sachtruyen.net - logo
chính xáctác giả
TRANG CHỦLIÊN HỆ

Chương 1210: Sắc Dụ (thượng)

Đường Phong cười ha hả:

- Không biết, có lẽ sẽ ở vài ngày đi.

- Khách quan, nếu ngươi không có chuyện gì thì ở một đêm liền đi đi?

- A? Khách sạn của các ngươi mở ra để buôn bán, lẽ nào còn cản đường khách nhân bên ngoài? Như vậy có chút không giống làm ăn buôn bán nha.

Đường Phong cười ý vị thâm trường.

Tiểu nhị cắn răng một cái đành phải nói:

- Ta nói thật các ngươi nên đi, các ngươi đã bị theo dõi, nếu không đi thì đại họa sẽ lâm đầu.

Cả đám người Tiếu thúc cười dài không ngớt, tiếng cười của Lôi Tẩu càng to, suýt chút nữa khiến tiểu nhị hôn mê.

Tiểu nhị trừng mắt ngốc trệ, hắn thầm nghĩ đoàn người này có vấn đề về não chăng? Tại sao ta nói cho bọn họ có phiền phức mà bọn họ còn cười không quan tâm như vậy?

- Tiểu nhị ca qua đây.

Đường Phong ngồi xuống một chỗ, đưa tay vỗ xuống bên cạnh.

- Không dám không dám, ta đứng hầu hạ là được.

Tiểu nhị là người thành thật, nào dám ngồi ăn chung cùng với khách nhân.

Đường Phong cũng không miễn cưỡng hắn, chỉ mở miệng hỏi:

- Ngươi nói chúng ta bị theo dõi, là ai coi trọng chúng ta như vậy?

Tiểu nhị có chút không dám nói.

Đường Phong hướng Tiếu thúc nháy mắt, Tiếu thúc liền giơ tay lên, một bàn tay màu u lam trống rỗng xuất hiện, bao phủ toàn bộ gian phòng.

Tiểu nhị thất kinh, đến lúc này hắn mới biết được những người trước mặt đều là cao thủ.

- Hiện giờ có thể nói được rồi chứ?

Đường Phong hỏi.

Tiểu nhị run rẩy nói:

- Là chó săn của Hồ gia đang đuổi theo các ngươi, không không không, chính xác mà nói là đuổi theo đám nữ quyến bên người các ngươi.

Nghe tiểu nhị nói như vậy, trong lòng đám người Đường Phong đều hiểu rõ ràng. Hồng nhan đi tới đâu đều là kẻ gây họa, lần này Đường Phong cố ý để các nữ hài dùng khăn che khuôn mặt, dùng y phục rộng thùng thình để che dáng người chính là vì phòng ngừa những chuyện như vậy, tránh phức tạp. Nhưng không nghĩ tới vẫn không thể tránh được.

Thật sự Đường Phong có chút phiền muộn, chính mình đã bao kín các nữ hài không còn lộ ra bên ngoài còn không quản được, chẳng lẽ phải nhét vào bên trong không gian Mị Ảnh mới xong?

- Ngươi tiếp tục nói đi.

Tiếu thúc tiện tay ném hai khối linh thạch về phía tiểu nhị.

Tiểu nhị vội vội vàng vàng tiếp nhận, cười vui vẻ nhanh chóng nói:

- Mấy vị đường xa mà tới, sợ rằng chưa nghe qua tên tuổi Hồ gia, trong phương viên vài trăm dặm tại đây Hồ gia là mạnh nhất, căn bản khong có ai dám trêu chọc, người của Hồ gia thỉnh thoảng làm chuyện xấu nhưng dù sao còn có chừng mực, bất quá hai vị thiếu gia của Hồ gia thì làm chuyện ác luôn tuyệt tình, táng tận lương tâm. Hơn nữa hai vị thiếu gia này là quỷ háo sắc, phàm nơi đây có nữ tử tư sắc không tồi, chỉ cần bị họ nhìn trúng thì chắc chắn không thể thoát khỏi ma trảo.

Đám người do một mặt nghe tiểu nhị nói, một mặt lẳng lặng uống rượu dùng bữa.

Tiểu nhị quan sát kỹ càng chỉ thấy mấy vị đại gia tại đây vẫn bất động cho nên càng nhận định lai lịch của bọn họ không nhỏ, tiếp tục nói:

- Khách sạn bình dân của chúng ta vốn có một vị lão bản nương, tâm địa của lão bản nương thiện lương, đối đãi với đầy tớ rất tốt nhưng năm kia bị Hồ đại công tử mạnh mẽ bắt đi, ba ngày sau trở về liền thắt cổ tự sát.

Chén rượu trên tay Tiếu thúc bị bóp một cái nát bấy, nghiêm mặt hỏi:

- Vậy lão bản của các ngươi thì sao đây? Hắn không muốn báo thù?

Tiểu nhị cười khổ:

- Lão bản chỉ là một người thường, sao có thể đi báo thù được? Đi Hồ gia lý luận một phen còn bị cắt đứt hai chân, cho tới bây giờ vẫn chưa hồi phục.

- Thằng vương bát đản con.

Sát khí trên mặt Thang Phi Tiếu bắt đầu khởi động. Chuyện tình làm nhục thê tử của người khác quả thật khiến hắn vô cùng tức giận, nếu không lập gia đình thì sợ rằng còn khó cảm thụ rõ, thế nhưng Thang Phi Tiếu đã có thê tử và nữ nhi. Hắn cảm thụ tự nhiên sâu sắc hơn người khác một chút, nếu như Tứ Nương bị ai đó làm như vậy thì sợ rằng Tiếu thúc sẽ phát điên.

- Khách quan, nhỏ tiếng một chút, cả tòa thành này đều là địa bàn của Hồ gia, vạn nhất nếu như bị người khác nghe được thì tiểu điếm sẽ bị đại họa lâm đầu.

Tiểu nhị hoảng hốt lo sợ.

Đường Phong nói:

- Hồ gia làm chuyện xấu tại đây, lẽ nào không có người khác tìm hắn gây phiền phức sao?

- Ai dám chứ.

Tiểu nhị cười khổ:

- Phía sau Hồ gia còn có một gia tộc khác, cách đây không xa có một cái linh mạch bên trong Man Sơn, cái gia tộc kia cũng có cao thủ đóng tại thành Cát Tường. Đắc tội Hồ gia chẳng khác nào đắc tội với cả gia tộc kia. Các hương thân phụ lão cũng nổi giận mà không dám nói gì, những năm gần đây, chỉ cần nữ từ ngoài mười ba bên trong thành có chút tư sắc thì đều bị hai tên công tử kia làm hại, hai năm gần đây bọn chúng không quan tâm tới người trong thành nữa mà ngược lại coi trọng những người tới từ bên ngoài.

- Ví dụ như chúng ta?

Đường Phong khẽ cười một tiếng.

- Đúng vậy. Các cửa thành đều có chó săn của Hồ gia, một khi có tin tức vị mỹ nhân nào vào thành thì tên công tử Hồ gia sẽ nhận được tin tức ngay lập tức… Đã có không ít người gặp phải tai ương, ta xem các vị khách quan dẫn theo không ít nữ nhân vào thành. Hiện giờ tất nhiên đã bị theo dõi, hãy cẩn thận một chút.

Đường Phong lạnh lùng nói:

- Hắn nhất định sẽ tới đây, nếu đã tới thì cũng đừng mong chạy thoát.

Tiểu nhị kinh ngạc khiếp sợ nhìn Đường Phong, không biết rốt cuộc hắn dựa vào cái gì.

Nhưng, bất kỳ người nào bên trong thành Cát Tường đều căm thù Hồ gia tới tận xương tủy, nếu như đám khách quan tại đây có thể khiến cho Hồ gia ắn không tiêu, giáo huấn bọn họ một chút, thì dân chúng tại đây sẽ vỗ tay tỏ ý vui mừng, mới nghĩ tới đây, tiểu nhị liền có chút chờ mong.

- Trước tiên ngươi lui xuống.

Tiếu thúc khoát tay với hắn.

Tiểu nhị thối lui, Âu Dương Vũ trầm ngâm chỉ trong chốc lát liền mở miệng hỏi:

- Môn chủ, ngài nghĩ nên làm như thế nào?

Đường Phong cười hắc hắc nói:

- Chờ, nếu như hai vị công tử Hồ gia kia thực sự như lời của tiểu nhị nói không tốt hì chắc chắn bọn chúng sẽ không chờ được, chúng ta chỉ cần chờ bọn ở đây là được rồi.

Đoạn Thất Xích chau mày:

- Phong thiếu, vừa rồi tiểu nhị có nói một chuyện, không biết các ngươi có chú ý hay không. Hắn nói Hồ gia có một cao thủ Chiến gia tọa trấn, nếu là một Linh Giai thượng phẩm thì sợ rằng lần này sẽ có chút phiền phức.

Tất cả người Đường Phong mang tới trên cơ bản đều là Linh Giai trung phẩm, tuy rằng Linh Giai trung phẩm và Linh Giai thượng phẩm chỉ kém nhau một phẩm nhưng thực lực tuyệt đối không thể so sánh, cho nên Đoạn Thất Xích mới lo lắng như vậy.


SachTruyen.Net

@by txiuqw4

Liên hệ

Email: [email protected]

Phone: 099xxxx