sachtruyen.net - logo
chính xáctác giả
TRANG CHỦLIÊN HỆ

Ảo thuật gia - Chương 48 - 49 - 50

CHƯƠNG 48

Dịch: Nguyễn Hà Ly nguyen_ly Làm prc: Vanlydocnhan

Virginia Dare ngồi trên bậc thang lớn trong sân chơi của nhà tù Alcatraz và nhìn ra thành phố qua hàng rào dây thép gai. Josh ngồi cạnh cô/

“Tôi không hiểu Lotan tới đâu rồi,” cậu nói.

Virginia lăc đầu. “Khó nói lắm, nhưng tin tôi đi, khi nào nó đến nơi chúng ta sẽ biết. Tôi tưởng tượng rằng chúng ta sẽ nghe những tiếng hét từ chỗ này.”

“Cô nghĩ nó sẽ tới chỗ nào của bờ biển?”

“Tôi không biết. Nó to lớn nhưng tôi không nghĩ nó nặng nề. Dòng chảy khá nhanh ở đây. Đó là lý do biến nơi này thành nhà tù. Kể cả có ai đó thoát ra được khỏi xà kim cũng không thể sống sót dưới biển.” Cô chỉ ra cây cậu Cổng Vàng. “Tôi tưởng tường Lotan sẽ lướt qua cây cầu trước khi tiến tới bờ biển.”

“Nó sẽ phá hủy nhiều trước khi các Elder tới chứ?” Josh hỏi.

Dare nhún vai khiến tóc cô rơi xuống lưng. “Còn xem họ chờ bao lâu rồi mới can thiệp nữa.” Rồi cô nhíu mày. “Ngày xưa, loài người sẽ triệu hồi các Elder bằng cách bằng cách cầu xin họ, nhưn giờ không ai còn tin vào các Elder nữa nên không ai sẽ triệu tập họ. Và tất nhiên sẽ có một chút hỗn loạn. Lotan sẽ ăn tất cả những món gì bày ra trên đường đi của nó, nhưng tôi cũng không chắc nó còn lớn được tới cỡ nào. Nó cũng sẽ uống luồng điện của bất cứ Elder, Thế hệ kế tiếp hoặc bất kỳ người bất tử nào tới gần. Cậu thấy điều xảy ra với Billy rồi đó.”

Josh rùng mình khi nhớ lại và gật đầu.

“Nếu cậu không can thiệp, cậu ta sẽ thành cái xác khô. Hơn nữa,” cô nói tiếp. “đời sống của Lotan ngắn lắm. Nó chỉ có hai ba tiếng để sống sau khi được thả ra – bốn tiếng nếu được ăn uống đầy đủ - sau đó nó sẽ thu về vỏ trứng của nó.”

Một mùi xú uế bay qua sân chơi, át đi mùi không khí biển.

Virginia vươn tay ra nắm lấy tay Josh khi sinh vật ra ngoài sân tập, móng vuốt của nó cào ken két trên mặt đá. Đó là một con nhân sư. Nó là một con sư tử to lớn với cánh đại bàng và đầu một phụ nữ xinh đẹp. Con nhân sư nhìn Virginia và Josh, cái lưỡi đen thò ra thụt vào nếm không khí.

Josh cúi xuống nhặt thanh kiếm đá đặt trên bậc cầu thang và Virginia chầm chậm và cẩn trọng đặt cây sáo lên môi.

Con nhân sư quay đi không nói một lời.

“Bây giờ,” Virginia nói tiếp như thể không có chuyện gì xảy ra. “Cậu muốn học Khí thuật chứ?”

“Có.”

“Tôi cần phải nói với cậu,” cô nói. “rằng tôi chưa từng dạy ai. Nhưng tôi đã xem người khác dạy.”

“Thế nào?”

“Hầu như đều thành công.”

Josh ngay lập tức nhìn cô.

“Tôi đã nhìn thấy một người bất tử - hình như là Saint-Germain – cố dạy một người bất tử khác Hỏa Pháp.” Cô dừng lại và lắc đầu.

“Chuyện gì xảy ra?”

“Ờ thì cứ coi là rủi ro đi.”

“Saint-Germain dạy Sophie hỏa thuật,” Josh nói. “Nhưng chị ấy có bốc cháy đâu?”

“Ừ thì không.”

“Vậy thì giờ ông ấy đã giỏi hơn rồi. Vậy ai dạy cậu?”

“Prometheus.”

“Ấn tượng đây,” Virginia nói. Cô xắn tay áo lên với lấy cây sáo. “Giờ, tôi đã biết cần có những từ ngữ cần thiết được dùng để dạy học sinh các Pháp Thuật Cơ bản, về tính tương sinh tương khắc của các phép thuật – nhưng tôi sợ tôi không biết những từ đó, và tôi cũng không tin chúng. Điều cậu cần phải nhớ là vấn đề không phải ai dạy cậu, ma thuật mạnh thế nào tùy vào ý nguyện người sử dụng và sức mạnh luồng điện. Những cảm xúc – yêu, hận, sợ hãi – tăng năng lực pháp thuật. Nhưng hãy cẩn thân. Những nguồn cảm xúc đó sẽ tiêu thụ luồng điện của cậu. Một khu luồng điện của cậu cạn thì vui đấy!” đột nhiên cô vỗ tay khiến lũ hải âu bay vụt lên.. “Giờ nhìn lên bầu trời đi,” cô yêu cầu.

Josh ngửa người ra sau, đặt khuỷu tay vào bậc thang đằng sau và nhìn lên bầu trời chiều.

“Cậu thấy gì?”

“Mây. Chim. Vệt khói máy bay.”

“Nhìn mây đi, đám nào cũng được...” cô nói, ngôn ngữ rung lên qua cây sáo trở thành một tiếng huýt sáo nho nhỏ.

Josh tập trung vào một đám mây. Cậu nghĩ nó giống một khuôn mặt...hoặc một con chó...cũng có thể là mặt chó...

“Phép thuật cần có sự tưởng tượng,” Virginia nói, từ ngữ trầm bổng theo nốt nhạc. Không khí nồng nàn mùi cây xô thơm. “Cậu gặp Albert Einstein chưa...Không, tất nhiên cậu không gặp rồi. Cậu còn quá trẻ. Ông ấy là một người đàn ông ấn tượng, và chúng tôi đã là bạn tốt của nhau. Ông ấy biết tôi là ai; ông ấy từng nói với tôi rằng những câu truyện tôi kể về sự bất tử của tôi và những Vương Quốc Bóng tối đã cho ông ấy cảm hứng về thời gian và thuyết tương đối.”

“Ông ấy luôn là một trong những anh hùng trong lòng tôi,” Josh nói.

“Thế cậu sẽ biết rằng ông ấy nói tưởng tượng quan trọng hơn tri thức. Kiến thức chỉ giới hạn ở những cái chúng ta hiểu biết, trong khi sức tưởng tượng che bọc toàn bộ thế giới, tạo ra những gì con người hiểu biết.” Cô cười và tiếng sáo của cô thật hay. “Tôi nói sẽ nhờ ai đó biến ông ấy thành người bất tử nhưng ông ấy không thích.” Tiếng nhạc của Virginia trở nên hoang dại và trầm trọng, như thể cơn bão vượt qua đại dương. “Hãy nhìn những đám mây và nói cho tôi cậu thấy gì.”

Đám mây thay đổi hình dạng. “một chiếc thuyền,” Josh hỏi.

Tiếng nhạc vỡ ra và bổng lên.

“Với những cơn sóng vỗ vào mạn thuyền...”

Và tiếng nhạc dừng lại.

“Biến mất rồi.” Josh chớp mặt ngạc nhiên. Cậu quan sát đám mây vặn xoắn, khuấy đảo trên trời và biến mất.

“Nhưng tôi không khiến nó biến mất,” Virginia nói. “Chính cậu làm. Âm nhạc gieo những hình ảnh vào đầu óc cậu và cậu nhìn thấy con thuyền trong cơn bão, trí tưởng tượng của cậu tạo ra mọi thứ kahcs. Khi tiếng nhạc biến mất, cậu tưởng tượng con thuyền chìm.” Cô chỉ vào cây sao. “Thấy đám mây kia không?”

Josh gật.

“Quan sát nó nhé,” Virginia nói. Cô đặt cây sáo lên môi thổi một khúc hát ru dài nhẹ nhàng và chầm chậm.

“Chẳng có gì cả.”

“Chưa thôi,” người bất tử nói. “Nhưng đó không phải lỗi của tôi mà là của cậu.” Tiếng sáo vọng đi vọng lại trong óc cậu, những nốt nhạc va đập với những ký ức, giúp cậu nhớ lại những bài ca cậu đã nghe trong quá khứ, những mẩu đối thoại trên TV cậu đã xem. Âm thanh bao quanh cậu như một tấm chăn và cậu cảm thấy mí mắt nằng nặng vì buồn ngủ. “Lại nhìn mây đi.”

“Buồn ngủ lắm,” Josh lẩm bẩm.

“Nhìn đi,” Virginia yêu cầu.

Đám mây vặn xoắn lại thành những hình ảnh cậu nhìn thấy trong đầu, khuôn mặt những diễn viên điện ảnh và những ca sĩ, những nhân vật trong những game cậu từng chơi.

“Cậu tạo ra chúng,”Virginia thở hắt. “Giờ thì tập trung vào. Hãy nghĩ tới thứ gì đó cậu ghét...”

Đám mây đột nhiên lớn hơn, đen hơn thành hình con mãng xà dài đang uốn éo.

“Lại,” Virginia chỉ dẫn. “Cái gì đó cậu yêu quý.” Tiếng nhạc vút lên.

Josh cố nghĩ ra hình ảnh khuôn mặt chị gái trong đám mây nhưng vì cậu không nhớ rõ nên nó chỉ giống một hình tròn. Cậu tập trung lại và hình tròn chuyển thành quả cam, rồi thành một quả bóng vàng sau đó nó trải phẳng ra trở thành một trang sách với những chữ hình que đang nhảy múa...

“Rất tốt,” Virginia nói. “Giờ nhìn ra sân đi.”

Josh ngồi thẳng lên và nhìn ra bức tường phía bên kia sân chơi.

“Sân đầy đất,” Virginia nói. Cô hít một hơi sâu và một cơn gió thổi qua khoảng không gian trống, cuốn lớp bụi bay vào không khí. “Tưởng tượng ra cái gì đó,” cô đề nghị.

“Giống như?”

“Một con rắn,” cô gợi ý.

“Tôi ghét rắn.”

“vậy là cậu có thể tưởng tượng ra nói rõ ràng. Chúng ta dễ tưởng tượng ra cái chúng ta sợ hơn; chính điều đó khiến chúng ta sợ bóng tối.”

Josh nhìn đám bụi đang quay tròn trong không khí và đột nhiên nó biến đổi trở thành một con rắn vằn đỏ đen. Josh đã thấy nó trong Vườn Thú San Francisco. Con rắn ngay lập tức tan ra và biến thành lô gô hình cây cối và động vật của vườn thú.

“Cậu cần phải tập trung,” Virginia rắn rỏi nói. “Cậu đã tạo ra con rắn, rồi cậu nhớ ra cậu thấy nó ở đâu; thế nên những hình ảnh biến đổi.”

Josh gật đầu. Tập trung. Cậu cần phải tập trung. Ngay lập tức lô gô đó chuyển lại về hình dạng con rắn. Cậu nhìn thấy nó cuộn tròng lại thành một vòng tròn hoàn hảo.

“Ấn tượng đó,” Virginia nói. “Nhưng giờ tôi sẽ nói cho cậu nghe bí mật lớn nhất của Khí thuật. Tôi cược Bà phù thủy Endor không dạy chị cậu”. Cô mỉm cười. “Và đừng nói với tiến sĩ là cậu biết đó.”

“Vì sao không?” cậu hỏi.

Virginia đặt tay Josh lên ngực cậu. Những trang giấy nhàu nhĩ bên dưới lớp áo cậu. “Chúng ta đều có những bí mật mà Josh.”

Josh giật mình đặt tay lên áo phông. Bên dưới lớp áo, trong bao da đeo trên cổ cậu là hai trang cuối cùng của cuốn Codex. Cậu bắt đầu hoảng loạn, phân vân không hiểu Dee có biết không rồi đột nhiên cậu đoán rằng Dare chưa nói cho hắn ta nghe. “Cô biết bao lâu rồi?” cậu hỏi.

“Một lúc rồi.”

“Và cô không nói với Dee?”

“Tôi tin cậu có lý do để không nói cho anh ấy. Và tôi cũng chắc chắn rằng cậu sẽ nói khi cần thiết.”

Josh lại gật đầu. Cậu vẫn không chắc vì sao cậu không nói cho Dee biết cậu có hai trang cuối. Cậu chỉ biết cậu chưa sẵn sàng. Và giờ cậu phân vân không hiểu sao Virginia cũng không nói cho Dee.

“Nhắm mắt lại đi,” Dare ra lệnh.

Josh nhắm tịt mắt lại. Tiếng nhạc thay đổi, trở nên nhẹ nhàng như tiếng gió thổi qua cây cối vào một ngày mùa hè.

“Cậu biết không khí có sức mạnh thế nào,” Dare nói tiếp. “Có thể thổi bay những tòa nhà. Cậu đã thấy những trận bão phá hủy thành phố và những cơn sóng thần xé tan những thị trấn. Đó chính là sức mạnh của gió. Cậu đã thấy những những người biểu diễn trong không khí từ trên trời rơi xuống và cưỡi trên những luồng nhiệt như những người lướt sóng. Cậu có thể sử dụng khí nén để làm sạch bàn phím máy tính.”

Với đôi mắt đang nhắm chặt, Josh gật đầu.

“Chúng ta đang nói là sức ép của không khí.” Giọng người phụ nữ đột ngột trở nên xa xăm như thể cô bước ra xa. “Và nếu cậu có thể định hình và kiểm soát áp lực...thì cậu có thể kiểm soát mọi thứ. Mở mắt ra.”

Josh nhìn Virginia nhưng cô đã biến mất. Và rồi cậu đứng lên và nhìn lên bầu trời, mồm há ra vì choáng váng. Virginia Dare đang trồi lờ lờ cách mặt đất khoảng mười feet. Mái tóc dài của cô bay phía sau như thể có quạt thổi và cánh tay cô mở rộng. “Áp lực không khí đó Josh. Tôi đã định hình một túi khí bên dưới tôi.”

“Tôi cũng có thể làm thế chứ? Tôi có thể bay chứ?”

“Cậu cần tập luyện. Nhiều đó,” cô nói và từ từ đáp xuống sân. “Đầu tiên là nổi lên đã rồi hẵng hay. Nhưng tất nhiên là cậu có thể làm được. Giờ, đây là điều cuối cùng tôi có thể làm cho cậu: cậu cần một cò súng.”

“Tôi biết nó là gì – Flamel và Sophie có hình xăm trên cổ tay.” Cậu giơ bàn tay trái và mở lòng bàn tay ra. Bên trong lòng bàn tay cậu là hình đá mặt trời của người Aztec. “Prometheus cho tôi cái này.”

“Chúng ta không cần đặt ở một nơi thông thường như thế.” Cô vỗ cây sáo vào cằm cậu. “Cậu xem phim Close Encounters to the Third Kind chưa?”

“Rồi – Giáng sinh nào chẳng chiếu phim đó. Bố tôi có đĩa DVD phim đó.”

“Tôi cũng đoán là cậu. Cậu nhớ giai điệu cuối phim chứ?”

“Để liên lạc với các đĩa bay hả?” Cậu mím môi huýt sao năm cung nhạc khác nhau.

“Chính xác,” Virginia nói, dùng sáo thổi lại điệu đó. Josh rùng mình khi một cơn gió mang mùi xô thơm tràn vào cơ thể cậu. “Đây là cò súng của cậu. Giờ khi nào cậu cần dùng Khí Thuật, chỉ cần huýt sáo thôi!”

Josh nhìn sân chơi vào huýt năm nốt nhạc. Một lon sô đa xuất hiện và rơi xuống bức tường đá. “Quá là...tuyệt!”

“Và hãy nhớ, nổi lên rồi mới bay.”

Josh nhe răng cười. Cậu đang cố tạo một túi khí dưới chân ngay lúc này.

“Đây là một lời khuyên cho cậu – thử ngồi nổi trước đã. Nếu cậu ngồi trên một tấm thảm cậu có thể tạo ra đệm khí bên dưới, giống như một chiếc tàu chạy đệm khí vậy.” Cô mỉm cười. “Cậu nghĩ câu chuyện thảm bay đến từ đâu?”

Đột nhiên từ trong nhà tù vọng ra tiếng cười the thé kinh hồn khiếp đảm.

“Dee,” Virginia nói. Nụ cười của cô biến mất và trước khi Josh kịp phản ứng cô đã chạy lên các bậc thang rồi.

Josh nắm lấy thanh Clarent và đuổi theo cô. Thanh kiếm phản chiếu ánh sáng mặt trời.

CHƯƠNG 49

Dịch: Nguyễn Hà Ly nguyen_ly Làm prc: Vanlydocnhan

Chiếc vimana Rukma bay trên vùng đất đẹp lạ thường. Cánh rừng rộng mênh mông trải dài ngút tầm mắt. Những con sống uốn lượn đổ nước vào những hồ nước trong vắt có thể nhìn thấy đáy.

Họ bay qua một đàn voi ma mút lớn và quan sát những con hổ răng kiếm ẩn mình trong bụi cỏ cao. Những con gấu đen và gấu nâu lớn đứng trên hai chân sau khi chiếc vimana bay qua đầu chúng. Những con thằn lằn bay dáo dác khi đĩa bay xuất hiện.

“Đúng là vùng đất ma thuật,” William Shakespeare nói với Palamedes. “Tôi nghĩ tôi cần viết lại Giấc mộng đêm hè thôi.”

Hiệp sĩ Sacaren gật đầu rồi đưa ông bạn tới một cửa sổ khác. “Còn không có cả gợn mây đen cơ,” ông lẩm bẩm và chỉ lên bầu trời bên trên họ.

“Chúng ta có bạn rồi,” Scathach thông báo và tránh xa khỏi cửa sổ. “Rất rất nhiều bạn đồng hành.”

“Tôi biết,” Prometheus nói. Vị chiến binh tóc đỏ to lớn chỉ vào một màn hình xanh ngay trước mặt ông. Trên đó đầy những chấm đỏ.

Palamedes nhìn xung quanh phi thuyền. “Đây là chiến thuyền. Trên này có vũ khí không?”

Vị elder to lớn cười, hàm răng trắng tương phản với bộ râu đỏ. “Có nhiều lắm.”

“Tôi sợ chúng ta sắp nghe thấy từ ‘nhưng’ rồi đấy” William Shakespeare lẩm bẩm.

“Nhưng chúng không hoạt động,” Prometheus nói tiếp. “Chiếc phi thuyền này cũ rồi. Không ai – kể cả Abraham – biết cách sửa nó. Ít khi chúng bay lắm và thường có một hai chiếc rơi mỗi ngày.” Ông trỏ tay vào đống quần áo đặt trên chiếc ghế bên cạnh ông. “Mọi người có thể tự trang bị cho bản thân. Tôi đã lấy lại vũ khí cho các bạn từ tay anpu rồi.”

“Ôi giờ thì cháu vui rồi,” Scathach nói, nhét thanh gươm vào vỏ bao sau vai.

Saint-Germain và Joan ngồi cạnh nhau, đầu dựa vào nhau, nhìn lên nóc vimana. “Chúng tới nhanh quá. Chúng ta không thể đếm nổi có bao nhiêu chiếc nữa.”

“Lợi thế duy nhất chúng ta có là chỉ số ít trong đó có trang bị vũ khí,” Prometheus nói với họ.

Palamedes nhìn qua Scathahc. “Khi ông nói ‘ít...”’ cô bắt đầu.

“Một vài cái có trang bị vũ khí đó,” Prometheus tuyên bố.

“Chúng đang tới !” Saint-Germain hét lên. “Hai chiếc phóng hỏa tiễn rồi.”

“Ngồi xuống và đeo dây an toàn vào,” Prometheus ra lệnh. Cả nhóm lục tục ngồi sau ông. Ông nói thêm, “Chúng ta không thể cắt đuôi chúng được, và chắc chắn những chiếc nhỏ hơn sẽ dễ lượn lách hơn.”

“Đó là tin tốt đấy à?” Scathach hỏi.

“Tôi là phi công tốt nhất của Danu Talis,” Elder nói.

Scathach mỉm cười. “Nếu ai nói thế cháu sẽ nghĩ họ nói xạo. Nhung cháu tin Ông cậu.”

Prometheus liếc nhìn Nữ Chiến Binh. “Tôi đã bảo cô bao nhiêu lần rồi – tôi không phải ông cậu cô.”

“Chỉ là chưa phải thôi,” cô thì thầm nói.

“Mọi người sẵn sàng chưa?” Prometheus hỏi. Ông không đợi câu trả lời mà phóng thẳng thiếc vimana tam giác lên bầu trời, rồi lượn ngược lại khiến bầu trời và mặt đất đảo lộn hết cả. Sau đó ông lượn lại và mặt đất và bầu trời về đúng vị trí.

“Tôi sắp nôn rồ,” Scatty thì thầm.

“Thế thì không may chút nào,” Shakespeare nói. “Đặc biệt khi tôi đang ngồi ngay sau cô.”

Joan nhoài người cầm lấy tay cô bạn. “Chị cần tập trung vào một điều gì khác,” cô nói bằng tiếng Pháp.

“Như cái gì?” Scacthach đặt tay lên mồm và nuốt cơn buồn nôn xuống.

Joan chỉ.

Scatty nhìn lên trên và đột nhiên cơn buồn nôn biến mất. Họ đang nhìn thấy ít nhất một trăm vimana. Hầu hết nhỏ hơn những chiếc họ nhìn thấy lúc trước, nhưng cũng có những chiếc dạng hình thoi lớn hơn và Scatty còn thấy hai chiếc vimana Rukma.

Còn Prometheus đang lao thẳng tới chỗ chúng.

William Shakespeare nhúc nhích không thoải mái. “Giờ, tôi chưa từng là một chiến binh và tôi biết không nhiều là chiến thuật, nhưng chúng ta không bay theo hướng khác được à?” Họ đã tới gần tới mức có thể nhìn thấy những anpu trong chiếc phi thuyền gần nhất.

“Chúng ta sẽ làm thế,” Prometheus nói. “Nhưng tới khi hỏa tiễn nổ đã.”

“Hỏa tiễn nào?” Shakespeare hỏi.

“Hai cái sau lưng chúng ta ấy.” Prometheus kéo cần điều khiển lên và một lần nữa chiếc vimana bay thẳng lên trời và quay theo chiều khác. Trời đất đảo điên. Scathach rên rẩm.

Và hai quả hỏa tiễn bám đuôi họ bay thẳng vào hai chiếc vimana gần nhất. Chúng nổ tung thành những cầu lửa. Lửa lan sang ba chiếc phi thuyền khác trong khi hai chiếc nữa đâm vào nhau.

“Hạ bảy chiếc,” Palamedes tuyên bố, ông ngay tức khắc lại trở thành chiến binh, báo cáo tình hình quân địch cho vị chỉ huy.

“Còn chín mươi ba chiếc,” Saint-Germain nói nối và nháy mắt với vợ. Joan nắm lấy tay anh. Cô lật tay anh lên và chạm vào hình xăm những con bướm nhỏ hơn cổ tay anh. Cô nhướn mắt hỏi.

“Tôi có một kế hoạch,” Saint Germain nói với Prometheus. “Tôi là một Hỏa Sư. Sao chúng ta không mở cửa và tôi đánh ít lửa nhỉ?”

Promethus cười vang. “Thử đi,” ông nói. “Thử gọi luồng điện của anh lên đi.”

Saint-Germain bẻ ngón tay. Anh định đốt sáng ngón trỉ. Nhưng không có gì. Anh xoa những con bướm trên cổ tay và thử lại. Một cột khói đen bốc lên từ đầu ngón tay.

“Không dùng luồng điện trong khi tàu bay đâu,” Prometheus nói. “Đúng ra, Abraham tin rằng chúng bay được là nhờ vào luồng điện của phi công.”

“Vậy là chúng ta không dùng luồng điện được,” Saint-Germain nói. “chúng ta không có vũ khí và không thể cắt đuôi chúng. Thế chúng ta có thể làm gì?”

“Chúng ta có thể bay giỏi hơn chúng.”

Chiếc Rukma hạ độ cao. Palamedes và Saint-Germain hò reo còn Shakespeare và Scathach hét rú lên. Chỉ duy Joan vẫn giữ được bình tĩnh và im lặng.

Mười chiếc vimana tách đội và lao xuống theo.

Prometheus giảm tốc độ chiếc Rukma, hạ nó xuống ngay sát lớp hoa cỏ bên dưới. Một chiếc viman tới gần và họ có thể nhìn thấy anpu bên trong đang chuẩn bị bắn. Ông lái phi thuyền vào một bụi cây. Ông cố tình điều khiển phi thuyền phóng về một cây cây non nhưng nghiêng mũi tàu vào phút cuối để không làm gẫy cây và nghiêng phi thuyền lại đâm thẳng vào chiếc vimana theo đuôi. Tay phi công giật mình mất lái. Chiếc đĩa bay lắc lư và cày xuống mặt đất.

“Thêm chiếc nữa,” Palamedes nói.

“Cú lừa ngoạn mục đó,” Saint-Germain hưởng ứng, “nhưng tôi không chắc ông làm lại được.”

Chín chiếc còn lại đang tới rất nhanh.

“Nắp phi thuyền mở rồi,” Saint-Germain báo cáo. “Chúng sử dụng súng trường hay sao ấy.”

“Tonbogiri,” Prometheus nói, lượn chiếc đĩa bay sang trái rồi sang phái tránh hai làn đạn. “Còn được gọi là máy chém.” Tiếng kim loại va chạm vào vỏ Rukma, sau đó là một tiếng nổ làm rách một lỗ trên thân tàu. Một quả bóng méo mó lăn tới gần Scathach. “Đừng chạm vào,” Prometheus cảnh báo khi Nữ chiến binh cúi xuống. “Quả bóng đó là lưỡi dao đó. Khi cô cầm nó, nó sẽ xả thịt cô ra làm đôi trước khi cô kịp cảm thấy đấy.”

Vị Elder lái phi thuyền xuống hồ và cố tình cho nó chìm xuống. Làn nước lạnh băng ào vào nóc chiếc vinama gần nhất. Choáng váng, tên phi công thả tay khỏi cần điều khiển. Chiếc phi thuyền lắc lư đâm vào chiếc đằng sau khiến đúng lúc tay anpu bắn tỉa nổ súng. Quả bóng tonbogiri chém đứt đôi chiếc vimana và nó chìm mắt tăm xuống hồ.

“Chỉ còn hai mươi hai chiếc nữa,” Hiệp sĩ Sacaren nói.

Prometheus lượn một vòng hoàn hảo trên mặt hồ, làm nước bắn tung tóe. Một chiếc vimana bay song song với họ và con anpu điều chỉnh hướng bắn tonbogiri. Prometheus ngắt máy và chiếc Rukma chìm như một tảng đá. Nó rơi tòm xuống nước khiến nước và bọt bong bóng nổi lên. Ngay lập tức nước tràn vào qua lỗ hổng để lại do viên đạn tonbogiri. Vị Elder rít lên vì tức giận. “Tôi chưa bao giờ làm thế này. Tôi thường bay trên trời chứ,” ông lầm rầm.

Tiếng kim loại đập vào nóc phi thuyền khiến họ nhìn lên. Họ có thế thấy bóng chiếc vimana hình tròn trên đầu. Rồi thêm hai chiếc nữa. Bóng tonbogiri rơi xuống mặt hồ làm tung bọt trắng xóa. Chúng từ từ chìm xuống, một số rơi xuống nóc vimana, một số rơi xuống đáy hồ.

Đột nhiên có một tiếng bốp và miếng lát sàn bay lên. Nước lạnh tràn vào quanh chân Joan. “Thuyền rò rồi!”

“Đi lên!” Hiệp sĩ Sacaren hét lớn. “Chúng ta cần bay lên trước khi chúng ta nặng quá.”

“Một phút nữa,” Prometheus nói. Ông hất hàm về phía màn hình bên dưới. Hai đốm đỏ đang tiến nhanh tới.

“Sau chúng lại tới từ đằng sau chúng ta được?” Saint-Germain hỏi.

“Bên dưới chúng ta,” Prometheus sửa lại. “Và không phải chúng tiến tới mà là chúng ta đã đánh thức thứ gì đó trong lòng đất.”

“Ông cố tình,” Scathach trách cứ vị Elder. “thế nên ông mới cho tàu chìm.”

“Dù nó là gì, nó đang tới nhanh... rất nhanh...” Palamedes chỉ vào màn hình. “Nhiều chiếc nữa đang tiến tới.”

“Tôi có thể thấy có gì đó bên ngoài – chúng đang di chuyển trong nước,” Saint-Germain vội vã nói. “Cái gì đó...” Anh dừng lại, trong chốc lát á khẩu. “Lớn... có răng... rất nhiều răng...”

Prometheus gạt cần điều khiển và chiếc Rukma vọt lên. Nó phóng lên khỏi mặt nước với hai sinh vật giống cá mập theo sát sau. Con đầu tiên đâm vào hai chiếc vimana đang lượn vòng, trong khi con còn lại gặm chiếc thứ ba, cắn đôi nó ra và kéo nó xuống lòng hồ.

Thêm ba con quái vật nữa nhảy lên khỏi mặt hồ, nhe hàm răng sắc nhọn. “Cá mập,” Scathach nói.

“Con megalodon,” Prometheus nói và cho chiếc Rukma lên cao hơn nữa và hơn nữa, một dòng nước đổ ra từ lỗ thủng trên thân tàu.

“Chúng dài ít nhất phải ba mươi feet!” Scathach nói.

“Tôi biết,” Elder đáp. “Chúng chỉ là con con thôi.”

CHƯƠNG 50

Dịch: Nguyễn Hà Ly nguyen_ly Làm prc: Vanlydocnhan

“Sẽ có những người nói với cháu,” Tsagaglalal bắt đầu, “rằng Hỏa thuật, Thủy thuật hoặc thậm chí Khí thuật là ma thuật mạnh nhất. Sẽ có một số người không đồng ý – họ sẽ nói Thổ thuật là mạnh hơn cả. Họ đều nhầm.”

Sophie vẫn ngồi dựa lưng vào cây táo, lòng bàn tay đặt lên lớp cỏ.

Tsagaglalal thở dài. “Thật ra,” bà lão nói tiếp “Ta nghĩ tất cả các ma thuật đều tương đương nhau và có mặt mạnh mặt yếu nhất định. Cả một đời nghiên cứu đã giúp ta tin rằng chúng giống nhau cả mà thôi.”

“Nhưng các nguyên tố,” Sophie nhấn mạnh, “không khí, nước, lửa và đất khác nhau mà.”

Tsagaglalal gật đầu. “Nhưng những nguồn lực giống nhau kiểm soát các nguyên tố đó. Năng lượng cháu dùng để dụng lửa cũng giống năng lượng cháu dùng để định hình nước và tạo khuôn cho không khí.” Bà vỗ vào mặt đất. “Cả đất cũng thế. Năng lượng đó đến từ bên trong: nó đến từ nguồn điện của cháu.”

Khu vườn tràn ngập mùi hoa nhài. Tsagaglalal xoa tay xuống mặt đất. Những bông cúc dại màu sắc tươi sáng xuất hiện. “Đây có phải thổ thuật không?”

Sophie không chắc lắm nhưng vẫn gật. “Có...”

Tsagaglalal mỉm cười. “Cháu chắc chứ? Sao lại không phải thủy thuật? Những cây này cần nước để sinh trưởng. Cũng có thể là khí thuật lắm chứ - chúng cần oxi nữa, đúng không?”

“Và lửa nữa?” Sophie hỏi và mỉm cười.

“Chúng cần hơi ấm để lớn lên.” Tsagaglalal nói.

“Cháu thấy rối quá. Vậy thì Thổ Thuật là gì? Hay dì đang nói là không có thứ đó?”

“Không, dì đang nói là không có một loại ma thuật độc lập. Đúng là có sự khác biệt giữa đất, không khí, lửa và nước. Nhưng sao chúng ta chỉ dừng ở bốn loại đó? Vì sao không có lâm thuật hay ngư thuật?”

Sophie nhìn dì không hiểu.

“Để dì nói cho cháu bí mật chồng dì đã nói cho dì nghe.” Bà lão liến tới gần hơn, mùi hoa nhài bao lấy Sophie. Đó là vấn đề từ ngữ thôi. Đó chỉ là những từ ngữ ngu ngốc. Tất cả chỉ do luồng điện của cháu...hoặc người Trung quốc có một từ hay hơn: qi: năng lượng sống. Một loại năng lượng. Năng lượng đó đang chảy trong cháu. Nó có thể định hình, tạo khuôn hay vẽ ra đường hướng.” Bà nhổ một cọng cỏ lên và hỏi. “Cháu thấy gì?”

“Cọng cỏ.”

“Gì nữa?”

“Nó...màu xanh?” Sophie ngập ngừng đáp.

“Nhìn lại đi. Nhìn sâu hơn đi. Sâu hơn,” Tsagaglalal yêu cầu.

Sophie nhìn những lá cỏ, những đường gân chạy bên dưới, nhìn phần đầu lá úa vàng...

“Sử dụng luồng điện của cháu, Sophie. Nhìn lá cỏ đi.”

Sophie để cho luồng điện bao quanh ngón trỏ như một ngón găng tay bạc.

“Nhìn vào trong nó,” Tsagaglalal giục. “Nhìn đi.”

Sophie chạm vào nhánh cỏ và cô lập tức thấy...

....cấu trúc cây cỏ, lớn lên, bao lấy cả khu vườn...những đường nét ngoài để lộ ra những đường gân chỉ bên dưới...và rồi chúng phân hủy thành những mô tế bào, phân tử, và nguyên tử....

Đột nhiên cổ cảm thấy mình rơi xuống nhưng là từ trên rơi xuống hay chui xuống dưới? Cô đang bay hay đang rơi xuống sâu hơn...

...vào những hạt protons to cỡ...và neutron và electron như những vệ tinh xoay quanh...và nhỏ hơn nữa là những hạt vi lượng và hạt lepton như những ngôi sao chổi bay xẹt qua...

“Dì không thể dạy cháu thổ thuật,” Tsagaglalal nói. Giọng bà nghe xa xăm nhưng đột nhiên Sophie quay trở lại với âm thanh đó, nhìn thấy mọi thứ theo hướng ngược lại từ nhỏ li ti thành rất nhỏ, từ rất nhỏ thành nhỏ...tới khi cô lại nhìn thấy nhánh cỏ. Trong một thoáng nó dường như to bằng cả một tòa nhà. Tới khi Tsagaglalal để nó lui xa khuôn mặt cô, cô mới thấy nó về kích cỡ bình thường.

“Cháu đã nhìn thấy những thứ tạo nên chúng ta, một và tất cả. Kể cả ta, con người được tạo nên từ bùn đất và luồng điện của Prometheus cũng có cùng cấu trúc như thế.”

Đầu Sophie quay mòng mòng khiến cô phải đặt hai tay lên thái dương. Khi cô nghĩ cô vừa nhìn thấy mọi thứ, cô đã gặp một cái mới, cô thấy khó có thể tiếp cận quá nhiều.

“Nếu cháu muốn sử dụng thủy thuật, cháu có thể định hình các nguyên tử hidro và oxi nhờ vào trí tưởng tượng và áp đặt ước muốn của cháu vào đó.” Tsagaglalal nhoài người nắm lấy tay Sophie. “Ma thuật không là gì ngoài trí tưởng tượng. Hãy nhìn xuống,” bà ra lệnh.

Sophie nhìn xuống mặt đất.

“Hãy nghĩ tới mặt đất trải hoa xanh,”

Sophie định lắc đầu nhưng Tsagaglalal nắm chặt đến nỗi làm đau tay cô. “Làm đi.”

Cô gái cố gắng tạo nên hình ảnh những bông hoa xanh trong đầu.

Hai bông hoa chuông xanh nhỏ xíu xuất hiện.

“Tuyệt vời,” Tsagaglalal nói. “Giờ cháu làm lại đi. Nhìn rõ vào. Định hình nó. Tưởng tượng nó tồn tại.”

Sophie tập trụng. Cô biết hoa chuông thế nào. Cô nhìn thấy nó rõ bằng con mắt của trí óc.

“Giờ tưởng tượng cỏ chuyển thành hoa chuông. Chuyển biến nó trong đầu cháu...bắt nó thay đổi...tin nó sẽ biến đổi. Cháu phải tin, Sophie Newman ạ. Cháu cần phải tin tưởng, để sống sót.”

Sophie gật đầu. Cô chắc chắn rằn cỏ giờ đã phủ hoa chuông.

Và khi cô mở mắt, nó đã là như thế.

Tsagaglalal vui sướng vỗ tay. “Thấy chưa. Tất cả những gì cháu cần làm là tin tưởng.”

“Đó chính là thổ thuật hả dì?” Sophie hỏi.

“Đó là bí mật của tất cả các phép thuật. Nếu cháu có thể tưởng tượng, nếu cháu có thể nhìn thấy nó, và nếu luồng điện của cháu, qi của cháu đủ mạnh mẽ, cháu sẽ làm được.”

Tsagaglal định đứng lên. Sophie dễ dàng đỡ bà đứng dậy. “Giờ sao cháu không chạy lên nhà thay đồ đi. Bỏ chiếc quần bò với giày đi bộ kia đi và mặc cái gì đó ấm vào.”

“Cháu sẽ đi đâu ạ?”

“Tới gặp em cháu,” Tsagaglalal nói.

Lúc đó cô không còn nghe được gì hay hơn thế. Cô hôn phớt lên má dì trước đi phóng ra khỏi vườn.

“Nhưng dì không nghĩ đó là cuộc trùng phùng hạnh phúc đâu,” Tsagaglalal thì thầm.


SachTruyen.Net

@by txiuqw4

Liên hệ

Email: [email protected]

Phone: 099xxxx