sachtruyen.net - logo
chính xáctác giả
TRANG CHỦLIÊN HỆ

Chương 76

Chu Quyết không có sức lực phản kháng, cậu vô lực đẩy Tam Béo ra, vươn tay về hướng Trần Hạo. Tam Béo ôm cậu qua tay hắn, vứt tất cả hành lý, chỉ cõng mỗi Chu Quyết, nhìn thoáng qua hướng Trần Hạo, liền không quay đầu lại nữa. Chu Quyết ở sau lưng Tam Béo bắt đầu khóc, cậu im lặng mà nức nở, như kháng cự, như bất đắc dĩ, nhưng cậu không còn sức lực để làm.....

Tam Béo nén nước mắt, nghẹn ngào nói: “Lão Nhị, tớ mang cậu ra ngoài nha. Cậu chịu đựng chút, cậu phải chịu đựng nha, không thể...... Không thể chết nha.....”

Chu Quyết nhắm mắt lại, cậu không hề nghe, không hề nghĩ nữa, cậu mệt chết được đã khóc đến bất động rồi.

Khỉ Còi một bên né tránh đá, một bên liều mạng dời đá, nhưng vô luận dời thế nào cũng không làm nên được trò trống gì, mà vai trái của hắn lại bị đá nện đến căn bản không cách nào dùng sức. Hắn nằm bên đống đá, dùng hết khí lực cuối cùng hướng bên trong hô: “Diệp Vỹ!”

Mà bên trong khe hở của tảng đá, không còn thanh âm gì nữa. Khỉ Còi siết chặt túi gấm trong túi, cắn răng bò lên. Hắn hướng đống đá nhìn thoáng qua lần cuối, sau đó hướng về phía lối ra tập tễnh bước đi. Hắn phát hiện dọc đường đi đều là đá cuội, Diệp Đĩnh cư nhiên bị tảng đá đè chết. Cổ quái nhất chính là con hắc miêu vốn đã chết kia gắt gao cắn chân y. Tảng đá điên cuồng rơi xuống, Diệp Vỹ, Diệp Đĩnh đều đã bị đá chôn vùi.

Bên tai Khỉ Còi lại vang lên lời cuối cùng Diệp Vỹ nói với hắn: “Chạy về hướng bắc.....”

Khỉ Còi liều mạng chạy, căn bản không nhìn đến đá tảng rào rào rơi xuống. Cho dù bị đè chết, hắn cũng chấp nhận, như vậy có thể cùng con người dùng mạng bảo vệ mình kia vĩnh viễn cùng một chỗ. Mà hắn ra ngoài, cũng sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên một người tên là Diệp Vỹ, người dùng mạng của mình để cứu hắn, dù cho người đó căn bản không màng đến sinh tử của chính mình.

Nhưng mà, hắn càng ước ao người sống thật sự.

Đoạn kết

Ba năm sau, nghĩa trang.

Chu Quyết đứng giữa hai ngôi mộ, đặt xuống một bó cúc trắng, yên lặng nhìn chăm chú hai tấm mộ bia.

Mỗi lần đến, cậu đều mang theo một bó hoa cùng một gói thuốc lá, sau đó ở chỗ này hút hết cả gói thuốc, quay về phía mộ bia kể ra tất cả những gì có thể nói, tựa như đối với người bạn đã lâu vậy. Đôi khi, nói nói rồi, chính cậu cũng sẽ cười, cũng sẽ khóc.

Tam Béo mượn tới một cái chậu, ở bên trong đốt giấy tiền vàng bạc, khói hun đến anh béo này nhịn không được rơi lệ, hắn đang ở đó không ngừng cầu khấn, hy vọng ông trời phù hộ hắn tìm được một người bạn gái.

Chu Quyết ngồi xổm xuống cũng đốt hai tờ, cậu nhớ lại hết thảy những chuyện ba năm trước cùng những chuyện về sau. Khi đó, Tam Béo cơ hồ dùng hết tất cả sức lực vác cậu trên lưng chạy đến lối vào, mà nơi đó đã tràn vào lượng lớn nước ngầm, tất cả bể chứa nước đều đã đầy. May là Tam Béo trước đó đã chuẩn bị dây thừng, ngược dòng trèo lên trên. Nếu không phải trên đường gặp Lý Phóng lo lắng cho họ, có lẽ hai người họ cũng sẽ chôn thân trong hồ ngầm Huyền Vũ, cùng tất cả bi mất chôn vùi trong lòng đất.

Về sau họ mới biết, Lý Phóng kỳ thật vẫn luôn âm thầm đi theo họ, nhưng cậu ta không biết phương diện này có quan hệ phức tạp rối reng như vậy, cậu ta chỉ lo lắng. Cũng may mà người này ở đó, họ mới được cứu sống. Khỉ Còi cũng rất thê thảm, trên người có biết bao vết thương chí mạng, vai trai xương gãy nát. Hắn cơ hồ là liều mạng một đường chạy về hướng bắc, hơn nữa tìm được cái đạo động mộ thất Hổ Tử từng đào ra năm ấy, mới tránh thoát kiếp nạn này. Hắn sau khi ra ngoài, cũng được nhân viên tìm kiếm cứu nạn kịp thời cứu lên.

Từ đó về sau, họ nằm trong bệnh viện hơn một tháng mới ra. Bác sĩ tỏ ý Chu Quyết mang vết thương như vậy, tuyệt đối sẽ chết, căn bản không có khả năng sống, cuối cùng cậu cư nhiên được cứu sống, bác sĩ chỉ có thể nói đó là một kỳ tích. Mà bản thân Chu Quyết hiểu rõ, cả vết thương là đáp lễ cuối cùng Thúy Nương tặng bó tóc dài nọ, chúng đảm đương chỉ khâu, có tác dụng cầm máu.

Cậu nhìn bức hình trên mộ bia, cười nói: “Anh Trần, kể cho anh biết một chuyện, em cũng bắt đầu nghiên cứu dân tộc học, mặc dù chưa được cặn kẽ, nhưng cũng từng đăng báo vài tác phẩm cỡ tám khối đậu hũ. Hắc hắc, có phải đủ để anh ngậm cười nơi chín suối rồi không?”

Cậu hút một hơi thuốc, nhìn trời nói: “Anh yên tâm, em sẽ sống thật tốt, vẫn luôn sống thật tốt, sống cho cả phần của anh.”

Nói xong cậu liền dụi tắt đầu thuốc, phủi phủi quần, nói với Tam Béo: “Đừng đốt nữa, không phải bảo không cho đốt sao?”

Tam Béo cong miệng nói: “Không đốt, họ ở dưới đó lấy gì mà ăn hả? Lão Cửu lại là người kén ăn như vậy......”

Chu Quyết bất đắc dĩ lắc đầu, lại móc ra một gói thuốc lá, đặt trên mộ bia.

Tiếp theo, cậu quay về phần một của Lão Cửu bên cạnh nói: “Lão Cửu, tớ biết cậu thích yên tĩnh, ầm ĩ đến cậu rồi. Tớ cũng mang theo cho cậu mấy món ngon, bánh bao nhân đậu đỏ, xếp hàng đợi lâu lắm đó.”

Cậu đặt một túi bánh bao nhân đậu đỏ bên cạnh, sau đó nhìn Khỉ Còi đứng ở phương xa. Khỉ Còi từ lần đó trở về, so với trước đây còn trầm lặng ít nói hơn. Hắn đứng trước mộ bia của Diệp Vỹ, không nói lời nào, chỉ nhìn bức ảnh không chút sinh khí trên mộ bia kia, phảng phất như muốn từ trong đôi mắt ấy nhìn ra được gì vậy.

Chu Quyết đi về hướng Khỉ Còi, Khỉ Còi hỏi: “Xong chưa?”

Chu Quyết ừ một tiếng, ba người đi về hướng cổng nghĩa trang, lúc này bầu trời bắt đầu nổi lên cơn mưa nhỏ. Ngay sau khi họ rời khỏi, một bàn tay cư nhiên cầm lên hộp thuốc lá Chu Quyết đặt trên mộ bia. Sau khi anh châm lửa hút một hơi, hắc hắc cười một tiếng: “Văn chương cỡ tám khối đậu hủ là có thể khiến anh ngậm cười nơi chín suối? Có điều trái lại nhớ kỹ tảo mộ viếng mả, cũng xem như có lương tâm, anh nói có đúng không?”

Người bên cạnh vẫn như cũ ánh mắt không chút gợn sóng nhìn ba người đi xa, nhưng trong ánh mắt có thêm một tia ôn nhu. Gã nói: “Đúng là ngoài dự liệu của tôi.” Sau đó, quay đầu nhìn người đang hút thuốc kia nói, “Cũng ngoài dự liệu của cậu, không phải sao?”

Người đàn ông hút thuốc nói: “Anh chỉ chính là chuyện chúng ta còn sống?”

Người đàn ông kia từ trong bao thuốc lá rút ra một điếu, nói: “Có lẽ thế.....”

“Nghĩ một cách, dọa họ.”

“Sẽ bị hù chết đó, anh không đau lòng?”

“Cậu không đau lòng, tôi cũng sẽ không.”

“Haha, thử xem sao, đi, đi tìm họ.”

Phiên Ngoại (1)

Đọng lại (1)

Trời sập tối rất nhanh, thật khó tưởng tượng được hiện giờ chỉ mới sau giờ ngọ, tia chớp xẹt qua, chiếu sáng bên trong, Chu Quyết đóng cửa sổ, phỏng chừng lại sắp đổ mưa to, nhưng vào lúc này trong máy tính Chu Quyết nhảy ra một lá thư điện tử, lúc này Chu Quyết vừa vặn ngồi trước máy tính, cậu nhấp mở thư, mưa bắt đầu trút xuống, dường như câu chuyện lại bắt đầu.....

Thời gian sẽ đọng lại, bạn tin không?

Nhưng đây không phải là một chuyện tốt, bất luận thứ gì đọng lại sẽ tiếp cận với trạng thái tử vong, người chấp nhất với quá khứ sẽ không có tương lại.

Tôi tin bạn bây giờ có lẽ sẽ rõ ràng ý này, bên cạnh đó, muốn biết sống chết của bạn mình có thể đến nơi đó thử một lần, có lẽ bạn sẽ nhận được kinh hỉ.

Bức thư cũng không ký tên, nhưng Chu Quyết hiểu được thời gian có lẽ thật sẽ đọng lại.

Cậu hiện giờ chỉ cần một chút thơ thẩn sẽ trở lại thời gian ba năm trước, có lẽ sẽ ở bên trong bất cứ một cảnh tượng nào, ở đó cậu có thể nhìn thấy một thân ảnh, xuất hiện đi xuất hiện lại cảnh tượng quen thuộc mà lại xa lạ, giữa tín nhiệm và hoài nghi cậu thủy chung lưỡng lự, loại nặng nề không thể gọi tên này khiến cậu cảm thấy thời gian ba năm đọng lại, vĩnh viễn cũng giống như dừng hình và cũng sẽ không có tương lai nữa vậy.

Một tiếng sét phá tan hồi tưởng của Chu Quyết, suy nghĩ của cậu bị kéo trở về hiện thực.

Vậy phần bức thư này là có ý gì đây? Là ai gửi tới? Chu Quyết rất buồn bực, nhưng kéo đến cuối cùng cậu phát hiện một bức ảnh, đó là bóng lưng của một người đàn ông đang hút thuốc, mà bóng lưng này Chu Quyết liếc mắt một cái liền nhìn thấu anh ta là ai.

Trần Hạo!

Cậu nhanh chóng vuốt điện thoại di động trong tay mình, bấm dãy số vẫn chưa từng xóa bỏ, nhưng số vẫn không được kết nối.

Tâm tình của cậu phức tạp đến không có cách nào hình dung, cậu đã trả lời bức thư kia, nhưng đợi đến chiều vẫn chưa có thư phản hồi.

Cậu đã nhìn bức ảnh ấy đến chiều, người này tóc rất ngắn, nhưng bóng lưng như vậy thật sự rất giống Trần Hạo.

Chu Quyết thật sự có chút ngồi không yên, cậu dự định gọi điện thoại cho Tam Béo và Khỉ Còi, nhưng rồi lại thôi, cậu bắt đầu chậm rãi tỉnh táo lại, cậu cảm thấy sự tình này quá kỳ quặc, thật là anh ấy sao? Không, cậu không thể chắc được, nhưng phần tâm tình và kích động kia cậu không có cách nào bĩnh tĩnh lại, cậu đặt di động xuống bắt đầu kiểm tra địa chỉ của địa phương trong bức thư kia, cư nhiên thật sự có một địa phương nhỏ như vậy, lúc này, Chu Quyết quyết định giờ đây cậu sẽ một mình đi điều tra. Nếu hậu quả có thế nào cũng đều là một mình cậu chịu. Cậu có thể chịu trách nhiệm cho bản thân, nhưng không có cách nào chịu trách nhiệm cho người khác, cậu không muốn cuộc sống của hai người bạn thân mình bị quấy rầy liên lụy.

Chu Quyết bị một luồng sức mạnh thôi thúc, cậu xin sếp nghỉ, nhanh chóng đặt vé máy bay, dựa theo địa chỉ trong e-mail kia ngồi xe đường dài tới một thành trấn vùng tây nam VânNam. Nơi này có rất nhiều khu tự trị của vài dân tộc tạo thành, nhưng nơi này rất cổ xưa, cơ hồ cảm thụ không được bao nhiêu hơi thở hiện đại hóa, trên đường cái cư nhiên còn có thể nhìn thấy xe bò.

Đến nơi này Chu Quyết mới phát hiện sự tình căn bản không có đầu mối, cậu không biết tìm ai liên hệ, không biết ý nghĩa của bức thư kia, cái gì cũng không biết, chỉ nhìn thấy bức ảnh với bóng lưng Trần Hạo như vậy liền đến một nơi hẻo lánh cơ hồ không có trên bản đồ thế này? Lại xúc động rồi..... Đã ba năm, vẫn như cũ sẽ vì việc này mà xúc động. Chu Quyết bưng trán cậu cảm thấy đầu có chút choáng váng. Cậu cảm thấy được thời gian của bản thân kỳ thật đều đang đọng lại.

Cậu tìm được một nhà khách, cắm dây lên mạng liền bắt đầu lên mạng điều tra, nhưng cậu phát hiện một địa phương nhỏ như vậy hóa ra trên mạng có chút danh tiếng, nguyên nhân là địa phương có một chuyện lạ cực kỳ nổi tiếng. Nơi này có một con phố thời gian bất động. Tin tức ngũ hoa bát môn, thậm chí còn có tranh ảnh, nội dung đơn giản là kể chỗ này vốn có công hiệu khiến thời gian đọng lại.

Bị loại không khí lên mạng hiếu kỳ này thổi phồng càng thêm khó bề phân biệt.

Trong lúc vô tình Chu Quyết phát hiện cảnh sắc trong bức ảnh nọ vô cùng tương tự cảnh trong bức hình bóng lưng kia.

Chu Quyết rất hưng phấn, cậu cảm thấy mình có khả năng đã tìm được đầu mối, cậu nhanh chóng lấy điện thoại di động ghi lại lại thông tin về địa phương kia, Chu Quyết gọi một ít thức ăn, sau đó lôi kéo ông chủ bắt đầu tìm đầu mối, ông chủ thấy cậu nhiệt tình, cho nên cũng kể hăng say. Ông ta nói: “Việc này thật không phải như mọi người nghĩ đâu, không phải liên quan đến con phố đâu, trái lại ban đầu tòa nhà bên kia đã không có người ở, về sau cũng sụp, tình huống như vậy kỳ thật ở nơi này của chúng tôi rất nhiều, cả nhà đều đến làm công ở thành phố lớn, nhà cửa trống không không người trông nom, liền bỏ hoang. Nhưng việc lạ chính là từ sau khi căn nhà kia sụp, việc lạ mới bắt đầu, cho nên chúng tôi đều nghĩ là tòa nhà kia xảy ra chuyện, con phố không sao cả. Căn nhà mới ma quái.”

Ông chủ lim dim mắt nhìn ngoài cửa sổ nói: “Ngay từ đầu chúng tôi cũng không phát hiện thấy chuyện kỳ quái, nhưng cây cối nơi đó cư nhiên một năm bốn mùa cũng không có một chiếc lá rơi. Vẫn luôn duy trì bộ dáng ban đầu, nhưng bên kia cây cũng vậy, hoa cũng thế đều không có kết quả. Cho nên chúng tôi đều cảm thấy có chút kỳ quái. Nhưng căn nhà kia đã không còn ai ở.”

Chu Quyết vuốt cằm: “Vậy các ông có qua đó không?”

Ông chủ nói: “Đương nhiên là có người từng qua đó, ngay từ đầu mọi người đều nói nơi đó có từ trường, nhưng về sau điều tra ra không có. Có người làm một thí nghiệm, đó là mùa hè nóng bức, họ đặt một chén lớn cơm cùng thức ăn, qua một ngày sau đến xem, thức ăn và cơm kia vẫn rất mới đó, một chút cũng không hề hư hỏng, ai cũng không dám ăn.”

“Thần kỳ vậy?”

Ông chủ rất hài lòng vẻ mặt của cậu, ông ta gật đầu nói: “Còn nữa chính là địa phương kia cực kỳ im.”

“Im?”

Ông chủ nói: “Đúng vậy, không có tiếng động nha! Tiếng động nào cũng không có.”

Chu Quyết hiếu kỳ hỏi han: “Nếu mọi người nói chuyện ở con phố kia, thanh âm của mọi người cũng mất?”

Ông chủ gật đầu nói: “Cái này thì nghe được, nhưng ngoại trừ thanh âm người ta nói ra bất cứ thanh âm nào khác cũng không có. Tiếng gió cũng vậy, tiếng mưa rơi cũng vậy, cậu rất khó tưởng tượng...... Trời sáng trên phố cư nhiên có thể nghe tiếng bước chân của mình, âm vọng vô cùng rõ ràng, vô luận bên ngoài có ồn ào mấy. Do đó tất cả mọi người nói nơi đó ma quỷ lộng hành, nơi này dù sao cũng khá bảo thủ, vừa nghe ma quỷ lộng hành dân bản xứ ai cũng không muốn xen vào. Cứ để nó thế.”

Chu Quyết có chút phát lạnh, cái đó có liên quan đến Trần Hạo sao? Chẳng lẽ anh ở đây? Không thể nào! Anh hẳn không có khả năng còn sống, chẳng lẽ là quỷ hồn xuyên qua? Tới đây để làm chi? Tìm kiếm dấu chân cách mạng? Ngay khi Chu Quyết miên man suy nghĩ, ông chủ lại lần nữa bu lại, ông ta nói: “Con gái tôi xảy ra một chuyện, tôi chưa hề nói với ai khác đâu. Cậu muốn nghe không?”

“Việc lạ gì?”

“Con gái tôi luôn nằm mới tới con phố kia, nó nói trên con phố kia có rất nhiều người, nhưng những người đó con bé đều không nhận ra. Những người đó cảm giác không giống người sống, còn có căn nhà hoang giống như không có đồ đạc gì ở đó, nhưng con gái tôi nói người trên đường vô cùng dọa người, mỗi một người đều rất cao, con gái tôi nói trong căn nhà kia còn có thứ vật sống gì đó ở, nhưng nghe nói căn nhà kia không sạch sẽ, hơn nữa từng có con nít chết.”

“Một đứa bé?”

“Aiz, nhà cũ ở đây cái nào không có người chết? Nhà ở 50 năm căn bản đều từng có người chết. Cho nên người chết già đối với nơi này của chúng tôi mà nói không hề gì, cao thọ đó chính là hỉ thọ rồi, còn phải phụ trách phát bánh thọ cho hàng xóm láng giềng nữa đấy, nhưng đứa bé đã chết kia chúng tôi nơi này cảm thấy là điềm xấu, đó là điềm báo đoạn hậu nha, phong thủy kia khẳng định xảy ra vấn đề.”

Chu Quyết một lúc tiêu hóa không được nhiều vấn đề như vậy, dứt khoát vào thẳng đề, cậu lấy di động ra nói: “Đại ca, ngài từng thấy người này chưa?”

Ông chủ nói: “Chưa từng thấy......”

Chu Quyết rơi vào trầm mặc, ông chủ uống một ngụm rượu, không còn hăng hái như trước. Dường như đối với phản ứng của Chu Quyết tỏ vẻ mất mặt, nhưng thái độ trước sau tương phản của ông chủ cũng không ảnh hưởng đến suy nghĩ của Chu Quyết, đầu óc cậu bắt đầu chuyển động cực nhanh, cậu nghĩ cậu nên đến con phố đó xem thử, có lẽ có thể biết chân tướng!

Chu Quyết sửa sang lại đồ đạc vội vã ra khỏi cửa, thành trấn này rất khó nhìn thấy xe taxi, cậu bắt một chiếc ba gác đưa cậu đến con phố kia, lão hán lau mồ hôi nói: “Anh bạn nhỏ à, đến nơi này sao. Cũng là nghe tin tức bên ngoài mà tới chứ gì.”

Chu Quyết cũng gật đầu, lão hán rất thật thà, ông nói: “Chỗ đó kỳ thật không có gì cả. Rất nhiều thanh niên bên ngoài hiếu kỳ tới, nhưng cuối cùng đều tra không ra được thứ gì, nhưng mà đoạn thời gian trước có một thanh niên hơi đặc biệt.”

Chu Quyết lấy bức ảnh ra đưa cho lão hán, lão hán lắc đầu nói: “Người này luôn tới tối mới xuất hiện, thật sự không thể nói được quái chỗ nào, nhưng rất âm u. Tôi cũng chỉ gặp được vài lần, ấn tượng khắc sâu nhất chính là cậu ta bảo tôi đến chợ mua cho cậu ta vài vài chai nước và lương khô.”

Chu Quyết không nản lòng, cậu cảm thấy dường như đã càng ngày càng tiếp cận rồi, nhưng thật là Trần Hạo sao?

Chu Quyết quay đầu nhìn thoáng qua khu phố trong truyền thuyết kia, phát hiện nó vừa ngắn lại hẹp, kỳ thật căn bản là một hẻm nhỏ, cuối đường là một đống phế tích. Nhìn qua giống như chỗ ở của dân nhặt ve chai vậy, song nhà cửa của nơi này phần lớn đều rất tàn. Do đó cũng không có vẻ quá cao ngất, cây cối hai bên rậm rạp xanh tươi, nhưng quả thực có chút âm trầm, ánh mặt trời chỉ có thể chiếu vào giữa đường, bốn phía hai bên đều là bóng cây loang lổ. Chu Quyết bấm chụp một tấm. Khi vừa muốn đi tới lại bị người từ phía sau vỗ một cái.

Chu Quyết nhìn lại, một người đàn ông mang kính đen xuất hiện sau lưng cậu, cậu sửng sốt một chút liền cảm thấy người này có chút quen. Người nọ chắc lưỡi một tiếng, mở miệng nói: “Ba năm không gặp, quý nhân hay quên rồi sao? Trò Chu?”

Nghe được thanh âm đại não Chu Quyết như bị chuột rút vậy, mắt cậu càng mở càng lớn. Cậu đưa tay chỉ vào người đàn ông kia nói không tròn được chữ, cũng chỉ có thể phát ra thanh âm a a a a a, Chu Quyết nói không thành tiếng, sau đó người đàn ông bộp một cái lên đầu cậu, kéo cậu đi trở về. Vừa đi vừa mắng: “Không thể nào, sao liền thành người câm rồi? May là anh có thủ ngữ trung cấp."

Đại não Chu Quyết thật lâu chưa kịp phục hồi, chậm rãi cậu cảm giác được độ ấm trên thân thể người đàn ông truyền đến, cậu đưa tay nhéo cánh tay anh, loại xúc cảm quen thuộc này, Chu Quyết ngừng chân, run rẩy cầm kính đen của đối phương xuống, khuôn mặt quen thuộc nọ lại một lần nữa xuất hiện trước mặt cậu, đối phương đang cười, nụ cười như vậy khiến cậu có chút xa lạ, mắt Chu Quyết không rời khỏi người anh, phảng phất như chỉ cần rời khỏi đối phương sẽ biến mất, tựa như lúc quá khứ ngẩn người sẽ xuất hiện như vậy, chỉ là ảo giác mà thôi.


SachTruyen.Net

@by txiuqw4

Liên hệ

Email: [email protected]

Phone: 099xxxx