sachtruyen.net - logo
chính xáctác giả
TRANG CHỦLIÊN HỆ

Thiên thần bóng tối - Chương 45

Chương 45:

Khuya.

Trên giường, Băng đang chậm rãi ăn bữa nhẹ, khỏe lênmột chút làm nhỏ thấy ngon miệng hơn.

Phía dưới sàn gỗ, Phong đang dựa vào thành giường, mải miết với màn hình laptop. Mấy ngày không tập trung làm việc khiến công việc chất cao như núi. Hệ thống an ninh báo có khá nhiều hacker muốn mã hóa password và đăng nhập hệ thống. Phong đoán phần lớn là chuyên gia an ninh của CIA. Cậu đang lập trình thêm nhiều cửa ngăn chặn hướng truy cập của họ, khá phức tạp và tốn thời gian. Và khi các hacker cùng lúc mã hóa các cửa thì Phong buộc không được dừng lại nếu không muốn phải lập trình lại từ đầu. Đó là lý do khi lướt phím thì cậu vô cùng tập trung và chẳng quan tâm xung quanh nữa, vài tiếng mới nghỉ, có khi là thâu đêm. Yến Chi đã không biết bao nhiều lần ngồi trên giường nhìn Phong dán vào chiếc laptop mà chán nản, nhỏ cũng chẳng đủ sức chờ đến lúc cậu xong việc. Nhỏ từng ước giá như Phong có thể rời mắt khỏi màn hình, một lần thôi, quay lại nhìn vợ trong chiếc váy ngủ gợi cảm...

Băng dừng bữa, nhỏ no rồi mà khay đồ ăn cũng chỉ còn vài mảnh vụn bánh. Nhỏ nhìn xung quanh, chẳng có gì chơi được cả, chẳng muốn xuống giường mà cũng chẳng muốn ngủ. Bỗng nhiên, Phong cảm thấy một bàn tay giật giật áo mình. Cậu hơi quay đầu lại, nhưng mắt vẫn dán vào màn hình và tay vẫn lướt phím không ngừng.

Thấy Phong chẳng để tâm đến mình, Băng cau mày, nhỏ tiếp tục rướn người kéo áo Phong.

- Tôi hơi bận... một chút nữa thôi!

Tay Băng vẫn giật giật áo Phong lần nữa, nhưng lần nay Phong không trả lời thêm gì, cũng không tỏ ra muốn biết Băng cần gì. Mắt cậu tập trung hoàn toàn vào những dãy số chạy vun vút trên màn hình...

Cheng!

Tay Phong bỗng ngừng lại. Rốt cục đôi mắt cũng chịu dời đi, nhìn xuống sàn gỗ. Chiếc khay đựng nằm lăn lóc dưới sàn vừa bị ai đẩy xuống, có vẻ khá-giận-dỗi. “Chấn Nam” của Băng chưa bao giờ lạnh nhạt với nhỏ như vậy. Phong vội nhìn lại vào màn hình nhưng đã muộn, những con số trong dãy mật mã ngừng chạy và nhảy về trạng lập trình ban đầu. Phong sẽ phải làm lại tất cả. Cậu hít một hơi dài, đặt laptop xuống, đứng dậy, quay lại, trèo lên giường.

Băng ngồi ở giữa giường, mặt xịu xuống.

- Nói tôi nghe... em cần gì...

Băng quay mặt đi chỗ khác, giả vờ không nghe. Phong muốn nặng lời nhưng không sao tỏ ra nóng giận nổi. Cả ngày nay cậu mệt mỏi lắm rồi mà đầu còn phải căng ra như dây đàn với một đống công việc, vậy mà...

- Em... giận sao? - Phong cố gắng nói thật nhẹ nhàng, cậu thật sự không biết cách dỗ dành con gái. Cậu vừa nghĩ, nếu Smith-agen không bị Zkilico khiến trầm trọng hơn và Băng cứ vô cảm như lúc trước có lẽ tốt hơn.

- Được rồi... tôi xin lỗi! Sẽ không lơ em đi nữa... em cần gì nào?

- Nước! - Băng vẫn chưa chịu nhìn lại Phong. Phong thì... lần đầu trông cậu nghệt ra và ngốc đến vậy. (đã bảo không biết chiều con gái là gì mà)

Phong ra phòng ngoài và trở lại với cốc nước trên tay.

- Vẫn... giận tôi sao?

- Ai? - Băng cầm cốc nước, uống một nửa, rồi đưa lại cho Phong, rồi tiếp tục bằng giọng chẳng ăn nhập gì. - Không biết nữa...

Phong bắt đầu quen dần với kiểu khó hiểu chẳng giống ai của Băng...

- Em không buồn ngủ sao?

- Không biết! Thứ đó hay lắm à? - Băng liếc nhìn chiếc laptop dưới sàn.

- Có hệ thống an ninh. Phức tạp. Đau đầu. - Ngón tay Phong vuốt nhẹ một lọn tóc dài của Băng. - Và không phải thứ em chơi được!

- Nó quan trọng? - Băng rướn người, đẩy mặt mình tới gần mặt Phong, đôi mắt vẫn ngước lên, long lanh như có nước, trông to hơn với hai hàng mi cong. Ánh nhìn ấy làm tim Phong đập lạc nhịp.

- Quan trọng! - Phong khẳng định lại, mắt vẫn chú mục vào Băng nhưng cơ thể thi gần như bất động. Băng tiếp tục rướn người cao hơn... khoảng cách là 10 cm, nhỏ nhìn xoáy vào Phong bằng ánh mắt có-vẻ-chỉ-là-vô-tình.

- Hơn em? - Băng tiếp tục với giọng cao và nhẹ, nhỏ không biết đã khiến tim Phong đập lệch thêm vài nhịp. Phong chưa trả lời, Băng bỗng víu tay lấy áo cậu để... tiến sát gần cậu hơn.

- Hơn? - Băng lặp lại như cố buộc Phong phải trả lời.

- Không! Thế gian này chẳng có gì... quan trọng hơn em cả. Cả bản thân tôi nữa...

Trong ánh mắt Băng, có gì đó ánh lên tinh nghịch như vừa giành chiến thắng, nhưng nhỏ chưa kịp lùi ra xa thì... khựng lại!

Một bàn tay Phong đã luồn vào tóc nhỏ và giữ nhỏ chặt lại.

- Em làm tôi ngày càng tệ... đã nói tôi khó kiềm chế lần nữa mà... - Mắt Phong chỉ chú mục vào đôi môi ấy và... chỉ trong tích tắc, hai đôi môi ấy đã chạm nhau. Nhưng lần này mãnh liệt hơn và có vẻ Phong giữ thế chủ động, sự chủ động muốn chiếm đoạt.

Rời khỏi làn môi mềm mại, Phong cúi xuống tiếp hôn lên gần vành tai... rồi lên cổ Băng... Dù như Chấn Khang nói, Phong chẳng có tí định nghĩa gì về đàn bà, nhưng rõ ràng ham muốn của một thằng đàn ông thì thuộc về bản năng. Băng không chống cự nhưng cũng không hề có ý hưởng ứng lại... Nhỏ bỗng nhớ đến cảm giác... lần đầu Chấn Khang muốn chiếm đoạt, khi tên Leader ghê tởm chạm vào mình hay những tên cận vệ của Lâm Chấn Đông, khi áo nhỏ bị xé tung ra. Tay Phong lần lên... Chạm vào nút áo đầu tiên của chiếc sơ mi Băng đang mặc... Ngón tay cậu kéo chiếc khuy ra...

Nhưng! Bất giác, bàn tay Phong nắm chặt lại, bàn tay kia đang luồn qua những lọn tóc dài khẽ buông ra. Hơi thở cậu đều đều trên cổ Băng... miệng cậu từ từ đưa lên, ghé gần tai nhỏ.

- Nếu... nếu em muốn?

Băng hơi cúi xuống, lắc đầu nhè nhẹ. Nhỏ chưa sẵn sàng.

Cả hai bàn tay Phong buông khỏi Băng, cậu đẩy người ra xa, hơi thở vẫn hổn hển. Phong thấy mặt Băng cúi gằm.

- Tôi... tồi tệ, phải không?

Băng lại khẽ lắc đầu.

- Em... ghét tôi không?

Lại một cái lắc đầu... Phong lùi dần... lùi dần rồi xuống giường.

- Xin lỗi... em nên cẩn thận hơn và nhớ điều tôi đã nói... Đừng tha thứ cho tôi... khi tôi làm tổn thương em...

Phong quay người, chậm rãi bước!

Trong phòng tắm, tay Phong đưa lên tháo hàng khuy áo sơ-mi trắng. Hai vạt áo tách ra, tay Phong nâng nhẹ cổ áo một bên lên... mùi hương dìu dịu và nhẹ nhàng của Băng vẫn đọng lại ở đó, phảng phất. Bất giác, Phong nhắm nghiền mắt... Và bằng những động tác thô bạo, cậu giật mạnh chiếc sơ-mi khỏi người mình và vứt phăng xuống đất... Chiếc sơ-mi cháy vụn.

Phong chợt nhớ đến khuôn mặt cúi gằm yếu đuối và như đang sợ hãi của Băng lúc ấy... Phong quay người, với lấy vỉ thuốc giảm đau trên thành đá, một bên mắt nhức mỏi, vết thương ở vai vẫn đau và nhất là vùng tim, thỉnh thoảng nhói lên từng đợt khiến Phong phải dùng thuốc giảm đau thường xuyên, chẳng theo liều lượng chỉ định nào... Bỗng, bàn tay nắm vỉ thuốc nắm chặt lại... vỉ thuốc bị vứt phăng xuống bồn cầu dù tim Phong vừa nhói lên, đau như dao đâm xuyên qua. Phong muốn tự trừng phạt mình... khi nghĩ về Băng!

- Thằng tồi!

Trở lại phòng ngủ... trên giường, Băng đã ngủ ngon lành. Phong đứng sát mép giường, nhìn nhỏ bằng đôi mắt buồn. một cánh tay đưa ra, cậu định cúi xuống vuốt nhẹ tóc Băng, nhưng bàn tay ấy lại siết chặt lại, rút về...

- Tôi sợ sẽ có ngày... kẻ tồi tệ này... làm em vấy bẩn...

Hơn 6 giờ sáng.

Từ phòng thí nghiệm, Phong trở về phòng mình với hai hộp đồ. Cậu đưa những thứ cần thiết để chữa bệnh cho Băng về, cậu không muốn mỗi lần đến phòng thí nghiệm là lại phải rời khỏi nhỏ...

Phong đẩy cửa vào... Phòng khách vẫn vậy, tối đen và rờn rợn. Im ắng. Có lẽ Băng vẫn chưa dậy... Phong bước vào thật nhẹ phòng, cố gắng không gây ra dù chỉ là một tiếng động nhỏ. Bỗng... cậu khựng lại!

Phong cảm giác như dưới chân có ai đó đang kéo mình... Từ từ cúi xuống, cậu thấy lờ mờ một bàn tay đang kéo nhẹ gấu quần mình... Là Băng! Nhỏ ngồi co ro ởmột góc tường, mái tóc dài xõa xuống chạm đất.

Phong ngồi xuống, đặt đồ dưới sàn gỗ. Trông Băng như đang sợ hãi điều gì đó vậy.

- Em sao vậy?

Tay Phong định đưa lên chạm vào nhỏ, nhưng chợt khựng lại, cậu nhớ tới chuyện đêm qua, dù đã tự nhắc nhở bản thân mình phải kiềm chế nhưng Phong nghĩ... vì chuyện ấy Băng sẽ thấy sợ hãi cậu, sẽ nghĩ cậu là kẻ tồi. Băng vẫn ngồi nép vào tường, co ro lại...

- Chuyện đêm qua... làm em... ghét tôi phải không? Nếu em không muốn, tôi... - Tim Phong thắt lại khi phải nói điều này - sẽ không bao giờ... chạm vào em nữa!

Phong lùi ramột chút... không thể diễn tả nỗi đau trong cậu lúc này. Nhưng, Phong đã nhầm... Tim cậu sững lại!

Cánh tay người con gái ấy bỗng... vươn ra ôm chầm lấy cậu! Bàn tay yếu đuối víu chặt áo Phong và mặt Băng nép sát vào ngực cậu.

- Đừng... đừng rời xa em. Chấn Nam!

- Tôi không rời xa em được, tôi là một kẻ ích kỉ! Nhưng tôi đã dặn lòng... sẽ không làm tổn thương em một lần nữa... Em... sợ tôi không?

Băng lắc đầu quầy quậy.

- Em sợ... sợ Chấn Nam biến mất kia.

- Em nói gì vậy?

Băng hơi xê người ra, ngước nhìn Phong nhưng tay thì vẫn giữ lấy cậu.

- Tỉnh dậy... không thấy Chấn Nam... em... sợ... - Băng cúi mặt xuống. - sợ Chấn Nam rời ra em lần nữa.

- Làm sao... tôi rời xa em được? - Bàn tay Phong đặt nhẹ lên má Băng, đẩy mặt nhỏ lên, hướng vào ánh nhìn của cậu. - Nhìn tôi này... để em biết, trong kẻ tồi tệ này... con thú thèm khát có được em, lớn đến thế nào...

- Không... rời xa em, không bao giờ? - Băng nhìn Phong bằng ánh mắt chờ đợi.

- Cho tới khi... em không còn muốn tôi ở bên.

- Mãi mãi, được không?

- Ừ... mãi mãi. - Phong thấy tim mình xao động khi nói ra hai tiếng ấy... “mãi mãi”. Cậu muốn vậy, nhưng cậu sợ có một ngày, Băng nhận ra, cậu không phải Chấn Nam... nhỏ sẽ rời khỏi cậu.

- Đứng dậy vào phòng, được chứ? - Ngón tay Phong luồn vào những lọn tóc mềm, vuốt thật nhẹ.

Băng cúi xuống lắc đầu... Phong hơi nhíu mày, rồi cũng bắt đầu học cách... chiều con gái: cậu bế thốc Băng lên, đưa nhỏ vào phòng ngủ.

Băng không biết từ khi nào nhưng nhỏ đã nhận ra mình rất thích cảm giác này, đôi chân Phong đưa nhỏ đi, hay cánh tay rắn chắc ấy ôm trọn thân hình nhỏ bé của nhỏ... còn nhỏ úp mặt vào người cậu, cảm nhận thứ mùi rờn rợn của bóng tối phảng phất trên áo Phong, thật lạ nhưng cũng thật... quyến rũ!

Phong đặt Băng xuống giường.

- Chờ tôi một chút, được không?

Bất giác, Băng nắm lấy tay Phong, nhìn cậu với ánh mắt lo lắng, lắc đầu. Nhỏ sợ cảm giác một mình, cảm giác không có Chấn Nam ở bên.

- Đừng như vậy... tôi sẽ trở lại ngay! Em... không tin tôi?

Rốt cuộc Băng cũng chịu bỏ Phong ra... Phong cúi xuống, hôn nhẹ lên tóc nhỏ.

- Một lát thôi... - Rồi cậu quay người đi.

Phong đặt một hộp đồ lên bàn gỗ cao, mở nắp ra và lấy từ đó ra một hộp khác nhỏ hơn. Cậu cầm nó đi vào phòng tắm... Phong mở hộp, kiểm tra lại, trong hộp vẫn còn 99 lọ đựng 99cc nọc độc, thứ này không thể để Băng nhìn thấy hay sờ vào được. Cậu cất nó lên một thành đá cao.

Bỗng... tim Phong nhói lên! Một tay cậu giữ chặt bên ngực trái, một tay dựa vào thành bồn rửa, Phong nhắm mắt chờ cơn đau qua... Cậu nhanh chóng mở chiếc tủ treo phía trên đầu, lấy xuống cả tá vỉ thuốc. Chiếc kệ này ngày trước đựng những hộp Zkilico, giờ chuyển thành thuốc giảm đau liều cao và thuốc trợ tim.

Phong cho cả nắm thuốc trong tay vào miệng, mở vòi nước, cúi xuống uống trôi hết xuống họng. Nếu muốn còn sống để cứu được Băng, ngày nào Phong cũng sẽ phải mang từng ấy thuốc vào người.

Phong mở cửa, bước ra nhanh vì sợ người con gái ấy lại nghĩ “Chấn Nam mất tích”.

Băng đang đứng trước chiếc bàn gỗ. Trên bàn, hộp đồ đã bị mở ra, Băng chăm chú nhìn những chiếc lọ đựng thứ dung dịch sánh và trong suốt, bên cạnh một mớ xilanh mới, loại khá lớn. Phong tiến lại, đứng sát nhỏ.

- Tôi biết, em sẽ chẳng để thứ gì yên mà.

- Gì vậy? - Băng hơi quay đầu, ngước nhìn Phong.

- Thuốc kháng Smith-agen, tôi tiêm cho em một lần rồi.

Băng quay hẳn lại, vẫn nhìn Phong, hình như hơi mỏi cổ mỗi lần nhìn Phong khi đứng gần thế này.

- Chỉ mỗi vậy thôi? - Nhỏ khá nghi ngờ vì trong mỗi lọ chỉ có chút xíu dung dịch.

Cánh tay Phong luồn qua eo nhỏ, nhấc nhỏ dậy ngồi lên bàn gỗ. Thế này thì sắp cao bằng Phong rồi, Băng sẽ dễ chịu khi nói chuyện.

- Phải, chỉ vậy thôi!

Băng vẫn mặc độc một chiếc sơ-mi của Phong, rộng thùng thình nhưng hai chân thì để trần, giờ đang hơi đung đưa. Phong đang cố tập cách kìm hãm ham muốn, bằng một cách đơn giản là mỗi lần nhìn Băng, Phong đều tự nhắc bản thân, cậu cần nhỏ, cần-không-phải-muốn-có. Phong hiểu cảm giác tự dằn vặt khi làm tổn thương người con gái ấy tệ đến thế nào.

- Lâu không? - Giọng Băng lơ đễnh, những ngón tay nhỏ lần theo những chiếc khuy áo sơ-mi của Phong.

- Tôi không chắc... nhưng tôi nghĩ sức khỏe của em lúc này chỉ tạm thời. Em sẽ cần thuốc trong không lâu nữa. - Tay Phong đưa lên siết lấy bàn tay Băng đang đặt trên cúc áo cậu. – Có một điều tôi chắc... em sẽ khỏi bệnh! - Một bàn tay Phong vuốt nhẹ tóc Băng.

- Em đói chưa?

Bất giác một bàn tay Băng lại ôm lấy Phong víu chặt áo cậu.

- Chưa! Chưa! Đừng đi...

Phong hơi mỉm cười:

- Ngốc ạ. Giúp việc sẽ đem đến ngay thôi.

Băng vẫn không thay đổi, cứ vào bữa là ăn chậm rãi và ngon lành, như thể thời gian cũng ngừng trôi theo nhỏ vậy. Chốc chốc bưng sữa uống và liếc nhìn người con trai ấy. Phong thì ăn cho có lệ, tập trung hơn vào màn hình laptop. Đêm qua khi Băng ngủ cậu đã thức để giải quyết gần hết công việc rồi.

Trước đây, một ngày của Phong trôi qua không xác định, phân nửa ngồi trước laptop, phân nửa là trên khung cửa sổ, nghe mp3 và mặc thời gian trôi đi. Bây giờ thì làm gì, nhìn sang bên cũng thấy có thêm Băng.

Phong lướt bàn phím, mắt chỉ chăm chăm nhìn vào màn hình. Băng ngồi cạnh, cũng dựa vào tường và dựa vào cả Phong, nhỏ lơ đễnh giở giở lật lật những trang sách, quyển sách y học dày cộp của Nam. Thỉnh thoảng nhỏ đọc vài dòng, xem tranh vẽ là chính.

- Sóc đất Oxtraylia. - Giọng nhỏ thật nhẹ và đều đều. - Loài vật duy nhất không chết vì rắn cắn. Trong máu có chất làm kìm hãm nọc độc... - Băng kéo nhẹ tay Phong. - Tất cả nọc độc sao?

Phong dời mắt khỏi màn hình, quay sang:

- Không! Trừ rắn Runi ra.

- Runi? - Băng nhíu mày. - Rắn ở bán đảo Xapanxai?

Phong hơi ngạc nhiên vì Băng biết.

- Rắn được Liên Bang nuôi! - Cậu giải thích thêm.

- Rắn độc nhất thế giới, lấy cớ là bảo vệ vì sắp tuyệt chủng, thực chất là dùng trong chiến tranh!

- Này, em đã học lên lớp mấy vậy? À không, không lẽ trường học giờ dạy cả vẫn đề chính trị cho trẻ con mười bốn tuổi?

- Không! Em đoán...

- Gì? Em đoán?

- Vậy đã sao?

- Ừ... không sao - Phong suýt bật cười vì cái lý lẽ... không đỡ nổi ấy. Nhưng trong đầu cậu cũng có một ý nghĩ thoáng qua... Bộ não của Băng không hề đơn giản, dường như nó có thể tiếp nhận một lượng thông tin khổng lồ rất dễ dàng.

10 giờ đêm.

Trong phòng tắm, chiếc sơ-mi cùng mấy vỉ thuốc đã hết cháy vụn. Phong nhìn vào gương, thấy vết thương ở vai đã liền lại, có lẽ sẽ thành một vết sẹo lớn. Ở bên cánh tay trái, gần vai, cũng có một vết sẹo nữa, khá dài nhưng đã hơi mờ đi. Phong hiểu rõ vết sẹo ấy từ đâu mà có - trong một phút không kiềm chế được bản thân, Phong đã quyết định một việc được coi là dại dột - nhưng đến giờ thì điều đó giúp ích cậu được khá nhiều...

Phong kéo chiếc hộp để trên thành đá cao xuống, lấy ra một lọ chứa nọc và một xilanh mới. Cứ hai mươi tư giờ trôi qua Phong sẽ lại tiêm thứ này vào người. Chỉ có vậy, máu cậu mới đủ Angtronskalista để cho vào cơ thể Băng. Cơ thể nhỏ càng thích nghi với thuốc thì càng cần nhiều Angtronskalista hơn. Phong biết rõ thứ thuốc cậu pha chế và cả độc tố trong nọc rắn nguy hiểm với mình thế nào. Lần dùng đầu tiên chỉ cho phản ứng nhẹ là những cơn đau tim liên tục, nhưng lần hai, lần ba,... nhiều nữa thì sự việc sẽ nghiêm trọng hơn. Nọc sẽ để lại nhiều chất độc trong tim cậu và Angtronskalista sẽ ngăn chặn quá trình sản sinh bạch cầu của máu, cần thiết cho Băng nhưng với Phong lại giống như đang tự sát...

Mặc kệ tất cả, Phong vẫn chọc mũi kim vào tay, bơm thứ giết người ấy vào cơ thể. Cậu cảm nhận rõ, tim mình nhói lên liên tục khi nọc độc trong xilanh cạn dần...

Phong ra khỏi phòng tắm, tiến lại phía giường... Băng đang ngồi trên mép giường, mặt (lại) xịu xuống. Nhỏ bắt đầu thấy mệt. Phong thấy Băng vẫn y nguyên lúc mới tắm xong: tóc ướt rượt nước, người quấn khăn tắm và một chiếc váy ngủ vứt ở bên, Phong cúi xuống.

- Em sao vậy?

- Mệt.

Tay Phong nâng nhẹ ngọn tóc ướt của Băng lên:

- Thế này sẽ cảm đấy! - Cậu rướn người lấy chiếc khăn ở đầu giường rồi nhẹ nhàng lau tóc cho Băng, nhỏ ngoan ngoãn như một chú cún con, im lặng tận hưởng cảm giác được chăm sóc.

- Được rồi... em lên giường thay đồ đi. - Phong quay người định vứt chiếc khăn ướt vào phòng tắm. Nhưng, cậu dừng lại vì một bàn tay yếu đuối (lại) víu lấy áo cậu.

- Em cần gì sao?

Băng lắc đầu.

- Em phải thay đồ trước khi cảm lạnh!

Lại một cái lắc đầu, Băng liếc nhìn chân mình. Phong cũng nhìn xuống... cố đoán ra ý nhỏ. Cậu nhận ra hai bàn chân Băng... đều ướt. Chiếc khăn trên tay Phong thì cũng đã ướt luôn rồi...

Phong tháo khuy áo, cởi chiếc sơ-mi ra... Và... ngồi xuống, đặt chiếc sơ-mi xuống đất, nhẹ nhàng nâng hai bàn chân Băng lên, đặt vào. Cậu dùng áo mình lau hai bàn chân ấy, thật nhẹ tay, như nâng niu những hạt ngọc trai.

Một bàn tay Băng khẽ đưa lên sờ vào vết thương đã lành trên vai Phong.

- Khỏi rồi!

- Ừ! - Phong đứng dậy. - Giờ em thay đồ được chưa?

Phong vứt chiếc áo và cái khăn vào phòng tắm, nhưng cố nán lại mấy phút chờ Băng thay đồ xong... Phong trở ra lấy chiếc sơ-mi khác và lại gần giường ngủ khi tay còn chưa khuy xong áo.

- Em muốn ngủ không?

Băng khẽ gật đầu, Phong bế nhỏ lên, đặt vào phía trong chiếc giường, kéo chăn đắp cho nhỏ.

- Ngủ ngon... - Phong cúi xuống hôn nhẹ lên trán Băng, lúc này nhỏ mới chịu nhắm mắt và chìm vào giấc ngủ trong phút chốc, vì nhỏ mệt, có lẽ lần tiêm đầu đã hết tác dụng...

Khuya... Phong vẫn ngồi dưới sàn, dựa thành giường, chăm chú nhìn vào màn hình máy tính. Phòng ngủ tắt hết đèn để Băng ngủ thoải mái hơn, chỉ có một góc sáng mờ mờ từ laptop hắt ra.

...

- Chấn Nam! Chấn Nam! Đừng!...

Phong bật dậy, trèo lên giường... Băng quờ quạng và gọi tên Chấn Nam trong vô thức... mặt nhỏ đầm đìa mồ hôi. Phong nắm lấy bàn tay nhỏ.

- Tỉnh lại đi... em sao vậy?

Băng giật mình mở mắt... thở hổn hển, nhỏ siết chặt tay Phong.

- Em ổn chứ?

Băng lắc đầu...

- Mệt,... mệt lắm, Chấn Nam. Khó... khó thở nữa...

- Tôi đi lấy thuốc, em sẽ ổn thôi. Đừng sợ, không sao đâu!

Phong vội vã chạy lại phía bàn, mở hộp đồ... cậu cố gắng bình tĩnh hết mức có thể. Bơm vào xilanh 1cc chất điều chế, Phong nhìn lại phía giường, Băng nhắm mắt, hổn hển thở... Phong kéo tay áo lên... chọc kim tiêm vào ven và từ từ kéo pit-tông lên.

Phong tiến lại phía giường, bỗng thấy đầu hơi choáng, cậu mất khá nhiều máu trong mấy ngày nay.

Phong ngồi xuống cạnh Băng, kéo một cánh tay nhỏ ra. Nhỏ vẫn trong tình trạng mơ màng và khó thở. Lần này cố nhẹ tay hơn, Phong bơm xilanh vào cơ thể Băng...

- Chấn Nam... - Nhỏ quay mặt sang, nhìn xuống tay mình, chợt thấy nhoi nhói ở tay. Nhưng lập tức, một bàn tay Phong đưa lên che lấy đôi mắt nhỏ, tay kia của cậu vẫn bơm xilanh từ từ.

- Em đừng nhìn. - Phong sợ dù trong bóng tối mập mờ, Băng cũng nhận ra Phong đang đưa vào cơ thể nhỏ không chỉmột chút chất dịch trong chiếc lọ như nhỏ thấy.

Rút kim tiêm khỏi tay Băng, tay Phong không che mắt nhỏ nữa, Băng đã ngủ thiếp đi...

Phong kéo chăn lại cho nhỏ, tay áo cậu nhẹ nhàng lau mồ hôi trên mặt Băng.

- Tỉnh lại... em sẽ ổn.

Phòng làm việc Lâm Chấn Đông.

- Vậy là ông chủ sẽ để cô ta yên?

- Thứ quan trọng với ta là Chấn Phong! Con bé đó... sao cũng được.

- Sao ông chủ nghĩ đơn giản vậy? Em chắc ông chủ đã biết rồi... cậu Chấn Phong có khả năng đặc biệt! Và thay vì dùng nó để phục vụ ông chủ, cậu hai lại dùng nó để bảo vệ cô ta! Cô ta là một mối nguy hiểm cần trừ khử!

- Bởi nó có khả năng ấy, nên ta mới lo lắng khi muốn áp đặt nó. Còn con bé đó, không phải bây giờ, nhưng đến lúc cần thiết... ta sẽ xử!

- Đợi đến khi đó... không biết cô ta đã làm những gì rồi!

- Ngươi có ý kiến nào sao?

- Bây giờ thì chưa. Nhưng nếu ông chủ bỏ qua, em sẽ tự mình đẩy cô ta xuống Địa Ngục! - Thụy An khó chịu quay đi.

Lâm Chấn Đông hơi ngả người dựa ghế, nhìn theo... Khóe miệng ông ta khẽ nhếch lên thành một nụ cười...


SachTruyen.Net

@by txiuqw4

Liên hệ

Email: [email protected]

Phone: 099xxxx