sachtruyen.net - logo
chính xáctác giả
TRANG CHỦLIÊN HỆ

Chương 185 - Quán Quân Của Trù Thần Đại Tái

Thân ảnh màu đỏ như lửa đi xuyên qua hành lang, gương mặt quen thuộc xuất hiện trước mắt, ánh mắt của Niệm Băng đã ươn ướt. Nguyên lai là hình dáng của Hỏa Long vương Gia Lạp Mạn Địch Tư, trong đôi mắt rồng của hắn toát ra tình cảm mãnh liệt. Trong bảy vị long vương, cùng Niệm Băng cảm tình sâu nhất đúng là Gia Lạp Mạn Địch Tư, chính là vị Hỏa Long vương này đã từng bước từng bước đưa Niệm Băng vào hàng ngũ của cường giả. Tình huynh đệ của bọn họ trong lúc đó đã không còn có thể dùng lời nói mà diễn tả.

Nhìn Niệm Băng từ trên xuống dưới, hai tay Gia Lạp Mạn Địch Tư nắm chặt lấy bờ vai của hắn, ha ha cười, nói: "Hảo, hảo! Huynh đệ ngươi quả nhiên đã trở lại. Không tệ, xem hình dáng đã hoàn toàn khôi phục. Lão ba của ta quả nhiên có bản lĩnh, như vậy cũng có thể khiến ngươi sống lại."

Niệm Băng cười nói: "Đại ca những ngày này sao rồi? Đều tốt cả chứ? Ngươi và Tuyết Tĩnh..."

Gia Lạp Mạn Địch Tư ưỡn ngực nói: "Đó còn cần hỏi sao, đại ca ngươi anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng như vậy, Tĩnh Nhi sớm đúng là người của ta, nàng mong còn không có được trượng phu tốt như ta vậy. Bất quá, cũng là tiểu tử ngươi tài giỏi, thử một cái liền kiếm được ba người."

"Ngươi nói ai mong không được, hử?" Một tiếng hừ yêu kiều, thân ảnh yểu điệu đi nhanh tới, trực tiếp tới bên cạnh Gia Lạp Mạn Địch Tư, liền nắm chặt lấy lỗ tai của hắn. Ánh mắt nhìn qua người Niệm Băng, đúng là Tuyết Tĩnh.

Gia Lạp Mạn Địch Tư đau đớn hô: "Ta, là ta mong không được, tiểu thư, ngươi nhẹ chút, mặc dù Long nhĩ của ta rất rắn chắc, nhưng nàng mỗi ngày nắm ta cũng không chịu được a!" Hắn mặc dù đang hô thống khổ, nhưng rõ ràng là giả vờ, trong mắt lộ ra một tia ngọt ngào, ngay cả Tuyết Tĩnh nắm lỗ tai hắn, cũng là vẻ mặt tiếu ý, hiển nhiên, đây là chuyện thường xuyên phát sinh.

Niệm Băng hì hì cười, nói: "Tuyết Tĩnh, đã hơn một năm không gặp, ngươi vẫn là lão dạng tử." (lão dạng tử: hình dáng như xưa)

Tuyết Tĩnh tức giận hừ một tiếng, nói: "Ngươi còn biết trở về hả! Làm cho Linh Nhi và hai vị tỷ tỷ chúng ta thương tâm, thực muốn đánh ngươi một trận. Gia Lạp Mạn Địch Tư, ngươi thay ta chỉnh hắn." Nàng vẫn rất biết chính mình, biết chính mình đánh không lại Niệm Băng.

Gia Lạp Mạn Địch Tư cười khổ nói: "Ta một người đã đánh không lại hắn bốn ngừơi a! Ngươi cũng không phải không biết tốc độ tiến bộ của các nàng. Ta muốn cùng Niệm Băng xuất thủ, có lẽ người thứ nhất chào đón ta đúng là hảo tỷ muội của ngươi. Niệm Băng, ngươi trở về thật đúng lúc. Hiện tại Ngưỡng Quang đại lục thực là rất loạn." Nghe xong nửa câu đầu của hắn, Long Linh tam nữ không khỏi đỏ mặt lên. Ánh mắt đồng thời đều hướng Niệm Băng, lúc này, trong mắt các nàng cũng chỉ có người yêu của chính mình.

Niệm Băng gật đầu, nói: "Ta đã nghe Phượng Nữ nói, không nghĩ tới thời gian qua hơn một năm, trên đại lục liền nổi lên biến hóa lớn như vậy, ôi, được rồi, Tuyết Tĩnh, Trù thần đại tái thi đấu thế nào?" Không có thể tham gia Trù thần đại tái này trong tâm Niệm Băng cực kỳ tiếc nuối, lúc này trận đấu đã qua đi hơn một năm, kết quả khẳng định sớm đã hiện ra.

Tuyết Tĩnh than nhẹ một tiếng, nói: "Còn có thể thế nào? Ngươi đã vắng mặt, tự nhiên là Minh thúc thúc xuất chiến, nhưng mà, Minh thúc thúc cùng sư muội người liên thủ, lại cả cái danh thứ đều không có đoạt được. Trù nghệ giới bây giờ lại tới một thời kỳ đỉnh phong, khắp nơi cao thủ tụ tập, muốn đọat được danh hiệu Trù thần quá khó khăn. Tại trù nghệ giới, Trù thần đại tái lần này có thanh danh, giải thưởng rất lớn và ngầm chứa khả năng trở thành Ngũ đại Trù thần bởi năm đó Ngũ đại trù thần đương đại đã thoái ẩn. Đáng tiếc ta không thể đi được, thực muốn nhìn thấy một chút tràng diện sôi sục đó a!"

Niệm Băng trong mắt hào quang lấp lánh "Nếu ta đoán không sai, quán quân cuối cùng phải là một người tên là Tiểu Thiên. Hay ít nhất, hắn cũng phải đạt thành tích trong ba người đứng đầu."

Tuyết Tĩnh kinh ngạc nói: "Cái này ngươi cũng biết? Ngươi không phải mới vừa trở về sao? Không sai, đúng là người kia gọi là Tiểu Thiên. Ta nghe Minh thúc thúc nói, Tiểu Thiên này mạnh mẽ vô cùng, Minh thúc thúc nói cho dù là ngươi cũng không nhất định có thể thắng đựơc hắn. Trù nghệ của hắn rất thần kỳ, ngay cả hai người trợ thủ cho hắn cũng là trù sư nhất lưu, ba người liên thủ, cuối cùng đánh bại quần hùng, đoạt được quán quân của cuộc thi lần này."

Niệm Băng mỉm cười, nói: "Cái này là trong dự liệu, ta từng cùng Tiểu Thiên giao thủ qua một lần, chẳng phân biệt đựơc thắng bại. Lấy Âm Dương điều hòa thái cực thủ trong Thất đại cấm thủ chi thủ của hắn, nếu như còn vô pháp đọat đựơc quán quân, ta ngược lại sẽ thấy kỳ quái."

"Âm Dương điều hòa thái cực thủ, đúng, đúng là cái kia, hơn nữa, hắn với đôi phó thủ của hắn cũng là một đội phi thường lợi hại. Kêu cái gì Mạc Mạc, hai người phối hợp khăng khít căn bản không cho tuyển thủ khác cơ hội nào. Chỉ thiếu chút nữa là đã giành được đệ nhất ở trên tất cả hạng mục. Ai, đáng tiếc ngươi không có mặt, nếu không, chúng ta có cơ hội cùng bọn họ liều mạng."

Niệm Băng trong lòng cả kinh, "Mạc Mạc là trợ thủ Tiểu Thiên, điều này sao lại có thể xảy ra?" Lúc trước, ở Hoa Long trù nghệ khiêu chiến tái, Mạc Mạc chính là siêu cấp trù sư kế sau hắn và Tiểu Thiên, thế nhưng lại cam nguyện vì Tiểu Thiên trợ thủ, điểm này Niệm Băng đúng là không ngờ đến.

Tuyết Tĩnh nói: "Có cái gì không chứ, đó là chuyện người ta, còn có thời gian ba năm nữa kỳ Nhất giới Trù Thần đại tái tiếp theo sẽ bắt đầu. Đến lúc đó ngươi nhất định phải bỏ hết thảy mọi việc, đại diện Thanh Phong trai chúng ta xuất chiến. Có như thế nào cũng phải được cái đệ nhất để trở về cho chúng ta cũng nở mày nở mặt một hồi đi. Bất quá, Tiểu Thiên đạt được quán quân, lại giống như tịnh không quá hưng phấn. Minh thúc thúc nói, Tiểu Thiên lúc phát biểu cuối cùng đề cập tới một đối thủ không có tới tham gia thi đấu, kia mới là đối thủ trong lòng hắn hy vọng gặp, cái này không phải chính là nói đến ngươi ư."

Niệm Băng ánh mắt lưu chuyển, "Tiểu Thiên a! Tiểu Thiên, ngươi thật đang đợi ta sao? Lần này ta khiến ngươi thất vọng, nhưng lần tiếp theo này, ta nghĩ chính là lúc chúng ta quyết định thắng bại. Hơn ba năm, cũng đã đủ chính mình xử lý những sự tình còn lại. Nghĩ tới đây, hắn kiên định gật đầu, nói: "Tuyết Tĩnh, cho dù ngươi không nói, ta cũng nhất định phải cùng hắn tranh tài một lần. Xem Âm Dương điều hòa thái cực thủ của hắn lợi hại, hay là tổng hợp thực lực của ta mạnh." Ma pháp thực lực tăng lên, khiến cho ngộ tính của Niệm Băng tại các phương diện tăng cường trên mức độ lớn, trù nghệ tới cảnh giới của hắn, đã không cần phải tu luyện quá nhiều, lĩnh ngộ trong lòng mới là mấu chốt. Tuyết Tĩnh vài câu nói đơn giản đã làm trong lòng hắn tràn ngập chiến ý. Mặc dù bây giờ còn không phải thời điểm thi đấu, nhưng hắn cũng đã đem Tiểu Thiên thành đối thủ cực mạnh của mình tại phương diện Trù nghệ. Đối thủ càng mạnh, Niệm Băng ngược lại càng hưng phấn. Chỉ có tranh đấu với đối thủ hơn hẳn liên tục, hơn hẳn chính mình, mới có thể làm cho trù nghệ càng thêm hoàn mĩ.

Tuyết Tĩnh nói: "Vậy là tốt rồi, chỉ cần ngươi đồng ý thay chúng ta tham gia thi đấu, lần này vừa đi mà sự tình đã mất hơn một năm, Từ nay về sau ngươi phải đối tốt đối với Linh Nhi của chúng ta nhé."

Niệm Băng mỉm cười nói: "Ta sẽ làm, Tuyết Tĩnh, ngươi mới từ Băng Nguyệt đế quốc trở về, tình thế đại lục bây giờ có hay không có biến hóa gì, ngươi có biết đàm phán của Áo Lan đế quốc bên kia tiến hành như thế nào? Áo Lan đế quốc rốt cuộc chọn lựa như thế nào?"

Tuyết Tĩnh lắc đầu, nói: "Không rõ lắm, ta từ trươc tới giờ không quan tâm tới sự tình chính trị, chúng ta là mở tửu điếm, bất luận đại lục như thế nào lay chuyển, người luôn luôn phải ăn cơm, chính trị này và chúng ta có quan hệ gì." Nói tới đây, nàng thần sắc vừa động, tựa hồ nghĩ tới cái gì, "Ôi, được rồi, có chuyện nhưng vẫn nên nói cho ngươi. Bây giờ không riêng tình huống của Áo Lan đế quốc không tốt lắm, tình huống của Băng Nguyệt đế quốc tựa hồ cũng không quá tốt. Hảo huynh đệ Yến Phong kia của ngươi bây giờ rất phiền não a! Bởi vì, hắn tiếp lời mời của Hoa Dung đế quốc, mời Băng Nguyệt đế quốc phái sứ giả đi Hoa Dung đế quốc, đi tham gia cái gì Tứ quốc công luận đại hội."

Niệm Băng nhướng mày, nói: "Tứ quốc công luận đại hội, đó là cái gì? Hoa Dung đế quốc rốt cuộc muốn làm cái gì?"

Tuyết Tĩnh lắc đầu nói: "Cái này ta thì không rõ lắm, bất quá, cái đại hội này tựa hồ là Hoa Dung đế quốc và Lãng Mộc đế quốc cùng đề xuất. Trước khi ta trở về hình như thấy đã có sứ giả của Lãng Mộc đế quốc phái đi đã tới Băng Nguyệt đế quốc qua Băng Tuyết thành, nên nếu ngươi muốn tới Băng Nguyệt thành thì hãy đi đi. Thật không biết bọn họ muốn làm cái gì. Băng Nguyệt đế quốc trong các nước chỉ là mức độ trung bình, bởi vì có Băng Tuyết nữ thần tế tự đứng sau lưng, mới có thể yên ổn trở thành một đại cừơng quốc. Nhưng Băng Thần tháp từ sau khi Yến Phong kế thừa, tựa hồ thái độ đối với Băng Nguyệt đế quốc có chút lãnh đạm, thậm chí không có phái cao thủ trong tháp giúp hộ vệ Yến Phong, tình huống bây giờ vi diệu, sự tình cụ thể, có lẽ chỉ có huynh đệ của ngươi kia mới biết được."

Niệm Băng gật gật đầu, nhìn thoáng qua Phượng Nữ tam nữ, nói: "Xem ra lựa chọn của ta là chính xác. Chúng ta liền trước hết tới Băng Nguyệt thành đi một chuyến. Bất luận Tứ quốc công luận đại hội này muốn nghị bàn là sự tình gì, trước khi đại hội này kết thúc, chắc chắn Áo Lan đế quốc sẽ không dễ dàng nhận lời cái gì. Có lẽ, chúng ta tại Hoa Dung đế quốc, trực tiếp có thể gặp mẫu thân bọn họ đi."

Phượng Nữ gật đầu, nói: "Tất cả liền do chàng an bài đi, chúng ta đều nghe lời chàng."

Gia Lạp Mạn Địch Tư nhìn về phía Niệm Băng, lúc này Tuyết Tĩnh đã buông tha hắn, "Huynh đệ, ngươi vừa mới trở về liền vội vã đi sao? Ít ra lưu lại vài ngày bồi tiếp chúng ta?"

Niệm Băng cười khổi nói: "Bây giờ đại lục hỗn loạn, gia gia của ta và Phựơng Nữ, phụ mẫu của Thần Thần đều cuốn vào trong trường tranh đấu này, mặc dù chúng ta vài người vị tất có thể làm cái gì, nhưng chung quy nên cố chút sức lực, ít nhất, cũng phải bảo đảm an toàn của thân nhân chúng ta, ta lại không muốn gặp lại cục diện không tốt, nếu không, ta làm sao có thể an tâm đi? Trong lòng hắn quả thật có chút mâu thuẫn, nhưng mâu thuẫn lại tịnh không cường lịêt, lần này trở về, hắn và thay đổi căn bản lớn nhất chính là tin tưởng tăng cường trên mức độ lớn. Chẳng những là bởi vì thực lực tăng cường, đồng thời cũng bởi vì sự tiến hóa của Thiên Nhãn huyệt, khiến cho hắn chưởng khống trên các phương diện lớn càng thêm rõ ràng, lấy thực lực của chính mình và Phượng Nữ ba người tăng lên, tuyệt đối là một cái tiểu tập đoàn có thực lực khủng bố, mặc dù không thấy được khả năng xung quanh chính cục, nhưng Niệm Băng lại có tín tâm ở trong đó đọ sức, có thể đạt đựơc kết quả dạng gì liền phải xem sự cố gắng của bọn họ. Huống chi, Niệm Băng thân là Giáo chủ của Huyết Sư giáo, có được thế lực ngầm khổng lồ nhất, đây cũng là một trong những nguyên nhân hắn đối với mình tin tưởng mười phần. Bây giờ tình huống không phải mười phần rõ ràng, còn có rất nhiều nơi có thể hành động. Hắn hiện tại chỉ là hi vọng, hơn một năm không trở lại Huyết Sư giáo, bên kia không cần xuất hiện biến hòa gì thì tốt rồi.

Gia Lạp Mạn Địch Tư mỉm cười nói: "Vậy các ngươi yên tâp đi đi, khi nào muốn trở về, chúng ta đều ở chỗ này chờ ngươi. Niệm Băng, ngươi còn nhớ rõ người lúc trước đây cướp đọat Mặc Áo Đạt Tư phong ấn chi bình chứ?"

Niệm Băng trong mắt hàn quang chợt lóe, nói: "Nhớ rõ, đương nhiên nhớ rõ, những người đó khiến ta lưu lại ấn tượng rất sâu." Thân ảnh của Tà Nguỵêt trong đầu hiện lên, lúc trước, đúng là trước mặt một vài cường giả của Hắc ám thế lực này suýt nữa mất mạng, hắn lại như thế nào sẽ không nhớ rõ đi?"

Gia Lạp Mạn Địch Tư nói: "Có khoảng thời gian nửa năm nữa, liền tới Chí âm chi nhật mà Long Thần đại nhân nói, cơ hội tốt như vậy trăm năm khó gặp, ta nghĩ, Hắc ám thế lực này sẽ không bỏ qua cơ hội lần này. Bọn họ nhất định sẽ nghĩ biện pháp thừa thời cơ này mở ra phong ấn của Mặc Áo Đạt Tư phong ấn chi bình, tới khi đó, ta hy vọng ngươi có thể cùng chúng ta đi ngăn cản bọn chúng."

Niệm Băng trong mắt toát ra một tia do dự, thở dài một tiếng, nói: "Ngăn cản bọn họ thật sự chính xác sao? Thần Chi đại lục thật sự đúng là lĩnh vực của Thần sao? Ta đi qua nơi đó, mới biết đựơc nơi đó đáng ra nên gọi là địa ngục. Gia Lạp Mạn Địch Tư đại ca, không phải ta không muốn giúp các người, nhưng lấy thực lực của đám người Tà Nguỵêt kia mà xem. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, bọn họ căn bản không có khả năng chống lại Thất Long Vương. Huống chi, theo ta biết, Thần Chi đại lục cũng sẽ phái thần nhân tới hiệp trợ các người."

Gia Lạp Mạn Địch Tư kinh ngạc nói: "Ngươi không muốn tham gia sao? Chẳng lẽ ngươi đã quên những gì bọn gia hỏa Tà Nguỵêt kia gây ra đối với ngươi?"

Niệm Băng lắc đầu nói: "Không, ta đương nhiên sẽ không quên. Ta đối với đám Tà Nguỵêt mấy tên gia hỏa này tịnh không một tia hảo cảm. Nhưng đối với Di Thất đại lục, thái độ của ta lại không giống. Có lẽ, ta nghĩ Di Thất đại lục nên trở về, chuyện đó có khi tốt hơn đối với thế giới này của chúng ta."

Gia Lạp Mạn Địch Tư có chút mơ hồ nhìn Niệm Băng, Niệm Băng cũng đồng dạng nhìn hắn, sau nửa ngày, Gia Lạp Mạn Địch Tư thở dài một tiếng, nói: "Ngươi không muốn đi, ta cũng không thể miễn cưỡng. Ngươi tự lo liệu chính mình nhé. Di Thất đại lục là không thể trở về. Bằng không, thế giới này của chúng ta sẽ có một trận hỗn loạn thật lớn, không có kẻ nào có thể dự đoán trước cụ thể sẽ phát sinh tình huống gì, thế nên chúng ta nhất định sẽ toàn lực ngăn cản Mặc Áo Đạt Tư phong ấn chi bình mở ra."

Niệm Băng kỳ thật trong lòng rất do dự, nếu vì Tích Lỗ, hắn đương nhiên nguyện ý để Di Thất đại lục trở về, thậm chí là vì Ngưỡng Quang đại lục, hắn cũng nguỵên ý để cho Di Thất đại lục trở về, dù sao cùng Thần Chi đại lục so sánh, người Di Thất đế quốc tựa hồ phải mạnh hơn rất nhiều. Nhưng lo lắng của hắn đến từ Tà Nguỵêt. Đám người Tà Nguyệt kia sở trường hết sức âm tà, nếu thật sự dựa theo lời chú ngữ, sau khi Di Thất đế quốc trở về thần phục Tà Nguỵêt, có lẽ trình độ phá hoại đối với thế giới nhân loại sẽ không thấp so với Thần Chi đại lục, đến lúc đó, hạo kiếp lại không thể tránh. Cho nên, hắn bây giờ mới do dự không quyết, không biết chính mình nên làm như thế nào mới đúng. Bởi vậy, hắn cự tuỵêt đề nghị của Gia Lạp Mạn Địch Tư, tất cả liền do ông trời quyết định đi, ai biết thiên ý như thế nào? Chính mình muốn làm, trước tiên là đem toàn bộ sự tình còn vướng mắc làm cho rốt ráo.

Phượng Nữ giữ chặt tay Niệm Băng, nhìn thoáng qua Gia Lạp Mạn Địch Tư đang có chút không thoải mái, Niệm Băng quay đầu nhìn nàng một cái, hắn tự nhiên hiểu được ý tứ của Phượng Nữ, nếu không có Gia Lạp Mạn Địch Tư, chỉ sợ cũng không có Niệm Băng hôm nay, phần ân tình này không thể không báo.

Nghĩ tới đây, Niệm Băng hít sâu một hơi, nói: "Đại ca, thứ lỗi cho tiểu đệ. Ngươi cũng là từ Thần Chi đại lục tới, sự tình bên kia ngươi nên so với ta rõ ràng hơn. Như vậy đi, ta mặc dù chưa chắc sẽ trợ giúp các người, nhưng tới lúc đó ta cũng không nhất định không tới chỗ đó, nếu có sự tình gì uy hiếp đến các người phát sinh, tiểu đệ quyết không chối thoát."

Gia Lạp Mạn Địch Tư ha ha cười, nói: "Hảo, lúc này mới là hảo huynh đệ của ta. Kỳ thật, ý tứ của ngươi ta cũng hiểu được. Chúng ta bảy vị Long Vương nguỵên ý ở lại Ngưỡng Quang đại lục cũng không chỉ bởi vì nơi này có cuộc sống mỹ hảo, nguyên nhân quan trọng hơn chính là chúng ta không muốn cùng các Thần nhân liên quan. Mấy tên gia hỏa ta thấy đều ác tâm. Nhưng mà, Di Thất đại lục biến mất trên ngàn năm, ai biết bọn họ phát triển tới cấp độ nào đây? Nếu bọn họ đã phát triển tới tình trạng Thần Chi đại lục theo không kịp, sợ là thế giới của chúng ta sẽ gặp phải tai nạn thật lớn. Cho nên, nhiều một chuyện không bằng ít một chuyện, đã là Thần Khiển đại chiến ngàn năm trước thắng thua nhất phân, cần gì phải lại xuất thêm chuyện xấu đi? Tốt lắm, không quấy rầy cặp tiểu vợ chồng các ngươi đoàn tụ nữa. Tĩnh Tĩnh, chúng ta đi ra ngoài đi." Nói xong, hắn nhìn Niệm Băng một cái thật sâu, lúc này mới kéo Tuyết Tĩnh đi ra ngoài động.

Nhìn bóng lưng bọn họ, Niệm Băng quay cuồng trong những suy nghĩ, lời của Gia Lạp Mạn Địch Tư có đạo lý, đúng vậy! Ai cũng vô pháp phán đoán khi Di Thất đại lục trở về sẽ biến thành bộ dạng gì nữa. Ngàn năm trước bọn họ đã có thể khiến cho Thần Chi đại lục không địch lại, nếu không phải ba vị Chân Thần ra tay, có lẽ trên thế giới sớm đã không có Thần nhân. Trải qua ngàn năm sinh sôi nảy nở, ai biết Di Thất đại lục đã xảy ra chuyện gì đi? Nếu thật sự đã xuất ra vài vị cao thủ cấp bậc Chân Thần, đơn độc là ảnh hưởng của bọn hắn trong chiến đấu đối với các đại lục, chỉ sợ cũng....

Nghĩ tới đây, Niệm Băng trong lòng có chút an tĩnh trở lại, ít nhất, hắn cũng không hề thấy Gia Lạp Mạn Địch Tư nghĩ là sai. Hay như cái cảm giác kia, tất cả thuận theo tự nhiên đi. Việc này liên quan cùng chính mình cũng không lớn, điều chính mình muốn làm là bảo vệ bằng hữu và thân nhân. Làm được điểm này liền đủ rồi. Nghĩ tới đây. Hắn đem tam nữ phân biệtt kéo tới trước người, ôm vào trong bờ ngực rộng lớn, cảm thụ đầy đủ sự tuyệt vời, trong lòng âm thầm cảm thán, còn sống, thật tốt a!

Niệm Băng trong Hàn Lĩnh chỉ lưu lại một ngày, sáng sớm ngày hôm sau, hắn liền dẫn Tích Lỗ và Tam nữ cáo biệt thất long vương, vốn Tuyết Tĩnh cũng muốn theo chân bọn họ cùng rời đi, nhưng Gia Lạp Mạn Địch Tư lấy lý do không thể bảo vệ Tuyết Tĩnh, hay là để hắn giữ lại, Chí âm chi nhật sắp đến, bảy vị Long Vương cũng nên bắt đầu chuẩn bị những thứ tối hậu, lúc này, Gia Lạp Mạn Địch Tư không thể lại tùy tiện ly khai.

Gió. Nhẹ nhàng thổi lướt qua đám mây trên bầu trời, Niệm Băng trong mắt lộ ra một tia quang mang nhu hòa, không khí có chút lạnh lẽo, là đế quốc cực bắc đại lục, cái này luôn là biểu tượng của Băng Nguỵêt đế quốc. Sự lạnh lẽo khiết tịnh này tự nhiên không thể ảnh hưởng đến bọn họ. Lúc này, cả năm người tâm tình đều bị vây trong hưng phấn. Tam nữ rốt cục đã đợi được Niệm Băng trở về, bất luận sắp gặp phải khó khăn dạng gì, các nàng tin tưởng rằng, chỉ cần cùng Niệm Băng một chỗ, tất cả mọi chuyện đều sẽ không là chướng ngại.

Hưng phấn nhất phải là Tích Lỗ, vừa mới đi vào phiến đại lục xinh đẹp này. Hết thảy gây cho hắn là cảm thụ hoàn toàn mới, lúc này, dưới sự trợ giúp Phong hệ ma pháp của Niệm Băng phi hành trong không trung, nhìn thấy bầu trời mầu lam kia, cảm thụ ánh dương quang ấm áp và không khí thanh nhàn, hắn mới chính thức hiểu được một phen khổ tâm của mẫu thân. Đúng vậy lúc trước mẫu thân vì mình mà lựa chọn tử vong, theo góc độ của Ải nhân tộc mà nói, đây tuỵêt đối là một lựa chọn chính xác. Nguyên lai, trên thế giới thực sự có địa phương tốt như vậy, ở chỗ này, mỗi sự vật tiếp xúc đều là ở trong truyền thuyết mới tồn tại, có thể cảm nhận được hết thảy sự tuỵêt vời này, có thể nói đều là mẫu thân ban tặng cho chính mình, chỉ có đi khỏi phiến lao lung Thần Chi đại lục kia, mới có thể gặp được thế giới tuyệt vời này.

Chậm rãi phi hành, Niệm Băng kéo tay Long Linh, trong tam nữ, thực lực của Long Linh là yếu nhất, mà Tích Lỗ mặc dù cường đại, nhưng cũng không có năng lực phi hành. Phượng Nữ và Lam Thần đi theo phía sau bọn họ, khai mở hồng sắc và lam sắc vũ dực. Các nàng luôn luôn đều hy vọng tâm ái chi nhân của mình có thể ở trước mắt nhìn được.

Vừa phi hành được một ngày, đợi lúc màn đêm dần dần buông xuống, năm người rốt cục đi tới phụ cận Băng Nguỵêt thành. Niệm Băng dẫn bốn người còn lại dừng ở một tiểu sơn.

"Tích Lỗ đại ca, có một số việc ta phải sớm nói với người một chút." Niệm Băng vỗ vỗ bả vai của Tích Lỗ.

Tích Lỗ cười thật thà, nói: "Huynh đệ, có chuyện gì ngươi cứ việc nói thẳng đi."

Niệm Băng nói: "Ngay đây chúng ta liền phải vào một tòa thành thị của nhân loại, vóc dáng của ngươi đại khái có khoảng một thước tư, trong nhân loại nam tính so sánh thì lạ mắt, hơn nữa, trong thế giới nhân loại có rất nhiều sự vật mới mẻ ngươi trước kia chưa thấy đựơc, ta hy vọng ngươi bất luận gặp phải cái gì đều phải bảo trì tỉnh táo, cố gắng không nên khiến cho người khác chú ý được chứ?"

Tích Lỗ gật đầu, nói: "Ta hiểu được ý tứ của ngươi, nhưng mà, cái khác ta đều đồng ý, nhưng ta chiều cao này, có lẽ..."

Niệm Băng mỉm cười, nói: "Cái này cũng không phải cái gì khó khăn, ta có biện pháp." Nói xong, trong mắt lộ quang mang, tay phải hướng về trước chém ra, quang ảnh lóe ra, thổ ảnh khôi lỗi cùng hắn hoàn toàn giống nhau xuất hiện ở trước mặt. Bảy thanh thần đao sau khi tiến hóa thành siêu thần khí, bọn Ảnh khôi lỗi giống như Hắc vũ hoàng liền có hình thái thật thể, Niệm Băng hơi suy nghĩ một chút, linh hồn và Thổ ảnh khôi lỗi câu thông. Trong mắt Thổ Ảnh khôi lỗi vốn ngốc trệ thêm vài phân linh động, hướng Niệm Băng gật đầu.

Niệm Băng hướng Tích Lỗ nói: "Đại ca, ngươi buông lỏng chính mình, ta khiến cho Thổ ảnh khôi lỗi cùng thân thể ngươi kết hợp, như vậy, có thể đủ thay đổi ngoại mạo của ngươi, không cần kháng cự, nó sẽ không ảnh hưởng lực chiến đấu của ngươi, chỉ là thay đổi ngoại hình mà thôi."

Tích Lỗ gật đầu, nói: "Vậy còn chờ cái gì, tới đi. Niệm Băng huynh đệ, ma pháp này của ngươi thật đúng là thần kì a!"

Niệm Băng mỉm cười, hắn có thể làm được mấy cái này, mặc dù cùng năng lượng của Thất đại Thần nhận không phân chia, nhưng quan trọng hơn chính là tinh thần lực của hắn, chỉ có hiện tại tinh thần lực đạt tới cừơng độ của hắn này, mới có thể chính thức khống chế bảy thanh siêu thần kkhí a!

Quang mang màu vàng xung quanh thân thể Ảnh khôi lỗi ngưng kết, quang mang chợt lóe, Đại địa tô tỉnh đích Toàn lụât Trường sinh đao xuất hiện trong tay Niệm Băng, quang mang màu vàng mất đi hình thái ban đầu, dần dần ngưng kết thành một khối cầu, bay tới trước người Tích Lỗ. Ải Thần khải trên người Tích Lỗ chấn động một cái, phát ra một tiếng vù vù rất nhỏ. Tích Lỗ mỉm cừơi, dùng ý niệm cùng bảo bối khải giáp của mình câu thông, buông lỏng toàn thân, mặc ý để thổ nguyên tố thuần tịnh kia đối với thân mình tiến hành tẩy lễ.

Quang mang màu vàng dần dần đem thân thể tráng kiện của Tích Lỗ quấn ở bên trong, quang mang dần dần nhấp nháy. Tích Lỗ rõ ràng cảm giác được, thổ nguyên tố trong không khí không ngừng hướng chính mình ngưng kết tới, cũng cùng bên ngoài thân thể mình tiến hành dung hợp.

Lúc này, Phựơng nữ ba người thấy một cảnh tượng kỳ dị. Dưới màn hoàng sắc quang mang bao phủ, hình dáng Tích Lỗ đã dần dần nhìn không rõ, hoàng sắc quang mang trong lúc không ngừng ba động chậm rãi kéo dài, hình dạng cũng trong sự biến hóa của năng lượng không ngừng biến ảo.

Niệm Băng nhắm hai mắt lại, quang mang ở mi tâm biến thành màu vàng nhàn nhạt. Trường sinh đao trong tay quang mang thôn thổ (phun ra & hút vào), quang mang chợt lóe, hắn đột nhiên đem Trường sinh đao ném ra, dưới tác dụng của hoàng sắc quang mang, Trừơng sinh đao phiêu nhiên tan vào trong thân thể Tích Lỗ, trong sự di chuyển không ngừng của Thổ nguyên tố, một gã thanh niên cao lớn xuất hiện ở trước mắt bọn họ.

Hào quang thu liễm, tất cả đều trở về bình thường, Tích Lỗ kinh ngạc nhìn thân thể của chính mình, hắn cũng không có một tia không khỏe, chỉ là cảm giác xung quanh thân thể mình tràn ngập khí tức Thổ nguyên tố, vận động thân thể đã trở nên cao lớn, tựa hồ tịnh không có cái gì biến hóa. Như trước đây không chế giống nhau, nhưng mà, hắn lại phát hiện thân của mình cao lên đã trở thành so với Niệm Băng không sai bịêt nhiều.

Niệm Băng vừa lòng nhìn Tích Lỗ, ngoại hình của hắn cũng không có là thay đổi quá nhiều gì, chỉ là dưới tác dụng của Thổ nguyên tố, chung quanh thân thể Tích Lỗ hình thành một cái Thổ hệ kết giới, Thổ nguyên tố duới tác dụng của Trường sinh đao cùng bên ngoài cơ thể hắn hoàn kết hợp. Từ bên ngoài đã nhìn không ra sự tồn tại của Ải thần khải. Mà hình dáng của Tích Lỗ bây giờ tựa như chính hắn căn bản đột nhiên cao hai thước, thọat nhìn cao lớn uy mãnh, toàn thân cơ thể như cũ bành trướng, cũng không có mảy may chỗ nào không hài hòa.

Niệm Băng mỉm cười, nói: "Đã thành công, Tích Lỗ đại ca, không có chỗ nào không thoải mái chứ?"

Tích Lỗ không ngừng nhìn các bộ phận của thân thể mình, hắn kinh ngạc phát hiện, không chỉ thân thể mình tái tạo mới lần nữa, mà cả chiếc áo vũ sĩ bên ngoài này cũng là do Thổ nguyên tố ngưng kết thành. Ở bối tâm của mình, một cỗ Thổ hệ năng lượng nồng đậm không ngừng hấp thu Thổ nguyên tố trong không khí, duy trì hình dáng cơ thể của mình, tựa hồ vĩnh viễn sẽ không thay đổi.

"Rất thần kỳ, nguyên lai ma pháp thú vị như vậy, đáng tiếc, ta đã vô pháp học tập, nếu không nhất định phải nhờ ngươi dạy ta một ít." Thay đổi một hình dáng, Tích Lỗ có vẻ càng thêm hưng phấn, bây giờ, hắn đã trở thành một hình dáng của nhân loại chính thức, vui vẻ nói không nên lời."

Niệm Băng mỉm cười nói: "Thân thể của ngươi bây giờ kỳ thật chính là nguyên bản bên ngoài thân thể cộng thêm một tầng Thổ nguyên tố, mà thân thể này là năng lượng của Trường sanh đao làm hạch tâm, lấy tốc độ hấp thu Thổ nguyên tố trong không khí của Trường sanh đao, chỉ cần ngươi nguyện ý, có thể đồng thời bảo trì hình dáng này tiếp tục không thay đổi. Tốt lắm, bây giờ chúng ta có thể vào thành. Đại ca, ngươi lại phải nhớ kỹ lời lúc trước ta nói."

Tích Lỗ cười nói: "Yên tâm đi, luận kiến thức ta không bằng ngươi, nhưng luận tuổi tác ngươi so với ta kém xa lắm, ta tự nhiên biết nên làm cái gì, không nên làm cái gì."

Năm người không hề phi hành, cùng nhau đi bộ từ trên đồi tới quan đạo, hướng Băng Nguyệt thành mà đi.

Băng Nguyệt thành, là một trong những thành thị nổi danh nhất đại lục, nó tịnh kông có gì thay đổi, thủ vệ ở cửa thành tình cảnh sâm nghiêm, như trước giống nhau. Thay đổi của Băng Nguyệt đế quốc hơn một năm trước tựa hồ cũng không có phát sinh sai sót gì, tất cả đều đi vào nề nếp.

Không có bị cái gì cản trở, năm người đã tiến vào trong thành, bởi vì tướng mạo của ba người Phượng Nữ quá xuất chúng, Niệm Băng hết sức khiến cho các nàng đều thay áo vải thô cùng với mang theo nón rộng vành, che đi sự phong nhã hào hoa. Trong lòng Niệm Băng cũng có vài phần ích kỷ, giống như nam nhân bình thường, hắn cũng hy vọng sự mỹ lệ của người yêu mình chỉ ở trước mặt mình lộ ra.

Tiến vào Băng Nguỵêt thành, Niệm Băng dẫn bốn người ăn vài thứ điểm tâm đơn giản, sau đó trực tiếp đi tới Võ sĩ công hội. Hắn trước tiên phải liên lạc với Huyết Sư giáo, có mạng lưới tình báo khổng lồ, làm chuyện gì đều phải dễ dàng hơn nhiều.

Kim sắc ma pháp bào bên ngoài dễ thấy, vừa mới đến cửa Võ sĩ công hội, liền dẫn tới sự chú ý của thủ vệ, thủ vệ nơi này đều là người của Huyết Sư giáo mình, nhưng thành viên tầng dưới cùng lại không nhận đựơc Niệm Băng, hai gã võ sĩ trực tiếp ngăn bọn họ lại.

"Các ngươi muốn làm gì?" Ma pháp sư dù sao rất ít xuất hiện ở chỗ này.

Niệm Băng lạnh nhạt nói: "Đưa ta đi gặp Ngân Nãng."

Võ sĩ hừ một tiếng, nói: "Muốn gặp hội trưởng của chúng ta? Ngươi là ai?"

Niệm Băng nhìn thẳng hai gã võ sĩ, trong mắt hiện lên một tia sáng kỳ dị, hai gã võ sĩ kia chỉ cảm thấy trong đầu một trận mê man, thần trí trong nháy mắt trở nên mơ hồ. Mặc dù bọn họ đã trải qua huấn luyện của Huyết Sư giáo, ý chí so với người phổ thông kiên định hơn nhiều, nhưng ở trước tinh thần lực của Niệm Băng, lại không có khả năng kháng cự.

"Mang ta đi gặp Ngân Nãng." Niệm Băng lại lặp lại lời nói của mình một lần. Lúc này đây, võ sĩ thủ vệ chỉ là thấp giọng chấp nhận, vội vàng dẫn bọn họ tiến vào trong Võ sĩ công hội.

Vừa vào cửa, cảnh tượng quen thụôc chiếu vào trong tầm mắt, nơi này như cũ là dáng vẻ hỗn loạn, trong đại sảnh rộng lớn, các võ sĩ đều đang tiếp nhận các loại nhiệm vụ họăc là tới nơi này giao nhiệm vụ. Niệm Băng không để ý tới ánh mắt chung quanh, cũng mặc kệ kim sắc ma pháp bào của mình đã trở thành tiêu điểm trong đại sảnh, dứơi sự dẫn đường của hai gã võ sĩ, năm người trực tiếp đi đến phía sau.

Vừa đi qua cửa vào, Niệm Băng mệnh lệnh hai gã võ sĩ trở về cương vị của họ, chính mình thì dừng cước bộ, tinh thần lực giống như sóng nước khuếch tán mọi nơi, trong khoảnh khắc bao trùm tất cả Võ sĩ công hội, đứng tại chỗ, hắn lẳng lặng nói: "Ngân Lãng, đi ra gặp ta." Thanh âm của hắn cũng không lớn, Tích Lỗ có chút kỳ quái Niệm Băng đang nói chuyện với ai, nhưng tu luyện ma pháp là Long Linh tam nữ trong lòng lại đồng thời run lên, thanh âm của Niệm Băng phảng phất giống như phát ra từ sâu trong linh hồn khiến các nàng rung động. Tam nữ đều đã khai mở Thiên Nhãn huyệt, đối với sự hiểu rõ tinh thần lực khi xưa sớm đã không bằng nay, cảm thụ tinh thần lực của Niệm Băng kia vô cùng vô tận đều không khỏi có chút run sợ. Niệm Băng cũng không có nói qua với các nàng chuyện phát sinh trên Thần Chi đại lục, nhưng các nàng thực lực đã tăng lên trên mức độ rất lớn cảm giác cũng không rõ được sự thâm bất khả trắc của Niệm Băng.

Ngân Nãng đang xử lý một chút chuyện thường ngày của công hội. Đối với thanh âm của Niệm Băng, Long Linh tam nữ chỉ là cảm giác về tinh thần lực, nhưng đối với hắn mà nói, thanh âm của Niệm Băng giống như sấm giữa trời quang chấn động đại não hắn một trận choáng váng, sau khi run sợ, lập tức xác định rõ nơi phát ra âm thanh, vội vàng từ trong phòng đi ra.

Lúc để Ngân Nãng thấy Niệm Băng một thân kim sắc ma pháp bào, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, trong mắt lộ ra quang mang kinh hỉ, vài bước đi tới trước mặt Niệm Băng, quỳ một gối xuống đất, cung kính nói: "Thuộc hạ ngênh tiếp chậm trễ, xin Chủ thượng thứ tội." Bởi vì bên cạnh còn có Phượng Nữ bọn họ ở đây, cho nên hắn cũng không có tùy tiện gọi ra hai chữ Giáo chủ.


SachTruyen.Net

@by txiuqw4

Liên hệ

Email: [email protected]

Phone: 099xxxx