sachtruyen.net - logo
chính xáctác giả
TRANG CHỦLIÊN HỆ

Chương 146: Nhị Hoàng Tử Chi Tử

Yến Phong nhíu mày nói: "Vậy ngươi muốn ta giúp ngươi chuyện gì? Ta cùng mấy vị ca ca dó căn bản không có một chút tình cảm. Trong mắt bọn họ, ta có lẽ còn không là một con người, cho dù ta giúp ngươi tìm ngũ ca nói rõ mọi chuyện hắn cũng sẽ không để ý tới ta. Trong lòng hắn, không có cái gì có thể trọng yếu hơn so với ngôi vị hoàng đế. Niệm Băng, chuyện này chỉ sợ ta không giúp được ngươi."

Niệm Băng lắc đầu nói: "Không, sai rồi, chuyện này chỉ có ngươi mới có thể giúp được ta."

Yến Phong ngẩn người nói: "Ta? Vậy ngươi muốn ta giúp ngươi như thế nào? Có lẽ, nếu Tuyết nguyên soái tới, ngũ ca của ta còn có thể, nhưng ngũ ca nhất định sẽ đưa ra điều kiện. Chuyện này đối với ngươi và Tuyết nguyên soái có lẽ đều không tốt."

Niệm Băng lạnh lùng cười nói: "Ta đương nhiên hiểu được điều đó, nếu Tuyết nguyên tới gặp vị ngũ ca của ngươi, hắn có lẽ sẽ buông tha cho Long Linh nhưng hắn sẽ thuận thế yêu cầu Tuyết nguyên soái gả nữ nhi cho hắn. Trong lòng hắn Ma pháp sư công hội mặc dù trọng yếu, nhưng tuyệt đối kém hơn một vị nguyên soái. Ta nói đúng không?"

Yến Phong ngây người nhìn Niệm Băng, hắn đột nhiên phát hiện, vị huynh đệ mình vừa kết thành lúc này có chút đáng sợ, bình tĩnh đáng sợ, phảng phất như chuyện này không phải xảy ra trên người hắn. Ánh mắt bình tĩnh mà cơ trí khiến Yến Phong trong lòng run rẩy. "Vậy, vậy ngươi muốn làm thế nào?" Bây giờ, Yến Phong đã bị Niệm Băng dắt mũi rồi.

Niệm Băng mỉm cưới nói: "Việc ta muốn làm rất đơn giản, chỉ cần ngũ hoàng tử không đạt được vương vị, ước định của hắn cùng Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội tự nhiên bị hủy bỏ thôi. Hơn nữa càng không thể trở thành trượng phu của Linh nhi."

Yến Phong sắc mặt biến đổi nói: "Ngươi muốn tới trợ giúp đại ca và nhị ca sao? Niệm Băng, có chuyện ta nhất định phải nói cho ngươi. Cùng ngũ ca so sánh, đại ca và nhị ca còn xấu xa hơn, hơn nữa mẫu thân của bọn họ là cừu nhân của ta. Ta thật sự không hy vọng ...."

Niệm Băng khoát tay nói: "Không, nếu ta muốn giúp đại ca, nhị ca. Nhiều nhất là làm cho ngũ hoàng tử không ngồi trên hoàng vị mà thôi. Nhưng, vị sư phụ của ta quả thực rất tham lam, hắn hy vọng Ma pháp sư công hội có thể phát triển lớn mạnhm cho nên hắn không chỉ yêu cầu nhỏ như vậy. Mục tiêu cuối cùng của hắn là muốn đạt tới địa vị của Băng Thần tháp tại Băng Nguyệt đế quốc. Ngươi thấy đấy, đại hoàng tử và nhị hoàng tử có thể trợ giúp đạt được mục tiêu này sao? Đơn giản mà nói, cho dù ta trợ giúp hai vị hoàng tử này, bọn họ từ nay về sau sẽ nghe theo kiến nghị của ta sao?"

"Sẽ không." Yến Phong khẳng định nói: "Bất luận là đại ca hay là nhị ca, bọn họ đều tự dùng người của mình, đừng nói là ngươi, cho dù là hoàng hậu cũng rất khó chi phối bọn họ."

Niệm băng trong mắt toát lên một đạo lãnh quang. "Cho nên, ta không thể tới giúp bọn họ. Nhưng muốn thay đổi cục diện hiện tại, ta phải trợ giúp một người đoạt được hoàng vị của Băng Nguyệt đế quốc. Mà người này chính là ngươi. Ngươi là huynh đệ của ta, nếu ngươi ngồi trên vị trí này, ta tin tưởng rằng ngươi nhất định sẽ giúp ta, giúp ta vượt qua cửa ải khó khăn này, giúp ta kết hôn với Linh nhi."

"Ta?" Yến Phong nhất thời còn không phản ứng kịp. Hắn đứng bật dậy, hai tay chống trên bàn. "Niệm Băng, ngươi, ngươi nói, là ngươi muốn giúp ta ngồi lên vị trí hoàng đế?"

Niệm Băng mỉm cười nói: "Yến huynh, ngươi nói nhỏ một chút. Mặc dù nơi này đã được ta bố trí kết giới cách âm, nhưng nếu thanh âm của ngươi quá lớn vẫn có thể truyền ra đấy. Không sai, ta muốn trợ giúp ngươi thành quốc vương của Băng Nguyệt đế quốc. Ngươi cũng là hoàng tử, cũng có thể thừa kế ngôi vị hoàng đế mà. Vì sao lại đứng nhìn cơ chứ? Vì sao lại không thể tranh đoạt hoàng vị? Chuyện này đối với ngươi quả không công bằng. Cho nên, ta chính là muốn trợ giúp ngươi ngồi lên vị trí này. Chỉ có quan hệ của ngươi với ta, sau khi ngồi trên hoàng vị mới có thể chân tâm giúp ta. Nói thật, trước khi gặp ngươi, trong lòng ta vẫn có chút không yên, bởi ta vẫn cho rằng ngươi đối với quyền lực không có chút dục vọng, nếu là như vậy, ta cũng không tiện ép ngươi. Nhưng nghe những chuyện xảy ra với ngươi, ta mới hiểu được, ngươi không phải không có chút dục vọng với quyền lực, ngược lại còn có rất nhiều, nhưng vì sinh tồn, ngươi lại buộc phải đem chúng chế trụ trong lòng. Ta nói đúng không? Bây giờ, cơ hội đã tới trước mắt ngươi, vì mẫu thân ngươi, vì bản thân ngươi, ngươi có nguyện ý cùng ta mạo hiểm như vậy, thử một lần không?"

Yến Phong ngơ ngác nhìn Niệm Băng. "Ngươi nói thật sao? Ta không nghe sai chứ?"

Niệm Băng cười khổ nói: "Từ nghĩ ta là loại người lấy chuyện này ra nói giỡn sao? Ta chẳng có bệnh tật gì đâu."

Yến Phong cũng cười khổ nói: "Nhưng, chúng ta chỉ có hai người! Chẳng lẽ, ngươi nghĩ rằng chỉ bằng lời nói của ta và ngươi là có thể tranh đoạt quyền lực hay sao? Ngươi phải hiểu, quyết định cuối cùng của cha ta mới là trọng yếu nhất, chỉ có hắn quyết định ai là người thừa kế, người đó mới có thể ngồi trên hoàng vị. Đừng nói trong mắt hắn ta chỉ là một phế vật, cho dù hắn thật sự truyền ngôi cho ta, có đại ca, nhị ca và ngũ ca, ta không quyền không thế, ai sẽ giúp ta? Cho dù ngồi trên vị trí đó, chỉ sợ cũng chẳng qua được một ngày."

Niệm Băng mỉm cười nói: "Cũng chưa chắc đã như vậy. Bây giờ chúng ta còn thời gian, chỉ cần ngươi nguyện ý, chúng ta có thể thử một lần, nói không chừng sẽ có kỳ tích xuất hiện. Ngươi và ta đều chỉ có một cái mạng, cho dù thất bại thì đã sao? Ít nhất chúng cũng đã cố gắng, huống chi chúng ta vị tất đã thất bại."

Yến Phong trầm ngâm nói: "Vậy ngươi muốn làm thế nào? Kỳ thật ta không sao cả, hôm nay nghe ngươi nói, ta đã giác ngộ rồi. Cứ sống như trước không bằng cố gắng làm chút gì đó, cho dù là để tiếng xấu muôn đời so với không có ý tiến thủ tốt hơn nhiều. Nói cho ta nghe suy nghĩ của ngươi đi." Niệm Băng nhìn Yến Phong, hắn biết vị thất hoàng tử trước mắt tuyệt đối không giống như bề ngoài chán chường, hắn chỉ cố ý biểu hiện như thế mà thôi, hắn cũng không phải không có tài trí, chỉ là không dám lộ ra. Từ kinh ngạc khôi phục lại nhanh như vậy, có thể thấy hắn quả thật là người có thể làm đại sự. Sau khi Niệm Băng đa xác định, Yến Phong qua được ải này, mọi chuyện có thể thuận lợi bắt đầu tiến hành.

"Yến Phong, đầu tiên ta hỏi ngươi một câu, nếu là huynh đệ, thậm chí là phụ hoàng của ngươi chết đi, ngươi có vì vậy mà thương tâm, bởi vậy mà bất nhẫn hay không?"

Yến Phong bình tinh nhìn Niệm Băng nói: "Ngươi nghĩ ta sẽ như vậy sao? Ngươi nghĩ ta chết, bọn họ sẽ có cảm giác gì? Như một con kiến chết đi mà thôi, bọn họ chưa bao giờ coi ta là huynh đệ, đồng dạng, ta cũng chưa bao giờ coi bọn họ là thân nhân. Cho dù là tất cả mọi người trong hoàng cung Băng Nguyệt đế quốc chết đi ta cũng sẽ không vì bọn họ mà đau lòng. Nếu ta đoán không sai, ngươi trước khi tìm ta đã có kế hoạch chu toàn, không cần che dấu nữa, chúng ta là huynh đệ mà. Ta đã quyết định cùng ngươi hợp tác tức là chúng ta đã đứng chung một thuyền. Nói đi, ngươi muốn ta làm gì?"

"Được, đã như vậy ta cũng không giấu diếm nữa. Yến huynh, việc đầu tiên chúng ta phải làm chính là thay đổi hình tượng của ngươi trong mắt người Băng Nguyệt thành, đồng thời cung là thay đổi hình tượng trong mắt phụ hoàng ngươi. Đây là chuyện trọng yếu nhất phải làm."

Yến Phong gật đầu nói: "Quả thật như vậy, ai cũng không hy vọng một gã đồng tính luyến ái thừa kế ngôi vị hoàng đế."

Niệm Băng mỉm cười nói: "Cho nên, từ giờ trở đi, ngươi phải công khai theo đuổi Ngọc nhi, hơn nữa phải khiến cho ai ai cũng biết. Ta nghĩ, đại bộ phận người đân trong Băng Tuyết thành này đều biết ngươi là đồng tính luyến ái, chỉ có một số ít người mới biết chân tướng mà thôi. Cho nên, ngươi chỉ cần công khai theo đuổi Tuyết Ngọc, ít nhất có thể khiến cho hình tượng của ngươi có chút chuuyển biến. Ngươi chẳng những phải theo đuổi nàng, hơn nữa còn phải thường xuyên ở cùng một chỗ với nàng. Ngươi có thể yên tâm, mấy vị hoàng huynh của ngươi lúc này đều đang tận lực tranh thủ địa vị trong mắt phụ hoàng ngươi, ai cũng sẽ không xuống tay với ngươi. Huống chi, cũng không có ai chú ý tới ngươi. Kỳ thật đây là ưu thế lớn nhất của chúng ta! Chỉ có ẩn tàng trongbóng tối, không để bất cứ kẻ nào trọng thị, chúng ta mới có thể phát triển."

Yến Phong nở nụ cười. "Niệm Băng, không nghĩ tới ngươi không chỉ có thiên phú về trù nghệ và ma pháp, trên phương diện chính trị cũng có ưu thế như vậy. Nếu tương lai ta thật sự có thể ngồi trên hoàng vị, ta nhất định sẽ phong cho ngươi làm tể tướng, thế nào?"

Niệm Băng cười một tiếng nói: "Hay là quên đi, ngươi không biết, mấy hôm nay vì nghĩ biện pháp để ngươi và Ngọc nhi vui vẻ ở cùng mộtc hỗ, ta đã nghĩ không biết bao nhiêu biện pháp. Ngươi không thấy, tan gay cả tóc cũng đã bạc trắng hay sao? Lúc này ta sẽ cố gắng hết sức, nhứng sau này ta còn muốn sống một cuộc sống tự do, ngươi làm hoàng đế chỉ cần đừng quên huynh đệ này là được."

Yến Phong thở nhẹ một tiếng, nói: "Ngươi mợi thực là người không cầu danh lợi, ta thấy đối với ngươi mà nói, không có gì quan trọng hơn tự do. Được, ta sẽ nghe lời ngươi, mọi chuyện từ ngày mai bắt đầu."

"Niệm Băng, kế tiếp chúng ta phải làm gì? Nếu muốn đoạt dược hoàng vị, ta nhất định phải được nhiều đại thần ủng hộ mới được, nhưng thân thể cha ta ngày càng yếu, thời gian quá ngắn, có lẽ ..."

Niệm Băng cười nói: "Mấy cái này ngươi không cần lo lắng, ta sẽ thay ngươi thu xếp, có mốt số việc bây giờ còn chưa thể nói cho ngươi. Ta chỉ có thể cho ngươi biết, ta có rất nhiều bằng hữu. Những bằng hữu này đều sẽ có trợ giúp nhất định với ngươi, sau này ngươi sẽ dần dần hiểu được. Từ mai trở đi, mọi chuyện khác ngươi không cần quan tâm, ta sẽ thu xếp, chuyện ngươi phải làm chỉ là toàn tâm toàn ý theo đuổi Ngọc nhi, làm một nam nhân chân chính."

Yến Phong nghi hoặc nhìn Niệm Băng nói: "Xem bộ dáng của ngươi tựa hồ rất nắm chắc?"

Niệm Băng cười khổ nói: "Vốn ta ngay cả nửa phần nắm chắc cũng không có, chỉ có điều gần đây gặp dược mấy vị bằng hữu, nhờ sự trợ giúp của bọn họ ta mới có ba thành nắm chắc. A, đúng rồi, ta còn có chuyện phải nói với ngươi. Ngày mai, không, là hôm nay, Băng Nguyệt thành sẽ có một thời gian rơi vào trạng thái rối loạn, ngươi nhớ kỹ lời của ta, không cần lo những chuyện khác, chỉ cần tâm toàn ý theo đuổi Ngọc nhi. Dưới tình huống rối loạn, không ai chú ý tới ngươi đâu."

"Rối loạn? Niệm băng, ngươi muốn làm gì?" Yến Phong trong mắt quang mang liên thiểm.

Niệm Băng mỉm cười thần bí nói: "Ngươi sẽ nhanh chóng biết thôi, không lâu nữa đâu. Được rồi, ta cũng đã ăn no rồi, hy vọng lần sau chúng ta gặp lại, ngươi và Ngọc nhi đã có chút tiến triển. Ha ha ha ha."

Trên đường cái Băng Nguyệt thành, một trung niêm nam tử mặc thanh sắc trường bào nhìn qua hơn ba mươi tuổi đang thong thả đi trên đường, phía sau hắn là hơn mười tên tùy tùng. Những tùy tùng này bề ngoài không bắt mắt nhưng chỉ cần chú ý cẩn thận có thể dễ dàng phát hiện chỗ bất phàm của bọn họ. Chỉ riêng việc bọn họ không ngừng quét ánh mắt nhìn quanh có thể thấy nhưng người này am hiểu hợp công, thực tế đối với bảo vệ chủ nhân càng dựa vào thiên phú đặc thù. Mục quang của bọn họ cơ hồ không có góc chết, hơn nữa vị trí của bọn họ đã âm thầm bảo hộ người áo xanh phía trước, nếu có biến động gì cũng có thể dùng thân thể của chính mình ngăn cản, hiển nhiên đã trải qua huấn luyện đặc biệt.

Người áo xanh đi tới trước một quán trà lâu bèn dừng lại, phục vụ hiển nhiên nhận ra hắn, khách khí đưa hắn vào trong, lên trên lầu. Hai người dưới tay hắn đi theo vào trong, những người khác dứng ngoài, lạnh lùng, chăm chú quan sát động tĩnh xung quanh.

Người áo xanh vừa mới ngồi xuống, một gã nam tử trung niên quần áo hoa lệ đã nhah chóng chạy ra, hắn không tiến vào trong phòng mà đứng ở ngoài cung kinh lên tiếng. "Điện hạ, Tiểu nhân là A Phúc đây!"

Thanh âm lãnh đạm vang lên. " Ân, để cho Phúc bản lão vào đi." Người ở ngoài cửa lúc này mới gật đầu với vị Phúc lão bản kia, mở cửa cho hắn vào. Phúc lão bản vừa vào cửa, lập tức quỳ xuống hành lễ, người áo xanh nhìn hắn thi lễ, nói: "Phúc lão bản, sinh ý của ngươi gần đây không tồi a!"

Phúc lão bản lúc này mới đứng lên, cung kính đứng một bên, nói: "Nhờ phúc của điện hạ, sinh ý của tiểu nhân gần đây cũng không tệ, tiểu nhân đã cho người làm một bình Thiết Quan Âm tốt nhất, sẽ lập tức bưng lên, đây là loại trà cao cấp nhất trong năm nay."

Người áo xanh trong nở một nụ cười hài lòng. "Được, ngươi làm tốt đấy. Mấy ngày không đến, ở đây có người nào mới không?"

Phúc lão bản nịnh nọt cười nói: "Có, có, ta vẫn chú ý giúp điện hạ, gần đây nhất có một cặp tỷ muội, đều là xử nữ. Vốn có vài khách nhân coi trọng, xuất ra khong ít tiền, nhưng ta nhớ tới điện hạ, vẫn từ chối bọn họ. Hai tiểu nha đầu này còn rất trẻ, rất thích hợp với khẩu vị của điện hạ."

Người áo xanh trong mắt sáng ngời. "Được, được, ta luôn thích loại nữ nhân này, như vậy mới thú vị. Lão Phúc a! Ngươi yên tâm, ta sẽ không bạc đãi ngươi, không phụ tấm lòng ngươi đâu."

Người áo xanh này chính là nhị hoàng tử của Băng Nguyệt đế quốc Yến Ấn, người này bụng dạ nham hiểm, thực tế trên phương diện tranh quyền đoạt lợi cung có vài phần thiên phú, nhưng hắn có một nhược điểm, chính là háo sắc, đối với xử nữ có yêu thích đặc thù. Nơi này bề ngoài là quán trà, nhưng lại là nơi hắn thường xuyên lui tới. Phúc lão bản này cũng đã quen thuộc, mỗi lần đều làm hắn hài lòng, cho nên hắn mới thường xuyên đến đây.

Phúc lão bản mỉm cười thần bí nói: "Điện hạ, còn có một việc ta phải nhắc nhở người, hai nha đầu hôm nay cung các nàng trước đó khác nhau, không chỉ đơn giản là đôi tỷ muội xử nữ."

Người áo xanh nhíu mày nói: "Lão Phúc, có chuyện gì cứ việc nói thẳng, đừng ngăn cản hứng thú của ta. Còn có gì đặc biệt nữa?"

Phúc lão bản cười hắc hắn, tiến tới gần người áo xanh nhẹ giọng nói: "Hai nha đầu hôm nay chẳng những là một đôi tỷ muội xử nữ, hơn nưa các nàng còn là mội đôi đồng tính."

Nhị hoàng tử trong mắt quang mang đại phóng. "Được, cực phẩm a! Lão Phúc, ngươi có thể tìm được hang cực phẩm như vậy, bổn hoàng tử vốn thích nhất chính là các nữ đồng tính. Nhìn bộ dạng thống khổ của các nàng ta luôn hưng phấn không thể tả được. Hay, hay, hay! Đưa đến đi! Thưởng phúc lão bản một trăm tử kim tệ. Lão Phúc a, từ nay về sau có cực phẩm như vậy nhất định phải lưu lại cho ta, ta sẽ không bạc đãi ngươi đâu."

Nhanh đưa hai nha đầu kia lên cho ta xem một chút, để các nàng bồi ta uống trà đi." Hắn mặc dù háo sắc nhưng tịnh không mê rượu, bình thường rất ít khi uống rượu, gần đây tranh đoạt hoàng vị tới thời khắc khẩn trương nhấp mê rượu, bình thường rất ít khi uống rượu, gần đây tranh đoạt hoàng vị tới thời khắc khẩn trương nhất, hôm nay cũng rất vất vả mới có thể tới đây, sớm đã chiêu hô cho Phúc lão bản tiếp đón.

Phúc lão bản vội vàng đã ứng một tiếng, lui ra ngoài. Trong chốc lát, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, cánh cửa mở ra, hai người từ bên ngoài đi vào. Băng Nguyệt thành lúc này khí trời đã chuyển lạnh, nhưng trong trà lâu này nhiệt độ vẫn rất thoải mái. Hai nữ tử mặc cùng một bộ váy màu trắng, váy dài từ đầu tới trên đầu gối sáu tấc, lộ ra cặp đùi mượt mà thon dài mà trắng nõn. Trên người chỉ mặc áo lót, lộ ra cái bụng và eo không một chút thịt thừa. Mái tóc dài màu đen tựa như thác nước buông xuống tận mông, hai khuôn mặt hoàn toàn giống nhau, đều lộ ra một tia ngượng ngùng.

Nhị hoàng tử trong mắt sáng lên. "Được, cực phẩm, quả nhiên là cực phẩm. Hai người các ngươi tới đây." Hắn phất tay với hai gã tùy tùng, mấy gã hộ vệ đi theo hắn đều là tâm phúc, tự nhiên hiểu được chủ tử muốn làm gì, đáp ứng một tiếng rồi lui ra ngoài.

Nhị hoàng tử phất tay với hai mỹ nữ. "Tới đây cho bổn hoàng tử xem."

Hai mỹ nữ liếc nhìn nhau, thân thể các nàng có chút run rẩy, tựa hồ đang sợ hãi điều gì, cẩn thận tới bên cạnh Nhị hoàng tử, đặt ấm trà xuống.

Nhìn bộ dáng ngượng ngùng của hai mỹ nữ, nhị hoàng tử không khỏi dâm tâm đại động, một tay kéo cô gái bên trái tới trước người mình, cô gái phát ra một tiếng thét kinh hãi nhưng cũng không dám làm trái ý, bị nhị hoàng tử mạnh mẽ kéo tới ngồi xuống trên đùi hắn, nhị hoàng tử cũng là cao thủ hái hoa, không vội động thủ, tay phải ôm lấy vòng eo tinh tế của cô gái, lại hít một hơi thật sâu, cảm thụ hương thơm động lòng người của xử nữ, lại khen: "Thơm quá, bảo bối a! Chỉ cần các ngươi hầu hạ ta thật tốt, nói không chừng ta sẽ đón các ngươi vào trong phủ."

Hai cô gái liếc mắt nhìn nhau, một nàng run rẩy châm trà cho nhị hoàng tử. Các nàng không hề lên tiếng, nhưng từ vẻ run rẩy có thể nhìn ra sự sợ hãi trong lòng hai nàng, nhất là cô gái ngồi tren đùi nhị hoàng tử kia, dường như rất khó chịu, khuôn mặt trở nên tái nhợt, thân thể mềm mại giãy dụa. Nhưng nàng càng giãy dụa càng kích thích cảm giác của nhị hoàng tử, một tay giật vạt áo của mình, lộ ra bộ ngực đầy long đen, trong lòng thầm nghĩ, lão Phúc quả nhiên không gạt ta, đây quả thật là một đôi tỷ muội đồng tính luyến. Cảm giác dâm ngược khiến nhị hoàng tử vô cùng hưng phấn, hít thở đã trở nên nặng nề. Lúc này, cô gái ngồi trên đùi hắn ánh mắt dừng trên bộ ngực đầy lông, lại nhìn chiếc vòng cổ màu bạc trên cổ nhị hoàng tử. Vòng cổ màu bạc này là một dây chuyền có hình ngôi sao sáu cánh, ẩn hiện hồng, lam, hoàng tam sắc quang mang. Đây không đơn thuần là một cái vòng cổ bình thường, mặt trên bảo thạch là tan nhãn thạch, có thể chứa đựng ba loại ma pháp nguyên tố, lại được pha pháp sư cường đại tiến hành mà pháp gia trì nên có lực phòng ngự rất mạnh, bất luận là ma pháp hay đấu khí, nếu muốn tổn thương thân thể của nhị hoàng tử đều phải thông qua vòng cổ cấp thần khí này mới được.

Lúc trước, để có được bảo bối hộ thân này, nhị hoàng tử đã tốn không ít công phu. Hắn từ nhỏ tu luyện đấu khí, vốn cũng là cao thủ, thêm vào vòng cổ này, hắn tin tưởng rằng, cho dù là cao thủ cấp vũ thánh muốn thương tổn mình cũng không phải chuyện dễ dàng. Vòng cổ này luôn không rời khỏi người hắn, với địa vị của hắn, sinh mệnh tự nhiên là trọng yếu nhất.

Nâng chén trà trong tay cô gái lên uống một ngụm, mùi thơm ngát của Thiết Quan Âm khiến nhị hoàng tử vô cùng sảng khoái, trà nóng kích thích thân thể hắn, cảm giác dễ chịu truyền khắp toàn thân, hắn ôm lấy eo cô gái trên đùi bàn tay kia bắt đầu lần xuống váy. Đang lúc này, ngoài cửa truyền tới tiếng bước chân, nhị hoàng tử nhướn mày, động tác ngừng lại.

Quả nhiên, tiếng gõ cửa vang lên. "Điện hạ, có chuyện quan trọng bẩm báo."

Nhị hoàng tử buông cô gái trong tay, cô gái thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đứng dậy, đi tới sau lưng nhị hoàng tử cùng nàng kia. Nhị hoàng tử không để ý tới trong mắt hai nàng đều toát lên vẻ lạnh như băng, hắn không kiên nhẫn nói: "Chuyện gì, nói đi." Bị quấy rầy chuyện tốt, tâm tình của hắn tự nhiên rất không tốt.

Thanh âm ngoài cửa nói: "Điện hạ, ngũ điện hạ đã từ Băng Tuyết thành trở về, vừa mới vào thành."

Nhị hoàng tử nheo mắt. "A? Lão ngũ đã trở lại? Được! Tiểu tử lần này tới Băng Tuyết thành tựa hồ thu hoạch không nhỏ. Bất quá, hắn chẳng lẽ còn không rõ, tất cả đều chỉ phí công thôi sao?"

"Điện hạ, chúng ta có nên hành động hay không? Nếu ngũ hoàng tử hồi phủ, chúng ta sẽ không còn cơ hội nữa."

Nhị hoàng tử Yến Ấn trong mắt hiện lên hung quang, nhưng vẫn lắc đầu: "Quên đi, không cần để ý tới hắn nữa. Bên người hắn đều là cao thủ, nhất là hai khách khanh cấp bậc vũ thánh càng khó đối phó. Bây giờ là thời khắc mấu chốt, ta không muốn bị người khác nắm lấy nhược điểm. Trong Băng Nguyệt thành không thể tùy tiện động thủ, nếu không, để cho phụ hoàng biết được thì không ổn. Phụ hoàng ghét nhất là huynh đệ tương tàn."

"Vâng, nhị hoàng tử, ta sẽ phải người tiếp tục giám thị động tĩnh bên kia, nếu có phát hiện sẽ lập tức hồi báo cho ngài."

"A ......" Thanh âm bi thảm không chút báo trước vang lên, thủ hạ của nhị hoàng tử ở bên ngoài nhanh chóng phản ứng, bịch một tiếng, trực tiếp phá cửa xông vào, nhưng bọn hắn chứng kiến chỉ có hai thân ảnh nhỏ nhắn nhảy qua cửa sổ, những hộ vệ này bình thường đều đã được huấn luyện, một bộ phận tiến đến xem nhị hoàng tử, một bộ phận cao thủ khác đuổi ra ngoài cửa sổ.

Thanh âm già nua vang lên. "Trở về cho ta." Hai luồng thánh đấu khí màu bạc phóng tới.

Hai cao thủ lao ra cửa sổ trúng công kích này, nhất thời kình khí đầy trời.

Cao thủ cấp vũ thánh đều là khách khanh của các vị hoàng tử, vì vậy nhị hoàng tử mang theo bên người đều là hộ vệ cấp vũ đấu gia. Vũ đấu gia dù sao cũng không thể so sánh với vũ thánh. Chấn động kịch liết khiến hai cao thủ đó bắn ngược về, mà hai đạo thân ảnh màu trắng đã biến mất không thấy đâu nữa.

Nhị hoàng tử ngã xuống trên ghế, trong mắt tràn ngập vẻ hoàng sợ, sắc mặt hắn đã chuyển thành màu xanh tím, máu đen không ngừng từ thất khiếu chảy ra, mới chỉ trong chốc lát mà đã tắt thở.

Thủ lĩnh hộ vệ kinh hô: "Độc, loại độc vô cùng mạnh." Hắn nhìn tới trên cổ nhị hoàng tử, vòng cổ Tam Nhãn thạch đã biến mất, sau gáy hắn có một cây châm, máu đen chảy ra từ đây. Thủ lĩnh hộ vệ biến sắc.

Hắn đặt tay lên gáy nhị hoàng tử, một cây châm màu u lam bị hắn hút ra.

Châm dài một tất, nhỏ như sợi lông, nếu không phải trên bề mặt lóe lên hào quang màu u lam quả rất khó thấy rõ.

Gã hộ vệ bên cạnh nghi hoặc nói: "Sao lại có thể như vậy? Với năng lực của điện hạ, sao lại bị người ta đánh lén? Chẳng lẽ bệ hạ chủ động bỏ vòng cổ ra?"

Thủ lĩnh hộ vệ lắc đầu nói: "Không, vòng cổ bị mất xảy ra sau. Vòng cổ này tương thông với khí tức chủ nhân, chỉ có hai tình huống mới có thể lấy ra, một là tự tháo ra, mà một là sau khi chủ nhân chết đi mới có thể tháo ra. Nếu ta đoán không nhầm, nhị hoàng tử sau khi tính mạng đoạn tuyệt mới bị trộm mất vòng cổ."

Hộ vệ nói chuyện lúc trước nhíu mày nói: "Vì sao ngươi lại nói vậy? Ngươi có chắc không? Nhị hoàng tử đột nhiên chết đi, chúng ta sao có thể nói chuyện với đại hoàng tử đây! Hơn nữa có vòng cổ hộ thể, bệ hạ sao lại bị công kích đây?"

Thủ lĩnh hộ vệ mở lòng bàn tay, giơ ngân châm ra cho thủ hạ, trầm giọng nói: "Các ngươi biết thứ này không? Chính là thứ này đột phá phòng ngự của vòng cổ sát hại điện hạ. Châm này tên là Tử Thần Chi Vẫn, các ngươi không nên coi thường nó, nó tựa hồ vô giá. Khắp đại lục chỉ có năm bộ phát xạ Tử Thần Chi Vẫn, châm này phải dùng tới bạc dưới đáy biển vạn năm để chế ra, chuyên phá các loại pha pháp kết giới phòng ngự và hộ thể đấu khí, nghe nói cho dù là thánh đấu khí cung vô pháp phòng ngự lực đâm của nó. Phương pháp chế tạo Tử Thần Chi Vẫn sớm đã thất truyền, năm bộ Tử Thần Chi Vẫn mỗi bộ có thể phóng ra mười lần, từ mấy trăm năm trước đã nổi tiếng khắp đại lục, theo ta biết, bây giờ trên đời chỉ còn một bộ, hơn nữa chỉ có thể phóng ra ba lần. Không nghĩ tới, mấy sát thủ này lại có thể chuẩn bị Tử Thần Chi Vẫn. Nhanh, mau đem lão bản kia đến đây."

Trong chốc lát, Phúc lão bản bị dẫn ra, khi hắn thấy nhị hoàng tử ngã lăn dưới đất không khỏi sợ tới mức xụi lơ trên mặt đất, toàn thân run rẩy không ngừng, lầu bầu nói: "Không, không phải ta, không phải ta. Thật sự không phải ta mà! Các vị đại gia, các ngươi nhất định phải tra rõ, ta sao dám hại nhị hoàng tử."

Thủ lĩnh hộ vệ lãnh khốc nói: "Ta bất quản có phải ngươi làm hay không, điện hạ đột nhiên mất mạng ở chỗ ngươi, vô luận ra sao ngươi cũng không trốn được liên quan. Nói, hai nữ nhân kia ngươi kiếm ở đâu?"

Phúc lão bản nơm nớp lo sợ nói: "Đại khái là năm ngày trước, các nàng tự mình tìm tới đây, hình như là muốn bán thân để chon cất cha. Ta thấy các nàng đáng thương bèn mua các nàng, giá cả cũng không tính là cao."

"Hỗn đãn." Thủ lĩnh hộ vệ một chưởng đem phúc lão đánh bay. "Ngươi biết rõ thân phận điện hạ, sao còn có thể đem nữ tử chẳng rõ lai lịch tới hầu hạ người?"

Phúc lão bản run giọng nói: "Ta, ta đã tra qua lai lịch các nàng, quả thật là hài tử bình dân, còn nhỏ đã mất mẹ, cha lại vừa mất, ta điều tra cẩn thân, nhưng nào biết, nào biết..."

Thủ lĩnh hộ vệ trong mắt lóe lên hàn quang, ra lệnh cho thủ hạ. "Đi, mang điện hạ và hắn đi, chúng ta về phủ rồi hãy nói, bẩm báo tất cả với đại hoàng tử rồi xin điện hạ xử lý." Tất cả hộ vệ sắc mặt đều rất khó coi, nhị hoàng tử chết đi như vậy, bọn họ tuyệt không thoát được liên quan, cả đáng sắc mặt xanh đen nhìn thi thể nhị hoàng tử.

"Cái gì? Lão nhị chết ở trà lâu?" Vốn đĩ bệnh tình đã rất trầm trọng, quốc vương Băng Nguyệt đế quốc Yến Thiên Nam trong cơn tức giận lại phun ra một ngụm máu tươi.

"Bệ hạ, bệ hạ, ngài đừng quá thương tâm." Hoàng hậu vừa khóc vừa an ủi Yến Thiên Nam, ngựa y vội vàng lấy ra một viên đan dược đưa Yên Nam Thiên uống.

Yến Nam Thiên thở hổn hển nói: "Hỗn đản, ai dám ở thủ đô Băng Nguyệt đế quốc ám sát hoàng tử, truyền lệnh của ta, phong tỏa cả Băng Nguyệt thành, phải tìm cho ra hung thủ. Ấn nhi, Ấn nhi ơi! Ngươi sao lại bị như vậy!" Nhịn không được lại phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt hắn càng thêm khó coi.

Hoàng hậu khóc lóc thất thanh. "Ấn nhi đã chết, Ấn nhi vậy mà đã chết. Bệ hạ, người phải thay Ấn nhi làm chủ."

"Báo, đại hoàng tử điện hạ cầu kiến bệ hạ."

Yến Thiên Nam thanh âm run rẩy: "Cho hắn vào."

"Vâng thưa bệ hạ."

Thân ảnh cao lớn từ bên ngoài đi vào, cũng bộ dáng hơn ba mươi tuổi, đại hoàng tử Yến Cực nhìn qua có vài phần giống với nhị hoàng tử Yến Ấn, chỉ có điều càng cao lớn uy mãnh hơn. Hắn cũng không bởi nhị hoàng tử chết mà bi thương nhưng lại tràn ngập phẫn nộ, vừa tiến vào tẩm cung lập tức quỳ xuống, cung kính nói: "Nhi thần tham kiến phụ hoàng."

Yến Thiên Nam nủa thân dựa trên giường nói: "Cực nhi, đứng lên, đệ đệ ngươi rốt cuộc xảy ra truyện gì?"

Yến Cực bước tới trước giường, đứng ở một bên nói: "Khởi bẩm phụ hoàng, hôm nay đệ đệ ra ngoài uống trà, nhưng không ngờ lại bị người phục vụ ở trà lâu ám sát. Con đã nhìn thi thể của đệ đệ và hung khí, là Tử Thần Chi Vẫn. Phụ hoàng, người phải thay đệ đệ làm chủ a! Đệ đệ chết rất thảm."


SachTruyen.Net

@by txiuqw4

Liên hệ

Email: [email protected]

Phone: 099xxxx