Giới thiệu tác phẩm:
"Sao anh lại gọi con dơi là bà nội?" Tôi kinh hồn, lên tiếng phủ định."Em từng nghe qua chuyện này chưa?" Anh nói: "Người thân hay người yêu sau khi chết sẽ hóa thành con dơi bay về nhà gặp những người mà họ mong nhớ khi còn sống.""Em chưa từng nghe chuyện này bao giờ." Tôi hỏi. "Anh nghe được ở đâu vậy?" "Cái này là bà nội kể cho anh.""Sao không hóa thành các loại chim như chim én chim sẻ gì đó, sao lại phải hóa thành dơi?""Em có thành kiến gì với dơi sao?"Tôi vốn chẳng có thành kiến gì với dơi,, tôi chỉ cảm thấy hình dạng nó thật quá khó coi.Có người ghét chuột, lại có người sợ chuột, còn tôi thì vừa ghét lại vừa sợ.Nếu con chuột ấy còn biết bay, vậy so với chuột thường còn đáng sợ hơn gấp mười lần.Đối với tôi mà nói, con dơi chẳng khác nào chuột biết bay.Lần đầu tiên tôi tận mắt thấy dơi là khi ở Niệm Quốc, khi đó nó cũng bay vòng quanh gian nhà.Tôi sợ đến ngây người, miệng há hốc mà hét không ra tiếng, toàn thân cứng đờ, người nổi da gà.Nó đột nhiên lao xuống phía tôi, cách chóp mũi tôi chỉ chừng năm cm thì lại lượn lên.Lại bay vòng quanh gian nhà một vòng, cuối cùng tìm được khe hở ở cửa sổ, bay ra.Sau khi con dơi bay đi ba phút, thân thể không cách nào cửa động của tôi mới khôi phục tri giác, lúc này cũng mới phát ra âm thanh nổi.Tôi bắt đầu khóc lên hu hu, tiếng khóc làm cho mẹ và em trai giật mình.Thật ra tôi không phải con gái hay khóc, thậm chí có thể nói là đứa con gái hầu như không bao giờ khóc.Cho dù khi cha mất, tôi cũng không khóc thành tiếng, chỉ rơi nước mắt thôi.Nhưng lần đó, tận mắt thấy con dơi xong, lại khiến tôi khóc liền hai tiếng đồng hồ, cơm tối cũng bỏ.
Thông tin tác phẩm:
Dịch: Greenphoenix28Biên dịch: Darth AthoxBiên tập: Tử Uyển Thanh
Nguồn: www.tangthuvien.com
@by txiuqw4