sachtruyen.net - logo
chính xáctác giả
TRANG CHỦLIÊN HỆ

Pendragon ( Tập 1: Con Buôn Tử Thần ) - Chương 21 - Phần 02

Nụ cười tự mãn biến mất trên mặt hắn, và ánh mắt hắn làm tim mình đập rộn ràng. Hắn sợ. Cho đến lúc đó, hắn là nhạc trưởng chỉ huy tất cả những gì xảy ra tại Denduron. Nhưng mọi việc sắp đổi thay, và hắn biết điều đó. Sự hốt hoảng trong mắt hắn làm mình thêm tự tin. Mình nhìn Loor. Cô ta gật đầu. Loor biết chuyện gì sẽ xảy ra cho hai đứa, nhưng cô cũng biết chỉ còn một con đường đó thôi. Khoảng cách giữa hai đứa mình với sự cứu rỗi hoặc… ngày tận thế chỉ được tính bằng giây.Mặt trận bên trên đã chuyển thành cuộc chiến xáp lá cà. Người ngựa cuốn lấy nhau với gậy gỗ, giáo thép. Người Milago chiến đấu bằng ngọn lửa ngùn ngụt căm hờn. Bedoowan với sức mạnh và sự rèn luyện. Một trận đánh ngang ngửa, và có nghĩa là cả hai bên đều sẽ tổn thất rất nặng nề. Điều tệ hại nhất đó của cuộc chiến sắp sửa bắt đầu.Saint Dane tiến lên, la lớn:- Đừng!Nhưng trước khi hắn tiến được bước thứ hai, mình đập ngay viên tak xuống đất. Một tiếng nổ vang lên. Không lớn lắm, nhưng cũng đủ làm bùng lên ngọn lửa. Ngọn lửa là hy vọng của mình. Ngọn lửa nhỏ châm mồi cho bụi tak trên nền hang. Ngay lập tức, những mẩu tak nhỏ bắt đầu bắt cháy. Nhưng đốm lửa bắn tung lên không như pháo hoa ngày lễ Độc Lập. Nhưng quan trọng hơn, ngọn lửa bắt đầu lan rộng. Mỗi giây trôi qua, những vòng lửa lốp bốp, lèo xòe càng lớn hơn. Từ mặt đất tới trên không có quá nhiều bụi tak làm nhiên liệu cho buổi trình diễn pháo hoa này.Saint Dane nhảy nhót, tuyệt vọng, cố dập tắt vòng đai lửa lan dần. Hắn căm phẫn nhìn mình gào thét:- Không! Không thể được!Với tất cả khả năng từng điều khiển và xô đẩy mọi người vào những công việc xấu xa độc ác, hắn đành bất lực trước ngọn lửa đang lớn dần. Vành đai lửa sẽ cháy lan tới mạch tak khắp mỏ. Khi chuyện đó xảy ra, a ha, cả ba đều sẽ sớm được biết!Saint Dane đành chịu thua, không thể dập tắt được lửa. Ánh mắt căm ghét của hắn làm máu trong huyết quản mình đông lạnh. Hắn sôi sục:- Pendragon, đây chưa phải là màn kết thúc đâu.Mình đáp:- Đừng buồn, Saint Dane. Chuyện phải thế thôi.Trông hắn như sắp nổ tung ra vì tức giận. Đôi mắt xanh lạnh ngắt sáng rực căm thù. Loor tưởng hắn sắp tấn công tụi mình, cô sấn tới đầy thách thức. Mình cũng tưởng hắn sẽ xông vào tụi mình, nhưng hắn đảo mắt nhìn ngọn lửa ngùn ngụt, và quyết định tháo lui:- Hẹn gặp lại mi.Hắn quay lưng, chạy ra khỏi đường hầm.Vành đai lửa lớn dần từng giây. Mồi lửa không thể dập tắt đó tiến gần, tiến gần để châm ngòi vào quả bom mẹ vĩ đại nhất. Mình không biết thời gian đó là bao lâu, nhưng nếu còn chút hy vọng nào để sống sót, thì phải vọt khỏi nơi này ngay. Mình kêu lên:- Ống dẫn.Mình chạy trước, Loor theo sau. Tụi mình chạy qua đường hầm, tới thẳng cổng đưa vào ống dẫn. Cánh cửa gỗ đã mở, vì Saint Dane cũng có ý định như tụi mình. Hai đứa vừa định bước vào, đã nghe tiếng Saint Dane hét lên từ bên trong ống dẫn:- Cloral!Tụi nình chạy vào cánh cửa đúng lúc nhìn thấy ánh sáng lóe lên khi Saint Dane biến mất vào ống dẫn sâu hun hút, đưa hắn đến…- Cloral là gì?Loor trả lời mình:- Chắc là một lãnh địa khác.- Đừng tới đó. Chúng ta phải đến…Mình chưa dứt lời, ống dẫn trước mặt chợt lóe sáng và tiếng nhạc nổi lên. Saint Dane trở lại? Khi ánh sáng càng tiến gần hơn, mình nghe một âm thanh thật lạ lùng. Âm thanh giống như tiếng… nước. Tiến lên một bước, mình thấy chẳng có Lữ khách nào chạy về phía hai đứa mình, mà là nước. Nước thật sự, ào ạt trào ra từ ống dẫn. Saint Dane làm gì đây? Hắn định dập tắt lửa?Không đâu. Hắn đang cố ngăn tụi mình thoát qua đường ống dẫn. Nhưng không chỉ là nước. Trong làn nước cuồn cuộn còn một thứ khác, một thứ có… răng! Bơi băng băng thẳng đến tụi mình, hàm banh ra, là một con cá mập khổng lồ, chắc phải dài tới mười mét. Ở nó có một thứ mình thấy rất quen: đôi mắt vàng khè, hung dữ.Chưa kịp có phản ứng gì, dòng nước mạnh mẽ xô cả hai đứa mình bật khỏi cửa, ném tụi mình đập mạnh vào vách cuối đường hầm. Nếu chúng mình còn đứng lù lù ngay cửa ống dẫn, chắc chắn đã nằm gọn trong hàm răng của con cá mập rồi. Vội nắm lấy Loor, mình kéo cô ta dạt sang một bên, vừa lúc con vật mắt vàng khổng lồ bị nước đẩy vọt ra khỏi cổng. Cái đầu nặng nề của nó đập mạnh vào vách hầm. Con quái lúc này đúng là… cá ra khỏi nước. Nó vùng vẫy, quẫy lộn, hàm há hốc đớp không khí chỉ… chưa đến một mét ngay trên đầu hai đứa mình. Mình vừa định bò đi, chợt thấy Loor bị ngất, chắc cô đã va đầu vào vách. Mình kéo Loor lùi lại vào đường hầm cho được an toàn.An toàn ư? Chỉ là xa khỏi hàm cá mập thôi, nhưng ngòi nổ trong mỏ tak vẫn còn đang cháy. Chạy đường nào bây giờ? Con cá khổng lồ nặng ba trăm kí nằm chặn đường vào ống dẫn. Đường hầm nhỏ dẫn tới lâu đài đã bị sập. Chỉ còn con đường duy nhất là đi sâu vào mỏ. Như làm cho tình thế khó khăn thêm, Loor lại còn lăn đùng ra ngất xỉu.Mình cố lay cô ta. Vô ích. Loor rũ xuống, nặng chình chịch. Không hiểu sao mình vẫn còn đủ tỉnh táo và sức lực để cõng Loor như một lính cứu hỏa cõng người bị ngộp khói. Thời gian quá cấp bách, chậm là tiêu. Mình cố chạy, nhưng với Loor nặng chịch trên lưng, mình không đi xa được. Qua lối vào mỏ tak, mình liếc vào: toàn thể mặt hầm rực cháy. Những đốm lửa tak tung bay như những con đom đóm điên loạn. Mình cắm đầu chạy vào mỏ càng xa càng tốt.Đúng lúc đó mình thấy cái xe đẩy bằng gỗ. Nếu nó còn hoạt động được, mình sẽ đẩy Loor đi như Alder đã từng đẩy hai đứa mình. Mình đá thử vào xe. Nó di chuyển. Chẳng còn nghĩ gì đến việc nhẹ tay, mình quăng vội Loor vào xe. Trong hoàn cảnh này, nếu có bị bầm dập vài chỗ, chắc cô ta cũng không oán trách gì mình. Nhảy lại phía sau, mình bắt đầu đẩy. Lúc đầu chậm, nhưng rồi những bánh xe nhỏ chuyển động nhanh dần. Chân đạp ra sau, mình đẩy bằng cả hai tay. Mình như bò rạp cả người khi đẩy, rồi bước, rồi… chạy; không biết đường hầm này dẫn tới đâu, nhưng vẫn phải tiến tới.Mình chợt nghĩ, lỡ đụng phải khúc gãy của đường ray, chiếc xe gỗ này sẽ văng lên vách và vỡ tan tành. Mình cũng lo, lỡ đây là một đường cụt, chạy băng băng kiểu này, cú va chạm vào vách đá sẽ là… một tai nạn với tốc lực tối đa. Hoặc một bánh xe bị rớt ra… Hay là… Hoặc là… Mình nghĩ đến hàng triệu thứ có thể làm hỏng cuộc tẩu thoát này của tụi mình. Nhưng mình vẫn phải chạy đua cùng thời gian. Muốn sống, phải mau ra khỏi mạch tak đang bốc cháy kia. Vấn đề không phải là tính toán thận trọng. Vấn đề là tốc lực.Rồi mình nghe: lúc đầu là một tiếng ì ầm như tiếng sấm, ngay sau đó tiếng rung mạnh như một trận động đất. Sau lưng mình như có một chuyến tàu chở hàng đang rùng rùng tiến tới, nhưng mình biết đó là cái gì. Đám cháy đã lan tới kho tak khổng lồ. Phản ứng dây chuyền đã bắt đầu. Tiếng rung động là một chuỗi nổ nhỏ, và chuỗi nổ nhỏ châm ngòi cho những tiếng nổ lớn hơn. Lớn hơn, lớn hơn mãi, cho đến khi… BÙM! Một vụ nổ cực lớn sẽ xảy ra! Mình không ngừng nghĩ tới điều đó, bởi nó khiến mình ráng sức đẩy xe chạy nhanh hơn. Mặt đất dưới chân mình rung bần bật. Màn cuối của vụ này chắc chắn sẽ là một vụ nổ lên tới cả ngàn độ Richter.Trên chiến trường, những người thợ mỏ và người Bedoowan cũng cảm thấy sự rung chuyển đó. Alder kể lại, anh tưởng như mặt đất đang di chuyển dưới chân. Cuộc chiến vẫn tiếp tục cho đến khi cả hai bên đều cảm thấy sự rúng động đó không ngừng lại. Lần lượt từng người buông vũ khí, tách xa nhau. Lúc này họ có chung một kẻ thù khủng khiếp hơn.Nữ hoàng Kagan đứng trên ngai, điên tiết vì trận đánh chấm dứt. Mụ ta chưa kịp ra lệnh cho cuộc chiến tiếp tục thì mặt đất rung lên, lật nhào ngai vàng. Bà hoàng mập sóng soài trên mặt đất, run như cầy sấy. Toàn thể người Bedoowan và Nova cũng khiếp đảm bò lê trên đất. Cuộc vui đã hạ màn.Chỉ có cậu Press và Alder là không nhúc nhích. Hai người biết thừa có tìm nơi trú ẩn cũng vô ích, vì vậy họ cùng nhau đứng chờ sự kết thúc. Họ không phải chờ lâu.Tiếng ầm ầm mãnh liệt hơn. Đang cố hết sức bình sinh đẩy xe, mình bỗng thấy hơi nóng ập tới sau lưng. Mỏ tak lúc này chắc đã thành lò luyện kim. Mình tin con cá mập đã bị nướng thành than rồi. Và toàn thể mỏ này sắp bùng nổ.Phía trước, đường hầm sáng dần. Tụi mình sắp tới cuối đường. Cúi rạp mình sau xe để đẩy, mình không biết sẽ gặp gì phía trước. Nhưng dù là gì, nguồn sáng đó cũng cho mình hy vọng thoát khỏi đây. Vì vậy, mình ráng sức đạp chân, rướn mình đẩy nhanh hơn. Càng tới gần, đường hầm càng sáng hơn. Sắp đến nơi rồi. Ngay lúc đó đường hầm rung tới nỗi làm mình sợ cái xe văng khỏi đường ray. Nếu không sớm ra khỏi đây, chắc chắn hai đứa mình sẽ chết.Không hiểu sao, chỉ ba giây, trước khi bị sức éo của tiếng nổ sau lưng quăng ra khỏi đường hầm – có thể do bản năng sinh tồn – mình nhớ lại cách bố trí của những hầm mỏ. Đường ray hai đứa mình đang vù vù vượt qua, nằm song song với đường hầm dưới lâu đài Bedoowan. Mình biết đường hầm đó chấm dứt ở đâu, như vậy có nghĩa đường hầm này cũng sẽ chấm dứt giống vậy. Đây là một ống thông gió dẫn tới vực đá dốc đứng, sát biển. Và chúng mình sắp bị phóng thẳng xuống dại dương. Không trù trừ một giây, mình đẩy xe vọt tới. Giây trước mình đang chạy, giây sau mình đang rơi xuống. Mình lộn tùng phèo, mất kiểm soát, không biết đâu là trên, đâu là dưới. Liều mạng với nước, mình co người giữ tư thế sẵn sàng cho cú va chạm, vì nếu phóng đầu xuống trước, rất dễ bị gảy cổ. Chỉ một giây sau mình đã chạm mặt nước. Hai bạn tin không? Ý nghĩ sau cùng của mình lúc đó là: “Loor không biết bơi!”Chỉ một từ có thể diễn tả cảm giác khi mình rơi tõm xuống nước với tốc độ đó: Đột ngột! Hoàn toàn đột ngột. Mình đã kịp xoay người, vì vậy mình không bị chúi đầu mà rơi nghiêng xuống nước, nhưng cú chạm mặt nước cũng làm mình ná thở, choáng váng luôn. Lần này còn khiếp hơn khi mình văng ra khỏi cái xe trượt tuyết phóng như điên xuống núi. Nhưng lần này mình không bị ngất. Tốt. Mình không muốn bị chết đuối. Sau tất cả những gì vừa phải trải qua mà lại bị chết đuối thì quá là bất công. Ngoi lên mặt nước, mình nhìn lại lỗ hổng của hầm mỏ. Mình vừa rơi xuống từ một độ cao dễ nể: có lẽ đến hơn muời mét. Nhưng độ cao không làm mình quan tâm lúc đó, vì trước mắt mình toàn thể vách đá dựng đứng đang rung lên. Hãy nhớ, đó là một vách đá. Trông nó như bức tường của một tòa nhà chọc trời. Nếu bức tường khổng lổ này ụp xuống, tụi mình bị chôn sống luôn.Nhìn quanh, mình bớt lo khi thấy Loor bồng bềnh gần mình. Chắc cô ta văng khỏi xe khi rớt xuống. Bơi lại gần, mình nghe nhịp thở của Loor. Còn sống. Nhưng không biết cô ta bị thương có nặng không. Điều phải làm tức thì là bơi càng xa dốc đá càng tốt. Cái xe bằng gỗ cũng trôi gần tụi mình. Rất may là khi rơi xuống, nó đã không đập trúng đứa nào. Mình nâng lưng Loor, đưa cô ta tới chiếc xe đẩy đang nổi lềnh bềnh và túm lấy nó. Với chiếc thuyền cứu hộ này, tụi mình sẽ có cơ may sống sót hơn là dựa vào kỹ năng bơi lội của một mình mình. Đang lúng túng chưa biết vào xe bằng cách nào thì một đợt sóng ào lên kéo hai đứa mình theo. Hai đứa không bị trôi ra tít ngoài khơi, nhưng rõ ràng là đã xa khỏi hầm mỏ. Quá tốt, vì ngay lúc đó…BÙ!Dường như cả thế giới bùng nổ. Một âm thanh như tiếng gầm thét của một con quỉ khổng lồ bị mắc bẫy dưới lòng đất, đang vùng vẫy ngoi lên. Một giây sau, miệng tất cả các đường hầm thông gió nổ tung, phun ra những luồng lửa khổng lồ ngay trên đầu tụi mình như những hỏa tiễn phun hết tốc lực. Chắc phải có đến hai mươi miệng hầm. Tất cả đều khè lửa, tuôn trào cả trăm mét trên mặt biển. Nước ngầu bọt, xao động mạnh. Mình phải tìm mọi cách để giữ cho hai đứa nổi trên mặt nước. Dường như mình không còn thấy dốc đá nữa. Ồ, không, nó vẫn còn đó, nhưng vì nó đang run rẩy nứt ra. Một sức mạnh kinh khủng từ bên trong đang xé vách đá ra từng mảnh. Mình nghĩ ngay tới cậu Press và Alder. Họ đang ở trên đó. Nếu đỉnh này bùng nổ như núi lửa, cậu và Alder không thể nào thoát chết.Hai bạn biết không? Những gì mình nhìn thấy lúc đó sẽ còn ám ảnh mình cho tới khi chết. Sự phun trào đã bắt đầu từ ba mươi giây trước, nhưng những ngọn lửa từ các lỗ hang trên vách núi vẫn tiếp tục phóng ra vô cùng mãnh liệt. Mình có một hy vọng mong manh là tất cả chất nổ kinh khủng của tak sẽ tuôn trào ra hết qua những hầm thông gió này. Có thể những miệng hầm nhân tạo đó sẽ hoạt động như những cái xú-báp xả sức mạnh của chất nổ, trước khi làm nổ tung mặt đất và mọi sinh vật bên trên.Đúng lúc đó mình nghe tiếng động. Tiếng động khác hẳn với tiếng ầm ầm của những lần nổ trước. Nghe như tiếng răng rắc rạn vỡ. Nếu hai bạn đã nghe âm thanh trong giây phút cuối cùng của một thân cây lớn đổ xuống khi bị đốn ngã, thì âm thanh này giống như vậy đó. Tiếng rít khủng khiếp khi thân cây cố gắng bám víu vào những sợi gân cuối cùng của nó. Mình đang nghe tiếng rít xé tai giống như thế, nhưng phải nhân lên gấp triệu lần.Mình nhìn sang trái, nơi phát ra tiếng rít đó. Hãy tưởng tượng đến một tòa lâu đài năm tầng đục trong vách đá. Đó là lâu đài của người Bedoowan, và nó sắp sụp đổ. Những tiếng rắc rắc khủng khiếp chính là hơi thở cuối cùng đầy tuyệt vọng của tòa lâu đài đang cố bám víu vào lòng đá. Vô ích. Sức mạnh của tak đang xé nó ra từng mảnh. Toàn thể vách tường lâu đài đá rạn nứt như tấm lưới nhện. Mình tưởng nó sẽ vụn ra hàng tỉ mảnh. Nhưng với một tiếng rên sau cùng, tòa lâu đài đồ sộ tách mình ra khỏi vách đá, từ từ gục tới trước. Một tiếng “rắc” rền vang như sấm, tòa lâu đài lộn nhào xuống biển, cột nước khổng lồ tung lên.Nếu đợt sóng kéo mình và Loor ra theo một hướng khác, chắc hai đứa mình đã lọt thỏm ngay dưới tòa lâu đài sụp đổ đó rồi. Nhưng dù thoát khỏi tòa lâu đài đổ, tụi mình đâu đã được yên, vì ngay khi tòa nhà khổng lồ chạm mặt nước, nó tạo ra một lượn sóng lớn phát sợ, hướng thẳng về phía hai đứa. Nếu không cưỡi lên, bảo đảm tụi mình sẽ chết đuối. Vì vậy, mình quay lại, đối diện với con sóng đang hùng hổ xông tới như một con quái vật. Mình kéo Loor cưỡi lên vồng nước khổng lồ, vượt qua an toàn. Không như những con sóng bình thường, hiện tượng này chỉ xảy ra vì tòa lâu đài sụp đổ, nên mình không lo ngại có đợt sóng thứ hai.Qua khỏi cơn nguy hiểm, mình nhìn lại tòa lâu đài. Có lẽ mình nên nói là những gì còn lại của tòa lâu đài thì đúng hơn. Khối kiến trúc khổng lồ đã lộn nhào, toàn bộ một bên sườn nhô lên mặt nước. Nhìn lên vách đá, mình thấy nơi đã từng là tòa lâu đài giờ là một vết hổng loang lổ, chỉ còn trơ lại những trụ đá nặng nề.Rồi mình nhận ra những hầm thông gió không còn phun lửa nữa. Những tiếng rung chuyển rầm rầm cũng đã ngừng. Vụ nổ đã kết thúc và… tụi mình còn sống! Tất cả những gì phải làm lúc này chỉ là trở lại bờ. Mình kéo cái xe theo, nhưng thấy chỉ thêm phiền toái, nên mình đá nó ra xa, không quên gật đầu cảm ơn nó đã cứu mạng hai đứa mình.Kéo Loor vào bờ không mấy khó khăn, nhưng khi chân chạm nền cát, mình đứng dậy, xốc Loor lên lưng. Không dễ dàng chút nào. Bao ý chí và sức lực của mình hình như đã cạn kiệt. Vì vậy sau một hồi vất vả vật lộn, mình khuỵu xuống, kéo lên Loor lên bãi cát.Thế rồi mình sụp xuống. Mình nghĩ ngay sau khi có thể thở lại nổi và Loor tỉnh dậy, tụi mình sẽ tìm cách lên lại vách đá, tìm cậu Press và Alder. Mình rất sợ những gì sẽ tìm thấy ở trên đó, nhưng không còn đủ sức để lo nghĩ nữa. Mình muốn được tận hưởng giây phút sống sót này một lát, vì vậy mình nằm xuống cát, khép mắt rồi ngủ thiếp đi.Mình nghĩ, mình đáng được hưởng chút thư giãn này.


SachTruyen.Net

@by txiuqw4

Liên hệ

Email: [email protected]

Phone: 099xxxx