sachtruyen.net - logo
chính xáctác giả
TRANG CHỦLIÊN HỆ

Dẫn Nhập

Mây mù mờ ảo, toả bay như sương khói.

Một trận gió chầm chậm thổi tới mang theo vài phần khí tức ướt át. Sương tan mây trôi, lộ ra một đỉnh núi trơ trụi. Giữa đỉnh núi, một người thân hình cao lớn mập mạp ngồi trên một phiến đá, miệng đang còn nhấm nháp cái gì đó: "Ài, ta đã ăn tới cái đùi gà cuối cùng, tên kia sao vẫn còn chưa tới, không phải cố ý ngưng hứng thú của ta đấy chứ, muốn hắn cho ăn một bữa đại xan thật sự là không dễ dàng. Ông trời ơi! Vì sao lại không cho hắn là một nữ nhân, nếu là như vậy, ta cho dù liều mạng cũng phải lấy hắn làm vợ, để cho hắn mỗi ngày đến an ủi bao tử của ta". Vừa nói, gã mập vừa dùng bàn tay to bè dính đầy mỡ xoa xoa cái bụng của mình, trên mặt tràn ngập vẻ thương tiếc, chỉ có điều, vẻ thương tiếc xuất hiện trên khuôn mặt to béo của hắn, quả thật rất tức cười.

"Bàn Tử, ngươi lại nằm mơ giữa ban ngày. Ngươi cho rằng, lần này ta còn đánh không lại ngươi sao? Chỉ cần ta thắng, ngươi phải trả lại Phượng Nữ cho ta". Thanh âm trầm trầm giống như đến từ cửu u.

Bảy luồng quang mang hoa mĩ lóe lên, một tiếng đinh nhỏ vang lên, theo hình Bắc Đẩu Thất Tinh đồng thời dừng lại trước người Bàn Tử, đó là bảy chuôi đao, nhưng chỉ có chuôi đao lộ ra bên ngoài, điểm cuối mỗi chuôi đao, đều được khảm một khối bảo thạch lóng lánh có hình dạng và màu sắc bất đồng. Lam, hồng, thanh, hoàng, ngân, bạch, hắc - bảy màu sắc giao nhau tạo ra ánh sáng rực rỡ, nhất thời khiến cho trên đỉnh núi bao trùm một tầng bảo quang dày đặc.

Đây cũng không phải bảo quang bình thường mà là một loại kết giới đặc thù dung hợp thất chủng ma pháp nguyên tố, trừ phi người dùng phép nguyện ý hoặc là thất sắc bảo thạch bên trong toàn bộ bị hủy, nếu không ai cũng vô pháp di động bảy thanh đao.

Bàn Tử vỗ tay cười nói: "Hay! Hay! Bảo bối đều đã tới. Tiểu tử sử dụng bảo bối, ngươi cũng ra đi. Nhanh nhanh cho ta xem ngươi lại có trò chơi gì mới, nếu đánh được ta, ta sẽ trả lại cho ngươi Phượng Nữ, nếu không, theo quy củ cũ, đưa cho ta ăn Thất Hệ Đại Xan."

"Hừ, Bàn Tử, ngươi cẩn thận một chút, lúc này, chỉ sợ ngươi chẳng những không ăn được bảy bữa đại tiệc, còn phải để mạng lại đây." Trong mây mù, thân ảnh một người mặc áo vải màu xám chậm rãi đi tới, đó là một người trẻ tuổi nhìn qua mới chỉ hơn hai mươi, mái tóc dài màu vàng phi tán sau lưng, vẻ anh tuấn đủ để làm nữ nhân đố kị, trên mặt có một tầng hàn ý nhàn nhạt, đôi mắt màu lam trong suốt tựa hồ nước, bình tĩnh nhìn chăm chú về phía trước, hắn không nhìn Bàn Tử, ánh mắt dừng trên bảy khối bảo thạch lóng lánh huyễn lệ, phảng phất như đó là toàn bộ tính mạng của chính hắn.

Bàn Tử cười hắc hắc, nói: "Vậy còn phải xem bản lĩnh của ngươi. Ngươi phải biết rằng Bàn Tử vì ăn, thậm chí có thể liều mạng. Vì nhục ti rất quý, nhục phiến giá cả lại rất cao, nếu có một khối thịt to, hai người đều có thể bỏ qua. bụng ta vẫn còn đầy thịt, mỡ, phỏng chừng còn có thể đùa giỡn với ngươi một hồi."

Người trẻ tuổi tóc vàng thở dài một tiếng: "Bàn Tử, ngươi cần gì phải làm khó ta như thế? Ngươi trả ta Phượng Nữ, cùng lắm thì, ta cho ngươi liên tục ăn Thất Hệ Đại Xan trong một tháng. Nếu ngươi không chịu cho ta thấy Phượng Nữ, hôm nay ta cho dù liều mạng dùng tới Sinh Mệnh ma pháp, cũng phải khiến ngươi lưu lại ở chỗ này".

Bàn Tử nhéo nhéo cái cằm đầy thịt của mình, nói: "Không thể làm vậy được, nếu trong lòng ngươi không có chỗ dựa là tưởng niệm, hương vị làm ra sẽ kém đi, đã ăn qua thứ ngon nhất, ngươi lại để cho ta ăn thứ kém một bậc sao được? Nói thật nhé, thiên phú của tiểu tử ngươi là tốt nhất trong những người ta từng thấy. Ma pháp luyện tới cảnh giới của ngươi, thật sự khiến cho Bàn Tử ta rất bội phục!"

Người trẻ tuổi cười khổ nói: "Ngươi cũng không phải không biết, ta luyện ma pháp, không phải để làm một gã ma pháp sư, mà để có thể làm ra thức ăn ngon hơn. Huống chi, ta tối đa cũng chỉ có thể dụng xuất bát cấp ma pháp mà thôi".

Bàn Tử lắc lắc đầu, nói: "Không giống. Mặc dù ngươi chỉ có thể dụng xuất bát cấp ma pháp, nhưng đối với ma pháp khống chế và giải thích ta thấy ma đạo sư cũng vô pháp so với ngươi. Thử hỏi, bọn họ ai có thể làm được Băng Hỏa Đồng Nguyên, không chỉ sử dụng được Băng Hỏa Đồng Nguyên lực mà còn có thể khu động phong, thổ, không gian, quang minh, hắm ám năm chủng loại nguyên tố khác nữa? Mặc dù chỉ là phụ trợ, nhưng ngươi cũng là toàn hệ ma pháp sư đầu tiên trên đại lục. Nhớ lại, bọn họ gọi ngươi là Băng Hỏa Ma trù, quả thật, lực lượng của ngươi căn bản đều ở băng, hỏa, danh hiệu này quả thực rất thích hợp với ngươi. Ha ha, hôm nay ta lại có món ngon để ăn".

Thanh niên tóc vàng hàn quang đại thịnh, nhíu mày nói: "Nói như vậy chúng ta vẫn phải đánh?"

Bàn Tử cười nói: "Đương nhiên, đương nhiên, ta còn chờ ăn Thất Hệ Đại Xan của ngươi nữa. Cũng giống lần trước, ta cho ngươi thời gian ngâm xướng chú ngữ, động khẩu đi. Trước khi ăn cơm hoạt động một chút, quả thật cũng tốt, gần đây tựa hồ lại béo hơn không ít."

Thanh niên tóc vàng ánh mắt thay đổi, trở nên cố chấp dị thường, từ đầu tới cuối, ánh mắt của hắn đều dừng lại trên bảy khối bảo thạch lộ ra bên ngoài kia: " Thời gian chúng ta biết nhau cũng không ngắn, ta còn chưa giới thiệu cho ngươi tên lũ gia hỏa kiếm cơm của ta, chúng đều là bằng hữu thân mật nhất của ta."

Bàn Tử có chút tò mò nói: "Đúng vậy! Quả thật chưa từng nghe ngươi nói qua. Bảy chuôi đao này đều kỳ quái. Ngươi nói cho ta nghe một chút đi."

Thanh niên tóc vàng trong mắt toát ra hào quang si mê: "Băng Tuyết Nữ Thần Đích Thán Tức - Thần Lộ". Một tiếng vù vù nhỏ, lam quang đột nhiên phóng thích, thủy nguyên tố trên đỉnh núi rõ ràng cường thịnh hơn.

"Hỏa Diễm Chi Thần Đích Bào Hao Chánh Dương Đao" hồng quang hiện.

"Tự Do Chi Phong Đích Khinh Ngâm Ngạo Thiên Đao" thanh quang hiện.

"Đại Địa Tô Tỉnh Đích Toàn Luật Trường Sanh Đao" hoàng quang hiện.

"Thần Ky Bách Biến Đích Lục Mang Tuyền Ki Đao" ngân quang hiệnã¬

"Quán Thông Thiên Địa Đích Thự Quang Thánh Diệu Đao" bạch quang hiệnã¬

"Vĩnh Thế Địa Ngục Đích Trớ Chú Phệ Ma Đao" hắc quang hiệnã¬

Thất sắc quang mang đột nhiên phóng thích, đan vào nhau tạo thành sắc thái rực rỡ như cầu vồng. Thanh niên tóc vàng trên mặt nở nụ cười, nhìn hào quang bảy màu nói: "Chúng là thất đại thần nhận, cũng là ma pháp trượng ngưng tụ băng, hỏa, phong, thổ, không gian, quang minh, hắc ám thất chủng nguyên tố. Tối trọng yếu, chúng nó đều là thái đao của ta."

Nụ cười trên mặt Bàn Tử đột nhiên tiêu thất mà thay bằng vẻ ngưng trọng, hắn cảm giác được, lúc này hơi thở của thanh niên trước mặt so với lúc trước rõ ràng bất đồng, một tầng kim quang nhàn nhạt xuất hiện trên người hắn, thật bất ngờ đúng là đỉnh phong trong đấu khí - đấu thần khí. Thân trên hơi nghiêng về phía trước thân thể béo mập được hào quang bao bọc, lúc này lại tựa như một thanh trọng kiếm thật sự. Đúng vậy, hắn chính là một vũ giả tối cao, xưng hào kiếm thánh.

Thanh niên tóc vàng trong mắt hào quang đại phóng, hai tay nâng lên, ngón tay thon dài linh hoạt theo cánh tay nhanh chóng di chuyển, nhanh chóng xuất hiện trước thân y hai cái lục mang tinh, một hồng, một lam, nhìn qua hết sức rõ nét: "Băng Tuyết nữ thần a, thỉnh người ban cho ta vĩnh đống chi băng, Hỏa Diễm chi thần a, thỉnh người ban cho ta phượng hoàng niết bàn chi diễm. Dùng tên của ta, cực hạn băng hỏa, dung hợp!". Bảy khối bảo thạch trên bảy chuôi đao đồng thời phát sáng, hồng lam lưỡng sắc quang mang phát động, kéo theo ngũ sắc quang mang hướng thanh niên tóc vàng chợt tiến tới.

Thất sắc quang mang bao bọc thân thể người trẻ tuổi, theo hai cái lục mang tinh hồng lam lúc trước dẫn động, hình thành một tầng toàn hệ kết giới, người trẻ tuổi trong mắt ánh lên một nụ cười quái dị, nhìn Bàn Tử nói: "Cho ngươi thử đặc kỹ ma pháp ta vừa nghiên cứu ra, Toàn Hệ Ảnh Chi Khôi Lỗi."


SachTruyen.Net

@by txiuqw4

Liên hệ

Email: [email protected]

Phone: 099xxxx