mắt cũng nóng, nước mắt như trực trào ra.

Lúc này, nàng nghe thấy có tiếng cười khe khẽ ở bên cạnh.

Là Hướng Uyển Ngọc, Cung Khanh cố gắng quay đầu sang, đã thấy Hướng Uyển Ngọc ánh mắt mơ mơ màng màng, cười ngây ngô cầm chén rượu nói luyên thuyên: “Rượu ngon! Thêm một chén.”

Hứa Cẩm Ca ở trước mặt cũng có những biểu hiện không bình thường, cười thành tiếng, dung mạo vốn luôn ung dung đoan chính của nàng ấy, lúc này giống như Dương quý phi Dương Ngọc Hoàn say rượu, vô cùng quyến rũ xinh đẹp.

Cung Khanh vẫn còn sót lại một chút ý thức loạng choạng đứng lên, thì ra không chỉ một mình nàng say.

Nhưng rõ ràng là nàng không uống rượu, tại sao lại thế này?

A Cửu nhìn bốn mỹ nhân say rượu trên bàn tiệc, giả vờ ngạc nhiên nhìn Mộ Trầm Hoằng nói: “Hoàng huynh, tửu lượng của các nàng này thật là kém cỏi, bất quá cũng chỉ được một chén son hồng mà thôi.”

Lập tức ánh mắt của Mộ Trầm Hoằng và Thẩm Túy Thạch cùng hướng về một người.

Nếu so với ba người còn lại, thì dáng vẻ của nàng không giống như là người say rượu, mắt hơi khép lại, ánh mắt vẫn đung đưa linh hoạt, dáng vẻ vô cùng quyến rũ xinh đẹp, so với vẻ đẹp từ trước đến giờ thì càng tăng thêm bội phần, thật đúng là khiến người khác hồn xiêu phách lạc.

Còn Hướng Uyển Ngọc xưa nay vốn cẩn trọng đoan trang, thì giờ đã cười rộ lên thất thố, Hứa Cẩm Ca thì càng nói càng hồ đồ, “Đây là cái gì? Là suối chảy sao?” Thanh âm của nàng không lớn, nhưng lại giòn tan, nũng nịu, cực kỳ êm tai.

Các giai nhân khác muốn cười nhưng không dám, có một vài người còn mừng thầm trong bụng, bởi trong số mỹ nhân này, hai người tuyệt sắc nhất là Cung Khanh và Hứa Cẩm Ca thì tửu lượng lại kém như vậy, xem ra sắp mất mặt rồi.

Lý Sùng Minh hình như say nặng nhất, lắc la lắc lư đứng dậy, lảo đảo quờ một cái khiến cả bánh hoa và chén rượu cùng rơi xuống đất, sau đó cười rộ lên: “Nghe hay lắm, đây là khúc gì vậy?”

Mộ Trầm Hoằng nói: “An phu nhân, mau dìu mấy vị tiểu thư này về phòng nghỉ ngơi. Minh Vũ, đi bảo nhà bếp nấu mấy bát canh giải rượu mang lên.”

An phu nhân lập tức sai mấy cung nữ dìu bốn vị cô nương say rượu đưa về Minh Hoa cung.

A Cửu cảm thấy bị mất hứng, thế này thì làm sao khiến cho Thẩm Túy Thạch nhìn thấy Cung Khanh bị mất mặt đây, nàng ta đã được dẫn về rồi.

Công chúa tỏ vẻ không vui nói: “Hoàng huynh, Thẩm đại nhân, chúng ta đi dạo một vòng trong Ngự hoa viên nhé!”

Nhất định trong lúc nàng đi dạo một vòng ở Ngự hoa viên, sẽ tỉ mỉ nhìn xem có còn sót lại cây nào chưa được treo phần thưởng hồng hay không để trừng phạt Cung Khanh. Ngày hôm nay khiến nàng ta say rượu mất mặt, nhưng nỗi bực dọc trong lòng nàng vẫn chưa được giải tỏa, bởi vì dáng vẻ say rượu của nàng ta không những không xấu, mà trái lại còn đẹp đến nỗi kinh động lòng người, giống như chú bướm vừa thoát ra khỏi kén, như những ánh sáng lung linh bị bọc lại lâu ngày, giờ đây trong phút chốc bỗng được bung ra, khiến người ta cảm thấy giật mình vì tuyệt đẹp, thật đúng là không có lời nào diễn tả được.

Mà ánh mắt Thẩm đại nhân nhìn Cung Khanh cũng chẳng có chút nào là xem thường cả, còn lộ ra mong muốn quan tâm đến nàng ta, lưu luyến dõi theo Cung Khanh cho đến khi ra khỏi Hiệt Phương các. Ánh mắt ấy giống như một cây kim sắc nhọn đâm thấu tận tâm can nàng.

Mộ Trầm Hoằng cười đáp lời: “Được”, rồi đứng dậy đi ra khỏi Hiệt Phương các, A Cửu đi liền theo sau, Thẩm Túy Thạch không thể làm gì khác hơn đành phải tháp tùng kế tiếp, các người đẹp khác cũng nối đuôi nhau đi ra.

Đối với mọi người mà nói, đây là cơ hội cuối cùng có thể tiếp xúc với Thái tử ở khoảng cách gần như vậy. Sau khi lễ hội hoa kết thúc, mọi người sẽ rời hoàng cung, ai về nhà nấy. Đây cũng xem như là thời gian cuối cùng được ở bên nhau, Thái tử điện hạ vẫn keo kiệt bủn xỉn từng nụ cười nho nhã, ánh mắt dịu dàng, giọng nói dễ nghe, hắn cứ chắp tay mà đi, thoảng qua như gió nhẹ, chẳng lúc nào nhìn thấy hắn rung động trước một ai, với tất cả người đẹp ở đây hắn đều thờ ơ lãnh đạm như nhau. Thậm chí đến cả Hoa thần Kiều Vạn Phương là người do hắn đích thân đề cử, hắn cũng chẳng liếc mắt nhìn nhiều.

Thật đúng là một kẻ bạc tình.

Các giai nhân ở đây vừa mê luyến phong thái, giọng nói và dáng vẻ của hắn, vừa oán giận hắn không biết phong tình, cái cảm giác được nhìn mà không được nếm này, thực là giày vò người ta muốn chết.

Vừa đi được mười mấy bước, Mộ Trầm Hoằng đột nhiên giống như nhớ ra điều gì, dừng bước nói với A Cửu: “Để Thẩm đại nhân cùng muội đi dạo nhé, ta còn có việc, phải đi trước.”

A Cửu đúng là nằm mơ cũng không thấy, còn cái giai nhân khác lại cảm thấy trái tim như vỡ vụn.

Tiết Giai nói: “Công chúa, thần đi xem xem mấy vị tỷ tỷ kia thế nào.”

A Cửu lập tức nói: “Ngươi đi đi.” Cung Khanh say rượu rốt cuộc trông xấu xí thế nào, lát nữa còn muốn Tiết Giai quay lại bẩm báo.

Tiết Giai bước nhanh đuổi theo Cung Khanh.

An phu nhân cố ý sắp xếp chỉ để mình cung nữ U Lan đỡ Cung Khanh, còn ba người đẹp bị say rượu khác đều được hai, ba cung nữ cùng dìu đỡ, đã đi lên phía trước.

“U Lan, ngươi dìu Cung tiểu thư tới Họa Xuân các.”

U Lan ngơ ngác, “Chẳng phải là đưa về Minh Hoa cung sao?”

“Nàng ấy và Hướng tiểu thư đều say, cùng ở một phòng e là sẽ gây ồn ào, cho nên hãy đưa Cung tiểu thư đến Họa Xuân các nhé, cũng gần đây mà.”

U Lan tự nhiên không cầu mà được, nàng vốn vóc dáng bé nhỏ, một mình dìu Cung Khanh cũng khó khăn, chỉ ước đi đến Họa Xuân các bên cạnh.

Tiết Giai quan sát U Lan dìu Cung Khanh rẽ vào đường đi đến Noãn Xuân các, rồi mới bước thật nhanh từ hướng bên ngoài Ngự hoa viên đi đến.

Độc Cô Đạc đứng chờ ở rừng trúc bên ngoài Ngự hoa viên đã nửa canh giờ, nhìn thấy Tiết Giai vội vã đi đến, hắn liền nghênh đón.

“Muội bảo huynh đứng chờ ở đây, có chuyện gì vậy?”

Tiết Giai nghiêm trang hỏi: “Nhị ca, huynh thích Cung Khanh?”

“Điều này còn phải nói.”

“Vậy được, bây giờ có một cơ hội, có thể giúp huynh lấy được tỷ ấy, huynh có muốn không?”

“Đương nhiên!” Điều đó mà cũng phải hỏi sao?

“Tỷ ấy ăn phải Lâm Giang Tiên, bây giờ đang ở Họa Xuân các, huynh đến đem gạo nấu thành cơm đi.”

Độc Cô Đạc giật mình hoảng sợ: “Nhưng đang ở trong cung.”

“Chính là vì ở trong cung nên mới có cơ hội này, chẳng phải huynh lúc nào cũng tâm tâm niệm niệm muốn có tỷ ấy sao?”

“Huynh…”

Tiết Giai khẽ chau mày: “Sao hả? Huynh không dám?”

Độc Cô Đạc bị tiểu muội khích tướng máu nóng dồn lên mặt, trong sự hưng phấn kích thích vẫn xen lẫn chút lưỡng lự, sợ sệt.

Tiết Giai cất tiếng cười: “Huynh có còn là nam nhân không đấy?”

Độc Cô Đạc nói: “Không phải ta không dám, mà ta sợ sau này nàng ấy sẽ hận ta.”

Tiết Giai liếc xéo hắn một cái, dùng lời lẽ châm chọc đả kích: “Chỉ cần là người của huynh đã, sau này có thời gian rồi từ từ dỗ dành, trước tiên hãy chiếm lấy thân thể của tỷ ấy trước. Nếu tính cách của huynh mà mềm yếu như vậy, đừng nói là Cung tiểu thư, đến muội cũng chẳng xem ra gì, thật đúng là chẳng có chút khí phách nào của nam nhân cả.”

Độc Cô Đạc bị đụng chạm đến lòng tự trọng của một nam nhân, máu trong cơ thể bỗng như chảy nhanh hơn, tim đập thình thịch gấp gáp.

“Hữu hoa kham chiết trực tu chiết, Mạc đãi vô hoa không chiết chi[10]. Muội đi trước để ứng phó với cung nữ kia, muốn hay không muốn tỷ ấy, huynh tự quyết định. Là nam nhân, sau này đừng hối hận.” Tiết Giai ném lại mấy câu rồi quay người đi thẳng.

[10] Đây là mượn hai câu cuối trong bài thơ Kim lũ y của Đỗ Lệ Nương – Trung Quốc. Đại ý: Hoa thơm phải bẻ liền tay, chớ để lâu ngày lại bẻ cành khô.

Độc Cô Đạc đứng nghệt ra, nghĩ đến gương mặt xinh tươi tựa ngọc, đôi môi hồng chúm chím mềm mại như nước, vòng eo nhỏ nhắn cùng dáng vẻ thướt tha yểu điệu của nàng, thì trái tim không khỏi ngân lên những rung động mãnh liệt, một luồng tà hỏa bỗng bùng lên dữ dội như thiêu đốt.

Cung Khanh vẫn còn một chút tỉnh táo, nhưng cơ thể thì mềm oặt như chẳng còn khí lực, mềm đến nỗi cơ hồ có thể bay lên. Trước mắt nàng toàn là hào quang ngũ sắc, lung linh sặc sỡ, giống như là lạc vào tiên cảnh, chỗ nào cũng cảm thấy đẹp lạ kỳ.

Ở góc hành lang treo một chiếc đèn lồng, dưới ánh mặt trời, nhìn nó giống như một đám mây hồng bị gió thổi tới vướng vào ở đó, những tia sáng phản xạ lấp lánh, nàng không kìm lòng được đưa tay ra muốn sờ vào.

U Lan thấy nàng định túm lấy chiếc đèn lồng, sợ muốn chết giữ chặt tay nàng lại, “Cung tiểu thư đừng cử động nhiều nhé, không thì nô tì sẽ không dìu được đâu.”

Người say rượu, khí lực lại rất lớn.

Cung Khanh chỉ nghĩ đám mây đó đẹp vô cùng, nếu không túm lấy, nó sẽ bay mất.

Thế là nàng kiễng chân lên, phất tay áo một cái, U Lan vội ôm lấy thắt lưng nàng, nhưng khí lực của nàng lúc này rất lớn, cả trọng lượng cơ thể nghiêng sang một bên, khiến U Lan chúi về phía trước một bước, “bộp” một tiếng, trán U Lan va phải cột, trước mặt tối sầm, cánh tay đang ôm Cung Khanh trong thoáng giây mất ý thức nới lỏng ra, cả thân thể mềm nhũn của Cung Khanh như muốn sụp xuống.

Lập tức có một bàn tay kịp thời đỡ lấy nàng.

U Lan ngẩng đầu lên nhìn thấy Thái tử điện hạ đang đứng trước mặt, liền cuống quýt xin lỗi.

Cung Khanh hoàn toàn không biết là ai đã đỡ mình, chỉ túm lấy tay người đó nũng nịu nói: “Buông ta ra.”

Mộ Trầm Hoằng nhìn nhan sắc kiều diễm như đóa hải đường trước mặt, mỉm cười hỏi: “Nàng muốn gì?”

Cung Khanh không để ý đến thái tử, chỉ muốn đưa tay ra túm lấy đám mây đỏ vẫn đang đung đưa lay động kia, dáng người có chút men say, nhẹ nhàng lả lướt, giống như chim yến bay trong lòng bàn tay.

Nếu như hắn buông tay ra, chỉ sợ nàng sẽ theo gió bay đi mất.

“Buông tay.” Nàng lườm lườm hắn, ánh mắt như tơ, sóng sánh dịu dàng, ngây thơ trong sáng.

Mộ Trầm Hoằng không kiềm chế được nhoẻn miệng cười.

Lý Vạn Phúc đi liền phía sau cũng không nhịn được cười thầm vui vẻ. Dáng vẻ hồn nhiên đáng yêu này của Cung tiểu thư như một thỏi nam châm cuốn hút khiến các nam nhân không có cách gì chống đỡ nổi.

Mộ Trầm Hoằng với tay tháo chiếc đèn lồng xuống đưa cho nàng: “Nàng muốn cái này?”

Cung Khanh đưa tay ra nhận lấy, nhưng phát hiện ra vật đó nặng trình trịch, “Không phải là mây ư…”, nàng bĩu môi giận dỗi, rồi thẳng tay vứt đi, tư thế uyển chuyển cuốn hút, “choang” một tiếng, chiếc đèn bằng ngọc lưu ly vỡ tan trên thềm ngọc.

Trái tim U Lan cũng “choang” một tiếng vỡ vụn giống như vậy, đây có thể xem là phạm tội bất kính coi thường thái tử? Cung tiểu thư nàng không muốn sống nữa hay sao?

Nhưng thật lạ lùng, Thái tử điện hạ chẳng giận chút nào, còn cười nói: “Để ta dìu nàng ấy, ngươi lui đi.”

U Lan ngẩn người, liền biết điều lập tức xin cáo lui.

Bây giờ nàng không lo cho sinh mệnh của Cung tiểu thư, mà lo lắng cho trinh tiết của nàng ấy.

Mộ Trầm Hoằng bế Cung Khanh lên, đi khỏi Ngự hoa viên.

Lý Vạn Phúc thầm nghĩ: Hoàng thượng anh minh, để Thái tử điện hạ tập võ từ nhỏ thật chí lý.

Cách bày biện trong Noãn các toát lên vẻ xa hoa cao quý, sàn sưởi rất ấm, hoa mai sấy khô cắm trong bình ngọc, vô cùng thanh cao tao nhã. Cung Khanh vừa nằm xuống đã thở dài sảng khoái, dáng vẻ ngây thơ nũng nịu như con mèo đáng yêu.

Tiết Lâm Phủ bị triệu đến, vừa nghe là bốc cho Cung tiểu thư một bát canh giã rượu, trong lòng có chút bực mình, đến việc nhỏ này cũng phải gọi lão phu, thật đúng là dùng dao giết trâu để mổ gà.

Hai má Cung Khanh đỏ tươi kỳ lạ. Tiết Lâm Phủ quan sát một lát rồi nói, “Bẩm điện hạ, theo vi thần quan sát, bệnh trạng của Cung tiểu thư không giống như là say rượu.”

Mộ Trầm Hoằng giật mình, vừa rồi cả bốn người sau khi uống rượu ở bữa tiệc xong thì đều có biểu hiện say, cho nên chàng đương nhiên cũng cho rằng tửu lượng của Cung Khanh kém nên mới thế.

Vừa nghe Tiết Lâm Phủ nói vậy, chàng liền nghiêm mặt hỏi: “Ngươi bắt mạch xem sao?”

Tiết Lâm Phủ sau khi bắt mạch xong, liền cất lời: “Vừa nãy Cung tiểu thư đã ăn gì ạ?”

Mộ Trầm Hoằng nhìn Lý Vạn Phúc gật đầu, Lý Vạn Phúc lập tức đưa miếng bánh hoa và chén rượu dâng lên.

Tiết Giai Phủ quan sát tỉ mỉ miếng bánh hoa, đưa lên mũi ngửi ngửi, rồi lấy một chút cho vào trong nước, tiếp đó dùng cây trâm bạc châm một chút nước cho vào rượu.

Sau khi cứ làm như vậy và thử lần lượt bốn cây trâm bạc, cuối cùng Tiết Lâm Phủ nói: “Bẩm điện hạ, trong bánh này là trộn một vài vị thuốc kích dục, trong rượu cũng bỏ vào hai loại thuốc, một là giải kích dục, một loại là tê liệt thần kinh.”

Mộ Trầm Hoằng nghe xong thì đầu mày nhíu chặt. Bánh hoa là do nhà bếp của Hoàng hậu làm xong dâng lên, còn rượu là loại được cất giữ trong hoàng cung, ai có thể là kẻ ra tay nhỉ? Có lẽ nên nói là ai mới có cơ hội ra tay? A Cửu? Tiết Giai? An Phu nhân? Hay là mẫu hậu?

Lòng hắn trầm xuống, không tỏ thái độ gì nói: “Nếu như ăn bánh hoa rồi uống rượu, chẳng phải là có thể giải được thuốc kích dục sao?”

“Đúng. Nhưng vi thần có thể khẳng định, Cung tiểu thư là bị trúng thuốc kích dục, chứ không phải say rượu.”

“Vậy ý ngươi là, nàng ấy không uống rượu?”

“Điều này vi thần không biết.”

“Cho ngươi lui, đến Minh Hoa cung xem xem mấy vị tiểu thư kia thế nào”


SachTruyen.Net

@by txiuqw4

Liên hệ

Email: [email protected]

Phone: 099xxxx