sachtruyen.net - logo
chính xáctác giả
TRANG CHỦLIÊN HỆ

Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin - Chương 11

Ông Xã Cầm Thú Không Đáng TinChương 11: Kĩ năng nghịch thiên

"Nói đi, đi làm gì?" Phó Thần Thương liếc cô một cái, nhìn cô không nói lời nào, khẽ nói: " Nói cho anh biết, có lẽ anh sẽ suy nghĩ việc cho em đi."

"Thật?" Tống An Cửu vội vàng nói tất cả mọi chuyện đã xảy ra, đơn giản là một lần cô tham gia một cuộc đua xe trái pháp luật khi kết thúc giành được 10 vạn, kết quả lại đoạt lấy danh tiếng hư hỏng của người khác, bị người ta ghen ghét yêu cầu một đấu một.

Một giây sau đó, Phó Thần Thương cự tuyệt không chút do dự: "Không cho đi."

Tống An Cửu xù lông: "Chí ít cũng phải cân nhắc đã rồi mới trả lời chứ! Không phải anh đã nói sẽ xem xét sao? Chuyện này cũng không phải là lỗi của em, là người khác khiêu khích!"

"Được, anh hỏi em, không đi gặp thì thế nào?"

"Sẽ... Sẽ rất mất mặt!" Cô ngập ngừng.

"Sau này em sẽ đoạn tuyệt tất cả quan hệ với những người đó, cho nên giả thiết này không thành lập."

"Ai nói em sẽ đoạn tuyệt tất cả quan hệ với những người đó?"

"Anh nói." Nói xong trực tiếp ôm lấy eo nhỏ của cô.

"Phó Thần Thương, buông em ra!"

"Nhớ anh đã nói gì không, em cứ tiếp tục động đậy đi!" Hơi thở mập mờ phun ở bên tai của cô.

"Anh..."

Tống An Cửu hung hăng nhìn anh chằm chằm, toàn thân đều run rẩy, thật là tức chết rồi.

Phó Thần Phương vuốt vuốt mi tâm, bàn tay đặt sau lưng cô vuốt vuốt giúp cô thuận khí: "Em không mệt mỏi sao? Thật cứ muốn đi như vậy?"

Mệt mỏi! Làm sao có thể không mệt! Có quỷ mới muốn đi! Việc này cũng đành bó tay chịu trói thôi!

"Nếu không muốn đi, tại sao còn miễn cưỡng bản thân?"

Anh cho rằng em nguyện ý sao!

"An tâm nghỉ ngơi cho tốt không được sao? Anh bảo đảm sau khi em tỉnh ngủ, chuyện này sẽ không có bất kỳ ảnh hưởng nào với em."

Rõ ràng là anh ta không để cho cô đi, hiện tại sao lại thành chính bản thân cô không muốn đi, mà anh ta chỉ có lòng tốt giúp cô quyết định.

Càng nghĩ càng phiền muộn, lần một lần hai còn chưa tính, tại sao mỗi lần người đàn ông nói vài ba lời thì đã đổi ngược hoàn toàn thế cục vậy, còn làm cho người ta không thể không tin, bản lĩnh đổi trắng thay đen cũng quá nghịch thiên!

Không phải là ông trời phái tới thu phục cô chứ!

"Ngoan, ngủ đi!"

Giọng nói trấn định lòng người cùng với bàn tay ấm áp sau lưng khiến cô dần dần an tĩnh lại, bởi vì thực sự quá mệt mỏi, một khi ghánh nặng được tháo xuống, sẽ lập tức tiến vào giấc ngủ.

Buổi sáng, Phó Thần Thương đang làm bữa ăn sáng, tiếng chuông cửa vang lên.

Ngày hôm nay thực là không yên tĩnh.

Ngoài cửa.

"Cha, sao cha không tin con? Tống An Cửu dáng dấp thật giống khủng long, lấy ánh mắt con trai cha làm sao có thể đi chiếm tiện nghi của cô ấy!"

"Tiểu tử thúi, con câm miệng cho ta! Ta nào biết gân của con không bình thường!"

Đúng a! Hắn quả thật rút gân mới có thể đánh cược với người khác đi trêu chọc quái vật kia, làm hại hắn bây giờ sắp tốt nghiệp rồi cũng không được sống yên ổn. Cả trường học đều đang đồn đại hắn đói bụng ăn quàng coi trọng đệ nhất hoa tuyệt thế nữ*, mặt mũi hắn cũng vứt sạch.

*Đệ nhất hoa tuyệt thế nữ: Chỗ này ta theo bản convert, vốn dĩ cụm 第一奇葩女 (đệ nhất kì ba nữ) này có ý nghĩa gốc là chỉ các cô gái đặc biệt xinh đẹp, xuất chúng...nhưng bây giờ hiểu theo nghĩa khác: cô gái đặc biệt khác người. Trong truyện chỉ nữ chính nghịch ngợm, nổi loạn.

Lúc Phó Thần Thương mở cửa hai cha con đang ầm ĩ còn chưa kết thúc.

Tiết Chấn Sở nhìn Phó Thần Thương đang mặc cái tạp dề in hình gấu con thì hơi sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh đã khôi phục tinh thần, kéo đứa con nhà mình ở phía sau ra: "Phó tiên sinh, xin lỗi quấy rầy cậu sớm như vậy, hôm nay tôi mang tiểu tử thúi này tới xin lỗi An Cửu!"

"Cha, muốn nói xin lỗi thì cha xin lỗi đi, con sẽ không xin lỗi quái vật kia..."

"Pằng" Tiết Chấn Sở giáng một cái tát xuống, Tiết Hạo bụm mặt không thể tin, từ trước tới nay cha chưa từng đánh cậu ta. Tống An Cửu đáng chết! Hôm nay Lương Tử* này đã định rồi! Không khiến cô chết thì tên của tôi không phải là Tiết Hạo!

*结梁子(Kết Lương Tử): Đây là một tích xuất phát từ câu chuyện về Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài, sau này có hai ý nghĩa: Một là: Kết lương duyên cho con cái hai bên gia đình; Hai là: Kết thù giữa hai người.

Bên ngoài ồn ào, Tống An Cửu nghe tiếng động, xỏ dép, trong ngực ôm cái gối, mơ mơ màng màng đi ra, lúc này cô để mặt mộc không trang điểm, trên người mặc bộ áo ngủ cotton hoa nhỏ màu hồng mà Phó Thần Thương chuẩn bị ở đầu giường.

Rõ ràng là đầu óc cô còn chưa tỉnh táo, nếu không có đánh chết cô cũng sẽ không mặc bộ áo ngủ kia.

Thấy gương mặt của Tiết Hạo, cô lập tức tỉnh táo, nháy mắt đã đổi sang bản mặt bất cần đời muốn ăn đòn: "Ôi! Đây không phải làTiết thiếu sao? Thế nào? Hôm trước bị đánh còn chưa đủ?


SachTruyen.Net

@by txiuqw4

Liên hệ

Email: [email protected]

Phone: 099xxxx