sachtruyen.net - logo
chính xáctác giả
TRANG CHỦLIÊN HỆ

Chương 240: Diệu Thủ Ngẫu Nhiên Đắc (1)

Ổn định chỗ trú thân đâu đấy thì cũng đúng là lúc trong phòng vang lên những tiếng ồn ào không dứt. Sau vài tiếng hành lễ của bọn thái giám, cung nữ, là một tiếng kinh hô: "Ái phi! Ngươi làm sao vậy?"

Nghe lời này Đỗ Văn Hạo đương nhiên biết đó khẳng định chính là đương kim Hoàng Thượng Tống Thần Tông. Thanh âm này nghe cũng không có khác biệt mấy với các nam nhân khác. Nếu không biết đó là Hoàng Thượng, nghe được tiếng nói không có gì đặc biệt này thì Đỗ Văn Hạo chắc rằng không ai dám khẳng định đó chính là bậc quân lâm thiên hạ, là vạn tuế gia!

Tiếp theo truyền đến âm thanh của ba người, đều là những tiếng non nớt, đi kèm với tiếng khóc lóc không thôi: "Mẫu thân! Mẫu thân!"

Đây chính là ba hài tử của Đức phi, lần trước nàng ta về quê thăm nhà cũng không mang theo. Nghe âm thanh lời nói Đỗ Văn Hạo biết chừng ba hài tử này cũng chỉ vài tuổi. Mặc dù có vẻ không gặp mẫu thân nhiều, nhưng tiếng kêu xé gió mẫu thân mẫu thân liên tục thể hiện tình cảm của chúng với mẫu thân không hề nhỏ tí nào.

Tiếp theo vang lên tiếng Trữ công công: "Vạn tuế gia. Đức phi đã ngủ thiếp đi!"

Ba! Một tiếng âm thanh bạt tai xé gió vang lên, tiếp theo là âm thanh đầy tức giận của Hoàng Thượng: "Ngủ thiếp đi? Ngủ thiếp đi mà gọi mãi không tỉnh dậy sao? Mau! Các ngươi mau tới xem cho Đức phi!"

"Dạ! Hoàng Thượng!" Đó là tiếng của Thái Y viện Viện Sử Trịnh Cốc. Lần này Hoàng Thượng tới thăm Đức phi đã mang theo các thái y trong Thái y viện. Điều này chứng tỏ Hoàng Thượng đã biết bệnh tình Đức phi nguy kịch. Nhưng là đã mấy năm rồi Vạn tuế gia không tới Thánh Thụy cung của Đức phi, làm sao hắn biết cơ chứ? Chắc chắn phải có ai nói cho hắn."

Sau một lúc lâu, giọng điệu Trịnh Cốc run run, lộ rõ sự run sợ vô cùng: "Khởi bẩm Hoàng Thượng, Nương nương hiện do phong tà tái phát, xâm nhập sâu vào cơ thể, đến nỗi thần trí đã bất tỉnh rồi ạ!"

"Các ngươi còn không mau tìm biện pháp cứu nàng tỉnh?"

"Dạ vâng!"

Trong khi Trịnh Cốc loay hoay tìm cách cứu tỉnh Đức phi nương nương thì đột nhiên nghe thấy âm thanh "Văn Hạo". Đức phi vẫn mê man kêu tên Đỗ Văn Hạo.

Trong đầu Đỗ Văn Hạo vù vù lên mấy tiếng, "chết ta rồi! ". Thường thì mê ngủ hay là lúc bình thường, nếu Đức phi kêu Đỗ thái y, Đỗ đại nhân gì gì đó thì cũng không có gì đặc biệt. Nhưng là hết lần này tới lần khác, cứ mê sảng là lại kêu tên cúng cơm của hắn, hơn nữa lại chỉ gọi Văn Hạo thôi, giọng điệu vô cùng thân thiết, kẻ ngu cũng biết được quan hệ không chỉ ở mức bình thường giữa đại phu và người bệnh. Hoàng Thượng đương nhiên chưa biết chuyện hai người đã kết bái tỷ đệ. Thực sự không biết nếu bình dấm chua này mà đổ lên đầu hắn thì cảm giác nó khó chịu thế nào đây!

Cũng may không biết là do âm thanh của Đức phi yếu ớt hay do Hoàng Thượng không để ý, nên nghe không rõ, mới hỏi lại: "Ái phi nói gì vậy?"

Trịnh Cốc đương nhiên nghe rất rõ. Trong đầu hắn cũng một bực ong ong không khác gì Đỗ Văn Hạo. Hắn biết nếu Hoàng Thượng nghe rõ được mấy lời này, chỉ sợ rằng không chỉ Đỗ Văn Hạo nguy hiểm mà ngay cả Thái y viện cũng chẳng may mắn gì. Chém một tên ngự y là Viện phán, đương nhiên những tên ngự y khác hoàn toàn có thể trở thành đối tượng tiếp theo. Mà thậm chí, từ nay về sau, cứ thấy Thái y là Hoàng Thượng tức giận. Những chuyện như thế này không hẳn là không có. Mặc dù không phải là chuyện tình cảm mờ mịt gì đó như lần này, nhưng là chỉ những chuyện lặt vặt không cứu trị được cho hoàng thân quốc thích cũng khiến các thái y chịu không ít cực khổ rồi. Chính vì vậy, không phải suy nghĩ nhiều, Trịnh Cốc ngay lập tức quyết định phải đánh lạc hướng Hoàng Thượng: "Khởi bẩm Hoàng Thượng, nương nương hình như gọi chính là Thái y viện Viện phán Đỗ Văn Hạo Đỗ đại nhân!"

Lời này của Trịnh Cốc có thể nói là một mũi tên trúng mấy đích. Thứ nhất, cứu cho Đỗ Văn Hạo một mạng nhỏ, thứ hai là có thể đổ bớt chút trách nhiệm nặng nề cứu giúp Đức phi sang cho Đỗ Văn Hạo, đánh lạc hướng Hoàng Thượng một chút, mà hoàn lại lão cũng không hề nói dối Hoàng Thượng vì sự thật chính là Đức phi đã gọi tên Đỗ Văn Hạo mà.

"Đỗ Văn Hạo? Có phải chính là Đỗ ngự y mà Thái hoàng Thái hậu bảo hắn tiến cung thị y không?"

"Dạ bẩm, chính là Đỗ đại nhân ạ!"

"Được rồi, ta nghe người khác nói khá nhiều, không phải là hắn ta rất lợi hại sao, y thuật của hắn không phải là có thể sánh với thần y Hoa Đà tái thế sao? Đức phi về nhà tỉnh thân, hắn phụ trách việc hộ tống thị y, như thế nào lại để xảy ra sự tình thế này? Mà giờ hắn chạy đâu rồi?"

"Dạ bẩm, sáng nay Đỗ đại nhân có tham gia hội chẩn cùng các thái y trong Thái y viện về biện pháp chữa trị cho Đức phi. Sau đó đại nhân nói là vào cung phục chẩn cho Đức phi, có lẽ đã xong nên rời đi rồi, Hoàng Thượng không có gặp!"

"Vô dụng, toàn là một lúc vô dụng, nuôi chỉ tổ tốn cơm tốn gạo! Lang băm! Cả một lũ lang băm! Nói cho các ngươi biết, không trị được bệnh cho Đức phi, ta sẽ hỏi tội cả lũ!"

Tiếp theo là hàng loạt tiếng đông đông phát ra từ đầu gối của các Thái y và cả các thái giám cùng cung nữ. Nhất loạt đều quỳ lạy sùi sụt lớn tiếng kêu tha mạng.

Xem bộ dáng Hoàng Thượng lần này dẫn theo không ít thái y, lại nghe nói chuyện như vậy thì chứng tỏ Hoàng Thượng thực sự không nghe thấy lời gọi vừa rồi của Đức phi. Cái lò lửa trong đầu Đỗ Văn Hạo rốt cục cũng nguội đi không ít.

Nhưng là hắn nghe thấy Hoàng Thượng quát mắng các Thái y thì có cảm giác gì đó nuốt không trôi. Ban đầu thì sợ rằng Hoàng Thượng sẽ trách tội hắn, gọi hắn đến dạy bảo một hồi. Ai ngờ được rằng mấy người chí tôn thiên hạ này đều có chút giống nhau, có cái kiểu giận cá chém thớt, cũng không để ý lỗi là của ai, ai cũng có thể phạt, phạt hết, trách tội hết.

Đúng lúc này thì Đức phi lại phát ra âm thanh sàn nhược: "Vạn tuế gia!"

Hoàng Thượng đang đứng gần mà mọi người đếu đang quỳ sụp nên nghe rất rõ, vừa vui mừng lẫn sợ hãi tiến tới ôn nhu nói: "Liễu Nhi! Ái phi tỉnh dậy rồi sao? Cảm giác thế nào? Có còn mệt mỏi nữa không? Nếu không phải là Hú nhi tìm trẫm kêu khóc nói mẫu thân bệnh nặng, trẫm thực không biết ái phi đang phải chịu khổ cực thế này. Ôi! Thật xin lỗi ái phi, thiệt thòi cho nàng rồi. Tất cả đều là do công việc bận rộn, lâu rồi trẫm không có tới hậu cung thăm nàng!"

"Hu hu hu", Đức phi nức nở. Nàng càng lúc càng khóc to hơn, rồi ôm lấy cánh tay Hoàng Thượng mà nói: "Vạn tuế gia. Liễu Nhi, hu hu, Liễu Nhi làm sao dám trách tội người, hu hu. Trong lòng Vạn tuế gia còn có Liễu Nhi, người vẫn còn nhớ đến Liễu Nhi là Liễu Nhi mừng lắm rồi. Liễu Nhi dù có phải chết ngay lúc này cũng cam tâm rồi".

Tâm tình Đức phi lúc này thực sự tràn ngập hạnh phúc. Phải thấy rằng bệnh tình của nàng thực ra vẫn là tâm kết, do tâm lý uất ức buồn bực lâu ngày mà bệnh tình không thể thuyên giảm. Bao nhiêu năm nay nàng lúc nào cũng chỉ lo nghĩ làm sao có lại được sự sủng ái của Hoàng Thượng. Không những thế, đầu óc mặc dù mệt mỏi, buồn khổ nhưng vẫn phải lo nghĩ đối phó với các đối thủ khác trong cung, đặc biệt là Trần Mỹ nhân. Chính vì vậy, hôm nay vừa mở mắt bừng tỉnh đã nhìn thấy Vạn tuế gia thì tâm tình như một ly nước tràn ra, không thể kìm nén nổi, bao nhiêu uất ức buồn bực mấy năm nay được thể tuôn trào hết một lượt.

Vạn tuế gia vội vàng đỡ lấy thân hình Đức phi, để nàng dựa vào người mình, đưa tay che miệng Đức phi rồi nói: "Trẫm không cho nàng chết! Nàng là ái phi yêu quý của trẫm. Nàng phải sống để còn ở bên trẫm, để cùng trẫm đi chơi xích đu. Các ngươi thật là một lũ vô dụng. Không mau cứu Liên ái phi của trẫm đi."

Đông đông đông, những tiếng dập đầu xé gió vang lên không dứt. Tất cả mọi người xung quanh chỉ dám dập đầu chứ không ai dám lên tiếng trả lời Hoàng Thượng.

Đúng lúc đó lại vang lên tiếng ho khan như muốn xé gió của Đức phi. Nàng cố hết sức kìm cơn ho rồi nói: "Hoàng Thượng, mong người nguôi cơn giận. Liễu Nhi ngày hôm nay còn có thể nhìn thấy Hoàng Thượng, còn được nằm trong lòng Hoàng Thượng thế này là đã vui sướng, mãn nguyện lắm rồi. Thần thiếp dù có phải chết cũng vẫn cam tâm mà".

"Nàng đừng nói năng lung tung nữa. Cứ yên tâm đi, trẫm sẽ ở bên cạnh nàng mà. Nàng nhất định sẽ không làm sao đâu".

Đúng lúc này trong phòng vang lên thanh âm của ba đứa trẻ, hai nam một nữ: "Bẩm phụ hoàng, mẫu thân bệnh tình nguy kịch. Hài nhi khẩn thiết xin phụ hoàng lập tức tìm danh y đến chữa bệnh cho mẫu thân!"

Chỉ nghe Tống Thần Tông thở dài một tiếng rồi chậm rãi nói: "Các ngươi ai có thể chữa bệnh cho ái phi của trẫm?" Hiển nhiên là những lời này Hoàng Thượng nói với các thái y lúc này vẫn đang quỳ ở đó.

Đáp lại câu hỏi của Hoàng Thượng chỉ là những tiếng đông đông dập đầu không dứt. Và hiển nhiên Hoàng Thượng chỉ có thể nhìn thấy cảnh các thái y dập đầu chứ tuyệt nhiên không nghe thấy một câu trả lời nào cho câu hỏi của mình.

Các Thái y ở đây có ai là không biết chứng bệnh của Đức phi đâu cơ chứ? Người chưa từng trực tiếp chữa trị thì cũng đã từng hội chẩn, người trực tiếp chữa trị thì đều đã thất bại, thử hỏi có ai dám mạo hiểm đây? Ngay cả đến người được mệnh danh là đệ nhất thần y đương thời, thiện nghệ phẫu thuật thần kỹ của Hoa Đà còn chưa làm được gì tốt đẹp hơn. Những người ở đây giờ có đụng vào thì chỉ có nước chết mà thôi, không chữa được trước mặt Hoàng Thượng khiến người tức giận thì chỉ có chuốc họa vào thân. Do vậy, thà cứ cả lũ dập đầu tự nhận vô năng còn đỡ hơn.

"Ái phi, ái phi..."

Ngay sau đó vang lên tiếng kêu xé lòng của Tống Thần Tông. Những không nghe thấy tiếng Đức phi đáp lại. Rõ ràng là Đức phi đã lại rơi vào cơn hôn mê.

Lại nghe tiếng Tống Thần Tông lạnh lùng nói: "Các ngươi còn đợi đến bao giờ nữa. Mau tìm cách cứu tính mạng của ái phi trẫm đi?"

Những tiếng đông đông dập đầu lại xé gió vang lên. Nhưng lúc này có thêm tiếng cầu khẩn cùng tiếng những hàm răng va vào nhau lạch cạch. Rõ ràng các thái y đã hoảng sợ tới cùng cực rồi.

Chưa lúc nào Tống Thần Tông cảm thấy cái chết đến gần với ái phi của ngài như lúc này. Tống Thần Tông cảm thấy vô cùng thương tâm, nghẹn ngào nói: "Ái phi, ái phi, nàng tỉnh lại đi. Đỗ Văn Hạo! Đỗ Văn Hạo đang ở đâu? Người đâu! Mau đi tìm hắn bắt đến đây cho trẫm! Người đâu!"

Bên ngoài truyền đến tiếng những bước chân vội vã. Mọi người đang tuân lệnh Hoàng Thượng, chạy đi tìm Đỗ Văn Hạo.

Con người ta là thế đấy! Thường thì chẳng bao giờ biết quý trọng cái mình có cho đến khi bị mất đi. Thế mới biết Tống Thần Tông là một người đáng quý. Dù là hoàng đế nhưng người cũng sống khá tình cảm. Và dù xung quanh không thiếu gì cung tần mỹ nữ nhưng ngài vẫn là một người có tình có nghĩa, có trước có sau. Tuy mấy năm nay Tống Thần Tông chỉ sủng ái có một mình Trần mỹ nhân nhưng khi nghe nói Đức phi đang lâm trọng bệnh, ngài chợt nhớ lại những giờ phút mặn nồng cùng với nàng trước đây. Một niềm thương cảm bỗng dâng lên trong lòng. Hơn nữa, tin tức này lại chính là do hoàng tử nói cho ngài biết nên ngài cảm thấy rất thương tâm.

Lương tâm cắn rứt, trong đầu tràn đầy những hình ảnh vui vẻ hạnh phúc của mình với Đức phi lúc trước, Tống Thần Tông quyết tâm gạt chuyện quốc sự sang một bên, vội vàng chạy tới hỏi thăm nàng. Giờ đây được tận mắt chứng kiến tình thế nguy cấp của nàng, Tống Thần Tông càng thấy thương cảm hơn. Thấy tình thế vô cùng cấp bách, nhưng cái lũ thái y vô dụng này chỉ biết ở đây dập đầu, trách phạt chúng lúc này thì chẳng giải quyết vấn đề gì. Đương nhiên lúc này người được nghĩ đến, người có thể mang lại hy vọng cuối cùng sẽ phải là tên thần y kia, vì vậy Hoàng Thượng ngay lập tức tìm Đỗ Văn Hạo đến.

Trốn trong tủ quần áo, Đỗ Văn Hạo đã nghe và hiểu hết mọi chuyện diễn ra bên ngoài. Tim hắn đập thình thịch, không biết giờ nên dũng cảm bước ra ngoài mà lĩnh tội hay cứ tạm thời trốn trong tủ quần áo của cung nữ rồi khi nào mọi thứ lắng xuống mới ra sau.

Trong khi Đỗ Văn Hạo đang giằng xé với những suy nghĩ không biết phải làm thế nào thì bỗng vang lên tiếng khóc nức nở của một hài tử: "Phụ hoàng, mẫu thân bị làm sao vậy? Sao mẫu thân không trả lời nhi thần? Sao mẫu thân không dậy chơi đùa cùng nhi thần? Mẫu thân ơi!"

Tống Thần Tông nghe vậy thì càng thêm thương xót, rưng rưng như muốn khóc theo hài tử đó, nói: "Mẫu thân ngươi đang bị bệnh, có thần y tới chữa, mẫu thân ngươi sẽ khỏe lại ngay."


SachTruyen.Net

@by txiuqw4

Liên hệ

Email: [email protected]

Phone: 099xxxx