sachtruyen.net - logo
chính xáctác giả
TRANG CHỦLIÊN HỆ

Hồi 10: Đường Thi Tuyển Tập

Vùng Tương Tây và Kinh châu cách nhau chẳng xa mấy, vài hôm sau Địch Vân đã có mặt ở Kinh Châu. Đây chính là đoạn đường mà chàng và sư muội theo chân sư phụ đi Kinh Châu ngày trước. sơn thủy vẫn như cũ, đường đi vẫn như cũ, nhưng ngày trước thì có tiếng cười của Thích Phương rộn rã suốt dọc đường, lần này Địch Vân chẳng nghe thấy gì cả. Đương nhiên, đường đi không chỉ có một mình chàng, thiên hạ nói nói cười cười, có điều chàng chẳng thấy, cũng chẳng nghe.

Đến gần Kinh Châu thành, Địch Vân dừng lại hỏi thăm, người ta nói Lăng đại nhân vẫn còn làm Tri phủ ở đây. Chàng vẫn giữ nguyên bộ dạng dơ bẩn để che giấu diện mạo của mình, rảo bước tiến vào trong thành.

Ý nghĩ đầu tiên là chàng muốn tận mắt nhìn thấy Vạn Khuê đang phải vật vã như thế nào. Không biết hắn đã tìm được người giải độc chưa? Hắn đã về đây chưa hay là vẫn còn nằm lại ở Hồ Nam để trị thương?

Chậm rãi đi ngang Vạn phủ, Địch Vân bỗng thấy Thẩm Thành từ trong phủ chạy vội ra ngoài. À, Thẩm Thành đã về đây, vậy là Vạn Khuê chắc cũng đã về nhà rồi, đêm nay mình sẽ vào trong nghe ngóng tình hình. Nghĩ xong chàng đi vòng ra tòa trang viện hoang phế ở gần đó.

Tòa phế viện này nằm cách Vạn phủ không xa. Ngày ấy, Đinh Điển tạ thế, giết Chu Kỳ, giết Cảnh Thiên Bá, giết Mã Đại Minh... mọi việc đều diễn ra ở đây. Lần này trở lại chốn cũ, chỉ thấy tư bề cỏ hoang vẫn bịt bùng như cũ, đó đây rơi vãi ngói bể gạch vụn, cảnh vật không có gì khác xưa. Chàng ngồi xuống cạnh cội mai già, đưa tay sờ lên lớp vỏ cây sần sùi, nhớ lại Đinh đại ca đã dựa vào gốc mai già này. Giờ thì cội mai vẫn như ngày trước mà thân xác Đinh đại ca thì đã hóa ra tro.

Ngồi dựa gốc mai nhớ lại chuyện cũ, Địch Vân ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Đến khi tỉnh giấc, nhìn trời thấy đã quá canh hai. Địch Vân giở lương khô ra ăn, xong ra khỏi phế viện đi đến Vạn phủ. Vượt tường vào trong, nhìn thấy vườn rau, kho củi Địch Vân bất giác nghe lòng quặng đau. Ngày đó chàng thân mang trọng thương đi lạc vào đây nương náo trong kho củi. Sư muội thấy mình đã không ra tay cứu giúp thì chớ, lại còn đi gọi Vạn Khuê đến để bắt mình giải lên quan lãnh thưởng. Nghĩ sự đời thật đáng nực cười, một con người như vậy mà mình muốn quên vẫn không sao quên được.

Địch Vân thở dài định bỏ đi, xảy thấy thấp thoáng có mấy đốm lửa nhỏ chập chờn. Chàng vội vàng thu mình vào sau gốc cây, định mục nhìn ra. Thì ra mấy đốm lửa ấy chính là đầu ba nén nhang cắm trong lư hương. Trước lư hương có một chiếc bàn thấp, trước nữa có hai người đang rập đầu khấn vái trời đất. Lát sau hai người kia đứng dậy, giờ thì Địch Vân mới nhận ra hai người, một là Thích Phương còn một là con gái nàng, Không Tâm Thái.

Thích Phương hướng mặt lên trời khấn:

- Nén hương thứ nhất cầu thiên địa hộ trì cho phu quân con được tai qua nạn khỏi, hết sưng phù đau đớn. Không Tâm Thái, con nói đi, cầu Bồ Tát phò hộ cho cha con hết bệnh.

Không Tâm Thái dạ một tiếng rồi nói:

- Cầu Bồ Tát phò hộ cho cha con đừng đau, đừng kêu la nữa.

Địch Vân tuy ở rất xa hai mẹ con Thích Phương nhưng vẫn nghe rõ mồn một lời nói của hai người. Biết được Vạn Khuê còn đang vật vã đau khổ thì lòng cảm thấy rất hả hê, có điều chàng không khỏi tức giận khi thấy Thích Phương đối xử với Vạn Khuê tình thâm nghĩa trọng đến như vậy.

Lại nghe Thích Phương khấn:

- Nén hương thứ hai cầu cho cha con vô tai vô ách, sớm được trở về. Không Tâm Thái, con cầu cho ông ngoại được diên niên trường thọ.

Không Tâm Thái chắp hai tay nói:

- Cầu Bồ Tát độ trì cho ông ngoại được trường thọ và sớm về với con. Cầu Bồ Tát độ trì cho gia gia và cha nữa!

Không Tâm Thái chưa từng thấy mặt Thích Trường Phát, dù nghe lời Thích Phương cầu cho ông ngoại nhưng lòng lại nghĩ về ông nội và cha.

Thích Phương lại khấn:

- Nén hương thứ ba, cầu xin thiên địa phò hộ cho chàng được bình an, phò hộ chàng được mọi sự tốt lành, sớm lấy được hiền thê, sớm sinh được quý tử...

Mấy lời cuối cùng nàng nói trong tiếng nấc nghẹn ngào, lại lấy tay áo lau nước mắt.

Không Tâm Thái kéo tay áo mẹ, nói:

- Mẹ! Mẹ lại nhớ cữu cữu rồi phải không?

Thích Phương vuốt tóc con gái nói:

- Con nói đi, cầu Bồ Tát phò hộ Không Tâm Thái cữu cữu bình an vô sự.

Địch Vân nghe Thích Phương nói nén hương thứ ba cầu cho ai đó thì ngạc nhiên không biết nàng đang cầu nguyện cho ai, đến chừng nghe nàng nói mấy tiếng “Không Tâm Thái cữu cữu” thì tai nghe như ù đặc. Chàng choáng váng phải đưa tay vịn gốc cây mới khỏi ngã.

“Nàng cầu nguyện cho mình? Nàng cầu nguyện cho mình sao?”

Lại nghe Không Tâm Thái líu lo nói:

- Mẹ ngày nào cũng nhớ Không Tâm Thái cữu cữu mà khóc. Cầu xin Bồ Tát phò hộ cho Không Tâm Thái cữu cữu làm ăn phát tài mua nhiều đồ chơi cho con. Cữu cữu cũng là Không Tâm Thái, con cũng là Không Tâm Thái. Mẹ à, sao lâu quá không thấy Không Tâm Thái cữu cữu tới chơi? Không Tâm Thái cữu cữu đi đâu rồi hả mẹ?

- Ừ, cữu cữu đi xa lắm. Cữu cữu con bỏ mẹ ở đây, cữu cữu quên mẹ rồi nhưng mẹ thì ngày nào cũng nhớ tới người...

Nàng kéo con gái vào lòng, hai mẹ con dắt nhau đi vào trong nhà.

Địch Vân chờ cho mẹ con Thích Phương đi khỏi, mới bước ra đi đến trước ba nén hương. Chàng đứng lặng nhìn ba đốm lửa nhỏ rung rinh, đầu óc trống rỗng, không còn suy nghĩ được bất kỳ điều gì nữa. Ba nén hương cháy đã tàn từ lâu nhưng Địch Vân vẫn còn đứng chết lặng nơi đó, chàng như đã hóa thành đá.

Ngày hôm sau Địch Vân thẫn thờ đi lại trong Kinh Châu thành, đầu óc mơ mơ hồ hồ, cũng chẳng biết phải hành động tiếp theo như thế nào. Đi loanh hoanh suốt mấy canh giờ, xảy nghe trước mặt có tiếng lon ton, một tên thầy lang bán thuốc dạo tay lắc hổ chưởng, tay quảy rương thuốc lừ đừ tiến đến gần. Địch Vân bỗng nảy ra một ý, muốn vào xem thử Vạn Khuê đang vật vã khổ sở như thế nào. Thế là chàng lấy ra mười lạng bạc, bảo tên thầy lang bán thuốc dạo sang hết đồ nghề và cả y phục cho mình. Tên thầy lang thấy tất cả đồ đạc này bất quá chỉ đáng giá chừng hai ba lạng bạc, thấy bán được giá hời, gã cũng chẳng cần hỏi đối phương mua để làm gì, giao hết đồ nghề, cởi cả áo ngoài đưa cho Địch Vân rồi cầm bạc biến nhanh.

Địch Vân trở vào phế viện, mặc áo của tên thầy lang vào, lấy lá cây vò nát thoa lên mặt, lại còn dán một miếng cao to tướng lên gò má, làm gương mặt chàng biến đổi đến không còn ai nhận ra nữa, sau đó mới lúc lắc hổ chưởng vác thùng thuốc đến trước cửa Vạn phủ.

Đến gần Vạn phủ, chàng lắc mạnh tay cho hổ chưởng kêu lớn lên, đồng thời cất tiếng rao:

- Chuyên trị nghi nan tạp chứng, sưng phù trúng độc, trùng độc rắn rết, thuốc vào khỏi bệnh!

Cứ như vậy chàng đi qua đi lại trước cửa Vạn môn ba lượt. Lần thứ ba thì thấy Ngô Khảm chạy ra ngoắc tay, nói:

- Này lang trung tiên sinh. Mời vào đây! Vào đây!

Ngô Khảm chính là kẻ đã chém rụng mấy ngón tay Địch Vân, nhưng nay bộ dạng chàng trông khác trước quá xa nên Ngô Khảm không tài nào nhận ra. Địch Vân sợ Ngô Khảm nhận ra giọng nói của mình nên cố ý nói giọng lơ lớ, hỏi:

- Thiếu gia bị nghi nan tạp chứng gì hay là bị trúng độc sưng phù vậy?

Ngô Khảm xì một tiếng, nói:

- Ngươi coi tướng ta như vầy mà trúng độc sưng phù sao? Nè, ta hỏi ngươi, bị bò cạp đốt thì ngươi có chữa được không?

Địch Vân cười cười nói:

- Các loại rắn độc bậc nhất trong thiên hạ như là Thanh trúc xà, Xích luyện xà, Kim cước đới... cắn người tại hạ còn trị khỏi, bò cạp đốt thì ăn thua gì?

Ngô Khảm bĩu môi nói:

- Ngươi đừng có vỗ ngực tự khen mình sớm như vậy. Con bò cạp này chẳng phải là thư thông thường. Tất cả đại phu trong Kinh Châu thành này đều lắc đầu hết rồi đó!

Địch Vân nhíu mày nói:

- Lợi hại đến như vậy sao? Bò cạp trong thiên hạ bất quá cũng chỉ có Khôi mao hạt, Hắc bạch hạt, Kim tiền hạt, Ma đầu hạt, Hồng vĩ hạt, Lạc địa giảo nương hạt...

Địch Vân nói bừa nói đại một lúc mười mấy loại bò cạp, sau đó mới chậm rãi nói:

- Bò cạp mỗi loại có độc tính khác nhau, cho dù là danh y cũng chưa chắc hiểu biết hết được các loại độc tính của bò cạp.

Ngô Khảm thấy gã lang băm này áo quần dơ bẩn, mặt mày lem luốc, tuy miệng nói ra một lúc hơn chục loại bò cạp, nhưng coi bộ chẳng có bản lãnh gì. Nhìn tới nhìn lui một lúc rồi nói:

- Thôi thì ngươi cứ vào xem thử coi có trị được không?

Địch Vân gật gật đầu theo chân Ngô Khảm vừa đi vừa nói:

- Có trị được hay không cũng khó nói lắm, phước chủ may thầy thôi!

Ngô Khảm chẳng nói chẳng rằng, cứ lủi thủi đi trước, Địch Vân cũng lẳng lặng theo sau. Chàng kín đáo đưa mắt quan sát xung quanh, đình viện lầu các vẫn y nguyên như ngày chàng và sư muội theo chân sư phụ đến mừng thọ Vạn Chấn Sơn, nhớ ngày đó lần đầu tiên nhìn thấy nhà cửa to lớn sang trọng như vầy, chàng cùng sư muội nhìn ngó chỉ chỏ bình luận đủ điều. Cảnh vật thì vẫn như cũ mà lòng chàng chỉ có đau đớn xót xa. Ngô Khảm dẫn chàng qua khỏi hai lần đình viện, đến trước một tòa lầu ở mé Đông.

Ngô Khảm ngẩn đầu lên, gọi lớn:

- Tam sư tẩu, có một thầy lang nói biết trị trùng độc cắn, có cần gọi hắn vào trị thử cho tam sư ca không?

Kẹt một tiếng, cửa sổ lầu bật mở, Thích Phương thò đầu ra nói vọng xuống:

- Đa tạ Ngô sư thúc, tam sư ca bữa nay càng đau nhiều hơn, mời đại phu lên đi.

Ngô Khảm nhìn Địch Vân hất mặt nói:

- Ngươi lên đi!

Có vẻ như hắn không muốn lên cùng, nào ngờ Thích Phương lại nói vọng xuống

- Ngô sư thúc, mời sư thúc cùng lên giúp sư tẩu một tay.

Ngô Khảm dạ một tiếng rồi cũng theo lên lầu.

Địch Vân lên tới nơi, thấy dựa cửa sổ có một chiếc bàn lớn, bên trên bày giấy bút, gần chục quyển sách xếp ngay ngắn và một chiếc áo trẻ con đang may dở dang. Thích Phương từ phòng trong đi ra, mặt không son phấn, trông nàng rất tiều tụy. Địch Vân chỉ nhìn thoáng nàng một cái rồi nhìn sang chỗ khác, sợ nàng nhận ra mình. Thích Phương chỉ tay mời, Địch Vân chẳng khách sáo cứ đi trước vào trong phòng. Trên chiếc giường rộng đặt cạnh cửa sổ có một người đang nằm rên rỉ không ngớt, chính là Vạn Khuê. Không Tâm Thái ngồi trên chiếc ghế nhỏ cạnh giường đang đấm lưng cho cha. Con bé thấy Địch Vân áo quần dơ bẩn, hình dung trông rất cổ quái thì sợ hãi chạy nấp sau lưng mẹ.

Ngô Khảm nói:

- Sư ca của ta bị bò cạp đốt, người cứ sưng phù lên, toàn thân đau đớn, đã mấy ngày rồi mà độc tính có vẻ như chưa chịu lui. Hình như có cái gì đó không được bình thường.

Địch Vân gật gật đầu, miệng chỉ ậm ừ mấy tiếng. Lúc ở bên ngoài chàng nói chuyện với Ngô Khảm thái độ rất tự tin, nhưng khi vào đây, nhìn thấy Thích Phương, trống ngực cứ đập thình thình, mặt mũi nóng bừng, lưỡi líu cả lại. Chàng đi đến bên giường, vỗ vỗ vai Vạn Khuê.

Vạn Khuê bừng tỉnh mở mắt ra, thấy bộ dạng Địch Vân thì hơi giật mình.

Thích Phương cũng nhận thấy thái độ của Vạn Khuê, vội bước tới gần nói:

- Tam ca, vị đại phu này là do Ngô sư thúc mời về. Rất có thể người sẽ có linh dược trị cho tam ca...

Nghe khẩu khí của nàng, rõ ràng là chẳng mấy tin tưởng vào khả năng của Địch Vân.

Địch Vân chẳng nói chẳng rằng, giở cách tay của Vạn Khuê lên nhìn, chỉ thấy cả cánh tay đã biến thành đen ngòm trông rất dễ sợ. Đặt cánh tay Vạn Khuê xuống, cất giọng lơ lớ nói:

- Theo dấu vết thương mà suy đoán, đây là loại bò cạp hoa ở Hồ Nam chích phải. Ở Hồ Bắc chẳng có thứ bò cạp này!

Thích Phương và Ngô Khảm đồng thanh kêu lên:

- Đúng rồi! Chính là bị đốt ở Nguyên Lăng!

Thích Phương nói thêm:

- Tiên sinh đã nhìn ra lai lịch của bò cạp, không biết có trị được không?

Giọng nói nàng nghe ra tràn đầy hy vọng.

Địch Vân làm ra vẻ trầm ngâm, bấm đốt ngón tay tính toán, nói:

- Người này bị chích vào ban đêm, tính đến nay đã bảy ngày bảy đêm rồi.

Thích Phương nhìn Ngô Khảm một cái rồi nói:

- Tiên sinh liệu việc như thần. Đúng là bị đốt ban đêm, tính đến nay vừa tròn bảy ngày bảy đêm.

Địch Vân lắc lắc đầu, nói:

- Có phải tôn phu quân đã lật tay đánh chết con bò cạp ấy không? Nếu không phải như vậy may ra còn có thể cứu được. Đằng này sau khi đánh chết con bò cạp, độc chất đã dồn hết vào bàn tay. Giờ muốn giải cứu thật còn khó hơn lên trời.

Thích Phương thấy đại phu nói đúng cả ngày giờ bị đốt thì đoán chắc là đã có cách cứu, nào ngờ lại nghe nói như vậy thì, lo lắng nói:

- Tiên sinh nói mọi thứ đều chính xác như tận mắt nhìn thấy, xin tiên sinh cố gắng cứu dùm tính mạng của chàng!

Địch Vân đi chuyến này vốn chỉ có ý muốn tận mắt nhìn thấy cách mà Vạn Khuê lăn lộn rên rỉ ra sao để thỏa nỗi oán hận trong lòng. Còn việc giải cứu cho Vạn Khuê thì không hề có trong ý nghĩ của chàng. Nhưng từ hồi nhỏ, chàng lúc nào cũng chìu chuộng Thích Phương bất kể là việc gì dù lớn dù nhỏ, Thích Phương đã muốn thế nào thì chàng nhất định sẽ làm thế ấy. Giờ thấy nàng lên tiếng van xin như vậy, bất giác mềm lòng. Vừa đưa tay lên ngực áo định lấy bình thuốc giải của Ngôn Đạt Bình ra, nhưng lập tức nghĩ lại:

“Tên súc sinh này đã hại mình chết đi sống lại, còn cướp sư muội của mình. Mình không ra tay giết hắn đã là tốt cho hắn lắm rồi, có đâu lại còn cứu mạng hắn?”

Nghĩ xong liền buông tay xuống, nói:

- Chẳng phải là tại hạ không muốn cứu, nhưng vì trúng độc quá nặng, lại còn bị trễ ngày giờ, độc đã nhập não, không còn cách nào cứu được nữa!

Thích Phương rơi lệ, kéo tay con gái, nói:

- Không Tâm Thái, con ra đây khấu đầu cầu xin bá bá ra tay cứu mạng cho cha con!

Địch Vân giật mình xua tay lia lịa nói:

- Đừng, đừng làm vậy...

Nhưng Không Tâm Thái rất biết nghe lời mẹ, thấy cha mình bị bệnh nặng như vậy, lòng cũng rất mong có người ra tay cứu giúp cha mình. Không chờ mẹ nói lần thứ hai, vội chạy ra trước mặt Địch Vân, quỳ xuống dập đầu cồm cộp xuống sàn nhà. Các ngón tay phải của Địch Vân đã bị Ngô Khảm chém đứt, sợ Thích Phương nhận ra nên từ đầu đến giờ giấu trong ống tay áo, lúc này đành phải dùng tay trái đỡ Không Tâm Thái đứng dậy. Lúc con bé đứng dậy, một tấm thẻ bài bằng vàng đeo trước ngực rơi ra, Địch Vân nhìn thấy bên trên có khắc bốn chữ “Đức Dung song Mậu”.

Địch Vân nhìn thấy bốn chữ này thì kinh ngạc đến ngẩn người. Nhớ lại lúc chàng ngất đi trong kho củi ở hậu viện của Vạn phủ, khi tỉnh dậy thì thấy mình nằm trong một chiếc thuyền, bên cạnh còn có một gói nhỏ, ngoài một ít bạc ra còn có các đồ trang sức của nữ nhân, có cả một tấm thẻ bài bằng vàng trên cũng khắc bốn chữ “Đức Dung Song Mậu”. Không lẽ... không lẽ...

Địch Vân choáng váng, chàng quơ tay vịn lấy đầu giường, đầu óc hỗn loạn. Phải thật lâu sau chàng mới lấy lại được bình tĩnh, đầu óc tỉnh táo trở lại, nghĩ bụng:

“Ngày hôm ấy mình và Vạn Khuê đồng ngất đi, bên cạnh không có người nào khác, nếu không phải sư muội cứu mình thì còn ai vào đây nữa? Trời ơi, sự việc đơn giản như vậy tại sao trước nay mình không nhận ra? Tại sao mình cứ một mực cho rằng sư muội để tâm gia hại mình? Đêm qua... đêm qua nàng thổ lộ tâm tình... nàng đối với mình tình thâm như vậy sao lại có thể hại mình được chứ? Vậy là hoàng thiên có mắt, sau bao nhiêu biến cố, sau bao nhiêu đau khổ, mình và sư muội lại được đoàn viên rồi!”

Vừa nghĩ tới bốn tiếng “lại được đoàn viên” hai má chàng nghe nóng bừng, tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Chàng kín đáo liếc nhìn Thích Phương, thấy nàng dán mắt nhìn về phía Vạn Khuê, gương mặt nàng vừa tỏ vẻ lo lắng vừa thương yêu trìu mến.

Nhìn thấy thần thái của Thích Phương như vậy, Địch Vân như thấy có một gáo nước lạnh xối lên đầu mình. Chính ánh mắt ấy, chàng nhớ như in ngày thứ hai ở trong Vạn phủ, đêm hôm trước chàng bị tám sư huynh đệ của Vạn Khuê bè hội đồng đánh cho một trận thương tích đầy người. Sáng ra Thích Phương ngồi vá lại chiếc áo cho chàng, nàng cũng nhìn chàng bằng ánh mắt giống hệt như ánh mắt nàng nhìn Vạn Khuê bây giờ! Ngày trước sự thương yêu trìu mến ấy nàng dành cho sư ca, còn bây giờ nó được dành cho phu quân. Làm sao nàng có thể nhìn lại sư ca bằng ánh mắt như ngày xưa được nữa?

“Nếu mình không cho Vạn Khuê thuốc giải, hắn sẽ chết, không ai trách được mình. Chờ Vạn Khuê chết rồi, đêm đến mình sẽ đến đây để đón nàng ra ngoài, không một ai ngăn cản nổi mình. Mình không nhắc lại chuyện xưa nữa, hai người trở thành... trở thành vợ chồng. Còn đứa bé thì mang nó theo luôn cùng với nàng. Nhưng mà... nhưng mà không được. Mấy năm nay sư muội làm thiếu phu nhân trong một gia đình giàu có nhất nhì ở Kinh Châu thành này, ăn sung mặc sướng quen rồi, làm sao có thể cùng mình chịu cực chịu khổ cày sâu cuốc bẫm được? Đó là chưa kể mình hình dung xấu xí, chữ viết không đầy cái lá mít, lại còn là một phế nhân nữa, mình xứng với nàng sao? Nàng chịu dứt bỏ tất cả để theo mình sao?”

Địch Vân xưa nay thường mặc cảm mình xấu xí, nghĩ tới đây bất giác đỏ mặt cúi đầu không dám nhìn lên. Thích Phương lúc này đâu còn tâm trí để suy đoán tâm tư của thầy lang nữa, nàng chỉ trông mong thầy bất chợt kêu lên mấy tiếng “Có cách rồi!” mà thôi. Trong khi đó thì Vạn Khuê không ngừng rên rỉ, tiếng rên đôi lúc bị đứt đoạn, cả cánh tay phải giờ đây đã sưng to lên, tròn lẳng đen bóng, đau nhức thấu tâm can.

Thích Phương chờ thật lâu vẫn không thấy Địch Vân nói gì thì quỳ xuống nói:

- Tiên sinh! Xin người cứ thử đi, chỉ cần giảm nhẹ.. giảm nhẹ đau đớn.. tiểu phụ cũng không trách người đâu.

Ý nàng muốn nói, vốn biết tánh mạng của Vạn Khuê là vô phương giành lại được rồi, chỉ mong sao giảm được phần nào đau đớn mà thôi.

Mấy lời của Thích Phương làm Địch Vân bừng tỉnh, dứt ra khỏi luồng tâm tưởng trong lòng. Nhưng lúc này chàng bỗng cảm thấy lòng trống rỗng, không hy vọng, không ham muốn, không cừu hận, không sân sị Tất cả mọi thứ trên đời đối với chàng đều trở nên vô nghĩa. Chàng toàn tâm toàn ý yêu thương sư muội, chỉ một mình nàng mà thôi, vậy mà giờ đây nàng đã trở thành thê tử của cừu gia, nàng lại còn đang van xin chàng cứu mạng cho hắn! Nếu được, Địch Vân sân sàng đánh đổi tất cả, kể cả sinh mạng của mình để được như Vạn Khuê trong lúc này. Thà là chịu đau đớn, thà là chỉ được sống trong vài ngày nữa thôi mà được sư muội quan tâm, được sư muội nhìn bằng ánh mắt thương yêu trìu mến ấy.

Chàng hít một hơi dài nhè nhẹ, thò tay vào ngực áo, lấy bình thuốc giải ra, rắc thuốc lên lưng bàn tay Vạn Khuê. Tất cả các động tác này, chàng thực hiện như người mộng du.

Ngô Khảm chợt kêu lên:

- Ái chà! Chính... chính là... thứ thuốc giải này! Thế này thì cứu được rồi còn gì...

Địch Vân nghe giọng nói của Ngô Khảm có cái gì đó bất thường. Lẽ ra nhận thấy thứ thuốc giải này cứu được Vạn Khuê, hắn phải mừng rỡ nói “Thế này thì cứu được rồi” là đủ, tại sao cón thêm hai tiếng “còn gì” nữa? Không lẽ việc Vạn Khuê được cứu sống làm cho hắn thất vọng sao? Địch Vân lấy làm lạ đưa mắt nhìn Ngô Khảm, chỉ thấy gương mặt hắn thể hiện nét phẫn hận đến cùng cực. Địch Vân thoáng rùng mình. Các đồ đệ của Vạn Chấn Sơn không có lấy một người tốt. Vạn Chấn Sơn và Ngôn Đạt Bình sư huynh đệ tương tàn, các đồ đệ của Vạn Chấn Sơn rồi đây cũng đi vào con đường đó.

Nếu đã vậy, tại sao hắn còn đi ra ngoài tìm người trị thương cho Vạn Khuê?

Vạn Khuê sau khi được thoa thuốc, chẳng bao lâu sau, chỗ vết thương bắt đầu có máu đen rỉ ra. Hắn cảm thấy đau đớn giảm hẳn, tinh thần cũng tỉnh táo ra, mở mắt nhìn Địch Vân vẻ tạ ơn, nói:

- Đa tạ đại phu, thuốc giải này đúng là để giải độc này rồi.

Thích Phương mừng quýnh, vội chạy đi lấy một chiếc chậu đồng hứng lấy máu độc từ vết thương chảy ra. Xong việc nàng đứng dậy, chắp tay xá dài, luôn miệng nói lời đa tạ.

Ngô Khảm cười cười nói:

- Tam sư tẩu, chuyến này tiểu đệ cũng có chút công đó nghe!

Thích Phương mỉm cười nói:

- Đúng vậy, ta mừng quá mà quên mất là phải đa tạ Ngô sư thúc nữa mới phải!

Ngô Khảm cười cười nói:

- Đa tạ mà chỉ nói không vậy thôi sao?

Thích Phương không để ý tới Ngô Khảm nữa, quay sang Địch Vân, hỏi:

- Xin hỏi đại phu cao danh đại tánh? Gia đình chúng tôi sẽ hậu tạ cho người.

Địch Vân lắc đầu nói:

- Không cần! Nọc độc này phải thoa liên tục mười lần mới khỏi hẳn.

Đến giờ chàng cảm thấy thế gian chẳng còn ý nghĩa gì nữa, vạn sự trong đời người việc nào cũng khổ. Thở dài nói:

- Các ngươi cứ giữ lấy mà dùng!

Nói xong đưa cả bình thuốc cho Thích Phương.

Thích Phương không ngờ thầy lang bỗng dưng lại có hành động như vậy, bình thuốc này đối với nàng là quá quý trọng, nhất thời không dám nhận, trố mắt nhìn Địch Vân một lát rồi nói:

- Chúng tôi xin mua nó vậy. Tiên sinh bán nó bao nhiêu bạc?

Địch Vân nhếch mép cười như mếu, nói:

- Ta tặng cho các người, không cần bạc.

Thích Phương vẫn còn e dè nhưng sức hấp dẫn của bình thuốc giải quá lớn, quan hệ quá trọng đại, không nhận cũng không được, cuối cùng nàng cầm lấy bình thuốc, chắp tay cúi người thật thấp nói:

- Tiên sinh hào hiệp trượng nghĩa như vậy, tiểu phụ thật không biết phải đáp tạ thế nào cho xứng đáng. Ngô sư thúc, phiền sư thúc đưa đại phu xuống lầu ngồi chờ một lát.

Địch Vân lắc đầu nói:

- Không cần đâu. Tại hạ cáo từ!

Thích Phương vội nói:

- Không, không. Đại ân đại đức của tiên sinh chúng tôi đã không báo đáp được, nhưng một chén rượu nhạt không lẽ tiên sinh cũng chối từ? Xin tiên sinh đừng đi! Mấy tiếng “xin tiên sinh đừng đi” lọt vào tai Địch Vân làm lòng chàng mềm hẳn đi. Thở dài nghĩ thầm:

“Mối thù của mình xem ra đã không báo được rồi, sau khi an táng Đinh đại ca rồi, chắc mình vĩnh viễn không quay lại Kinh Châu nữa, cũng có nghĩ là mình vĩnh viễn không gặp lại sư muội nữa. Nàng muốn kính mình vài chung rượu? Cũng được! Đối ẩm để có cơ hội nhìn nàng thêm một lát nữa rồi vĩnh viễn chia xa cũng tốt”.

Nghĩ xong khẽ gật gật đầu.

Tiệc được bày ngay bên trong khách sảnh nhỏ dưới lầu, Địch Vân được mời ngồi vào chỗ trang trọng nhất, Ngô Khảm ngồi cạnh thù tiếp. Thích Phương ngàn lần cảm kích đại ân của thầy nên đích thân làm thức nhắm dọn lên. Hình như Vạn Chấn Sơn cùng những đồ đệ khác không có trong phủ, nên bàn tiệc thịnh soạn như vậy mà chỉ có Thích Phương và Ngô Khảm bồi tiếp Địch Vân.

Thích Phương cung cung kính kính dâng lên ba chung rượu, Địch Vân cũng không khách khí, đón lấy uống cạn. Địch Vân uống rượu mà lòng nghe chua xót não nề, hai dòng lệ cứ chực tuôn trào, biết mình khó mà kềm lòng, ngồi thêm lát nữa tất sẽ lộ hình tích nên uống xong ba chén rượu thì vội đứng lên, nói:

- Uống vậy đủ rồi, giờ ta đi đây! Từ nay về sau chắc sẽ không bao giờ trở lại nữa!

Thích Phương nghe đại phu bỗng dưng nói mấy lời chẳng ăn nhập gì như vậy thì không khỏi kinh ngạc, nhưng chỉ thoáng qua rồi không lưu ý tới nữa, chỉ đứng dậy nói:

- Đại ân đại đức của tiên sinh chúng tôi không có cách gì thù tạ, xin tiên sinh nhận lấy một trăm lạng bạc này mua rượu uống!

Nói xong hai tay bưng một bọc lớn đưa ra.

Địch Vân bất thần cất tiếng cười như điên dại nói:

- Ta đã cứu mạng hắn! Ta đã cứu mạng hắn! Ha ha ha! Thật buồn cười! Thật buồn cười! Không biết thế gian này có còn ai ngu hơn ta nữa không?

Chàng vừa nói vừa cất tiếng cười dài dại, nhưng hai mắt thì ướt đẫm lệ.

Thích Phương và Ngô Khảm thấy đại phu bất giác như nổi cơn điên dại thì không khỏi giật mình nhìn nhau ngơ ngác. Không Tâm Thái, con gái của Thích Phương, bỗng kêu lên:

- Đại phu bá bá khóc rồi!

Địch Vân thất kinh, sợ bị bại lộ hình tích nên không dám nhìn lại, đưa tay vào ngực áo, bí mật lấy quyển “Đường Thi tuyển tập” lấy được trong thạch động ở quê nhà lẳng lặng bỏ xuống ghế, cũng không quay đầu nhìn lại, bỏ đi thẳng ra ngoài.

Thích Phương nói:

- Ngô sư thúc, làm ơn tiễn khách dùm sư tẩu.

Ngô Khảm dạ một tiếng rồi tiễn chân Địch Vân ra ngoài.

Thích Phương tay cầm gói bạc đứng ngơ ngẩn nhìn theo bóng Địch Vân đi khỏi, đầu óc quay cuồng:

“Vị đại phu này rốt cuộc là ai? Tại sao tiếng cười giọng nói lại giống chàng đến như vậy? Ôi, mình điên mất rồi! Mấy ngày nay bệnh tình của tam ca mỗi ngày một nặng thêm, lòng mình cứ điên đảo nhưng lại không phút nào là không nhớ đến chàng”.

Cảm thấy đầu óc hơi choáng, nàng ngồi phịch xuống ghế, bỗng cảm thấy trên ghế có vật lạ, liền cầm lên xem thử. Nhìn thấy quyển “Đường Thi tuyển tập” Thích Phương kêu lên một tiếng, đầu óc bỗng mụ đi trong một thoáng, nàng đưa tay lật lật bên trong, các mẫu thêu rơi ra, mồm há hốc, toàn thân run bắn, lật thêm vài trang nữa, nhìn thấy mẫu thêu đôi bướm. Lập tức cảnh tượng nàng ngồi tựa vai Địch Vân trong sơn động cắt hai mẫu thêu này như một luồng điện thoáng qua trong đầu.

Nàng run rẩy lẩm bẩm:

- Quyển sách... quyển sách... tại sao lại ở đây? Không lẽ... không lẽ...

Không Tâm Thái nhìn thấy thần thái của mẹ bất thường thì sợ hãi kêu lên:

- Mẹ! Mẹ làm sao vậy?

Thích Phương nhét vội quyển sách vào ngực áo, quay người chạy như bay ra ngoài. Từ ngày trở thành thiếu phu nhân của Vạn gia, lúc nào nàng cũng giữ ý giữ tứ, đi đứng nói năng khoan thai, cái kiểu chạy như điên thế này quả là lần đầu tiên. Kẻ ăn người ở trong Vạn gia nhìn thấy thiếu phu nhân giở khinh công chạy như gió trong đại sảnh thì không khỏi kinh ngạc, tránh vội vào trong nhìn nhau ngơ ngác.

Thích Phương chạy ra tới trước đại sảnh, thấy Ngô Khảm đang nhăn nhó lẩm bẩm đi vào, vội chụp tay, hỏi:

- Đại phu đâu rồi?

Ngô Khảm nhìn thấy thần thái của Thích Phương kỳ lạ thì nhíu mày nói:

- Tên thầy lang này thật quái dị, lúc đi vào thì cười nói huyên thuyên, chừng đi ra thì như hóa thành một kẻ điên không bằng! Thương thế của tam sư ca có biến chăng?

Thích Phương vội lắc đầu nói:

- Không, không!

Nói xong lại chạy vội ra khỏi cửa, nhìn quanh quất một hồi vẫn không thấy bóng dáng của gã thầy lang quái dị ấy đâu cả.

Nàng đứng chết lặng nơi cửa một lúc lâu, sau cùng lại lấy quyển sách ra giở từng mẫu thêu ra nhìn ngắm. Mỗi một mẫu thêu đập vào mắt là một kỷ niệm vui đầy dẫy tiếng cười thời thơ ấu lại tràn về trong tâm trí. Nhìn một lúc, các mẫu thêu nhòe dần, trong mắt chỉ còn thấy toàn cảnh tượng ngày xưa ở Ma Khê thôn.

Nàng bỗng nghĩ lại:

“Mình thật ngốc quá, vị thấy lang ấy làm sao có liên quan đến quyển sách này được? Chắc tại mình thần trí bấn loạn mà nghĩ bậy nghĩ bạ như vậy mà thôi. Quyển sách này có thể do công công và tam ca đi Nguyên Lăng thăm Ngôn sư thúc vừa rồi vô tình vào trong sơn động ấy rồi nhặt về”.

Nhưng ngay lập tức, nàng bác bỏ giả thiết đó:

“Không thể như vậy được! Thế gian làm gì có chuyện trùng hợp đến như vậy? sơn động ấy vô cùng bí mật, đến cả cha mà cũng không biết đến sự tồn tại của nó, ngoài mình ra chỉ còn sư ca biết mà thôi. Công công và tam ca làm sao mà tìm thấy nó được? Hai người đi Nguyên Lăng thăm Ngôn sư thúc, làm gì đi lên núi mà tìm thấy? Hơn nữa lúc nãy dọn bàn, rõ ràng là mình đã lau qua bàn ghế, làm gì có quyển sách nào ở đó? Vậy thì chỉ có vị thấy lang ấy mang tới đặt ở đó mà thôi!”

Thích Phương lòng đầy nghi vấn, trở về trong phòng. Thấy Vạn Khuê sau khi được rịt thuốc đã tỉnh táo hẳn ra, định hỏi về việc quyển Đường Thi tuyển tập, sau nghĩ lại, giả như thầy lang kia chính là chàng thì thật nguy hiểm. Nghĩ thế nên cuối cùng không hỏi nữa, để từ từ rồi sẽ liệu.

Vạn Khuê thấy Thích Phương trở vào thì nói:

- Phương muội, vị đại phu này đúng là ân nhân cứu mạng ta, nàng phải thay ta thù tạ cho người thật xứng đáng.

Thích Phương gật đầu nói:

- Muội đã tặng cho ông ta một trăm lạng bạc, nhưng ông ta nhất quyết không lấy. Muội nghĩ chắc đây là một giang hồ dị nhân, lại còn tặng cả một bình thuốc... Ủa! Bình thuốc đâu rồi? Tam ca đã cất đi rồi à?

Lúc nãy sau khi nhận bình thuốc nàng đã đặt trên đầu giường Vạn Khuê, giờ nhìn lại thì không thấy nữa.

Vạn Khuê nói:

- Không có, lúc nãy còn thấy trên đầu giường kia mà!

Thích Phương hốt hoảng, chạy tìm khắp phòng, kể cả dưới gần bàn, gầm giường, trong hộc bàn trang điểm nhưng mất công vô ích, bình thuốc đã không cánh mà bay. Thích Phương kinh hãi nghĩ thầm:

“Hay là lúc nãy mình thần trí bấn loạn chạy ra ngoài rồi đánh rơi rồi? Không! Rõ ràng khi nãy mình để trong phòng mà!”

Vạn Khuê nghe nói mất bình thuốc thì cũng thất kinh, nói:

- Mau đi tìm quang trong phòng coi! Lúc nãy ta có chợp mắt một lúc, nhưng trước đó hãy còn nhìn thấy!

Thích Phương nghe nói thì càng sợ, vội chạy ra ngoài, kéo tay Không Tâm Thái, hỏi:

- Lúc nãy, khi mẹ đi ra ngoài, con có thấy ai đi vào phòng không?

Không Tâm Thái gật đầu, nói:

- Lúc nãy con thấy Ngô thúc thúc vào, thấy cha ngủ nên Ngô thúc thúc đi ra.

Thích Phương nghe nói thì thở ra nhẹ nhõm, nhưng liền đó nàng bỗng cảm thấy có điều gì đó bất ổn. Nàng định vào nói cho Vạn Khuê biết, nhưng nghĩ lại chồng đang bị bệnh cần được tĩnh dưỡng không nên để chàng lo phiền vô ích. Chỉ bảo con gái:

- Con ở đây xem cha có cần gì thì giúp cha, mẹ đi tìm đại phu bá bá mua bình thuốc khác.

Không Tâm Thái gật đầu nói:

- Mẹ đi nhanh rồi về, Không Tâm Thái ở đây một mình buồn lắm.

Thích Phương lấy lại bình tĩnh, kéo hộc bàn trang điểm, lấy một con dao tuy thủ giấu vào người rồi đi xuống lầu. Vừa đi vừa nghĩ thầm:

“Tên tiểu tử Ngô Khảm này khi gặp mình ở chỗ vắng người thường cười cười nhăn nhở biểu lộ tâm tư bất chánh. Thầy lang là do hắn mời về, thuốc giải thì không sai, có điều nhất định không lấy tiền, giờ thì thuốc bỗng dưng biến mất, hay là giữa hai người đã thông đồng với nhau bàn tính chuyện mờ ám gì đây?”

Nàng vừa suy nghĩ vừa đi ra hậu viện, đi đến giữa khoảng hành lang thì nhìn thấy Ngô Khảm đang đứng dựa lan can nhìn cá vàng trong ao. Thích Phương mỉm cười hỏi:

- Ngô sư thúc làm gì mà ở đây có một mình vậy?

Ngô Khảm quay lại, mặt tươi cười hớn hở nói:

- Ồ, tưởng là ai, hóa ra lại là tam sư tẩu! Sao không ở trên lầu với tam sư ca mà lại có nhã hứng đi ra ngoài này vậy?

Thích Phương thở dài nói:

- Suốt ngày phải phục dịch cho một người bệnh, ta cảm thấy buồn quá.

Gần đây tam ca do bệnh tình ngày càng nặng nên tính tình cũng trở nên cục cằn khó chịu. Nếu không ra ngoài tìm người nói chuyện cho khuây khỏa chắc ta buồn đến chết mất.

Ngô Khảm nghe nói thì mừng mở cờ trong bụng, cười hì hì nói:

- Tam sư ca thật tệ, có được một mỹ nhân như hoa như ngọc thế này ngày đêm kề cận lại không biết quý mà còn khó khăn này nọ. Nếu vậy thì thật là khổ cho tam sư tẩu quá.

Thích Phương bước đến cạnh Ngô Khảm, mắt nhìn xuống áo cá, mỉm cười nói:

- Sư tẩu giờ đã là một bà già rồi, Ngô sư thúc nói là mỹ nhân như hoa như ngọc làm cho ta cảm thấy hổ thẹn.

Ngô Khảm xua tay lia lịa, nói:

- Không có! Không có đâu! Sư tẩu lúc còn là khuê nữ có mỹ mạo của thời là khuê nữ, chừng trở thành thiếu phụ thì có nét kiều diễm riêng. Trẻ con khắp Kinh Châu thành này đều biết câu hát:

“Kinh Châu thành lý nhất đóa hoa, thiên kiều bá mỵ tại vạn giá”.

Thích Phương hừ lạnh một tiếng rồi quay phắt lại, đưa tay ra, buộng gọn:

- Đưa đây!

Ngô Khảm cười hì hì hỏi lại:

- Đưa cái gì?

- Thuốc giải!

Ngô Khảm nhăn mặt hỏi:

- Thuốc giải nào? Thuốc giải trị độc cho tam sư ca đó sao?

Thích Phương nghiêm mặt nói:

- Còn phải hỏi! Rõ ràng là ngươi đã lấy đi!

Ngô Khảm cười cười, giọng tỉnh khô:

- Thầy lang là do ta mời về, thuốc cũng đã dùng rồi. ít ra thì cũng giảm được đau đớn trong vài ngày.

Thích Phương nghiến răng, cố giữ bình tĩnh, nói:

- Đại phu nói phải dùng liên tục mười lần mới khỏi!

Ngô Khảm nhíu mày lắc đầu, nói:

- Ta thật sự cảm thấy hối hận! Hối hận vô cùng!

Thích Phương hơi bất ngờ trước câu nói quái dị của Ngô Khảm, hỏi lại:

- Ngươi hối hận về việc gì?

Ngô Khảm hừ lạnh nói:

- Ta thấy tên lang băm này rách rưới lang thang không hơn một tên khiếu hóa là mấy. Cứ ngỡ hắn chẳng có tài cán gì mới mời về, đó chẳng qua là một cái cớ để ta được gặp mặt nàng mà thôi. Nào ngờ chó ngáp phải ruồi, gã thầy lang đó có được thứ diệu dược trị được độc mới tức cười, đó đâu phải là điều mà ta trông đợi!

Thích Phương nghe nói mà như có lửa bốc cháy trong lòng, ngặt vì giải dược ở trong tay đối phương, chỉ còn cách cố nhẫn nhịn để lấy lại thuốc giải, rồi sẽ tính sổ với hắn sau. Cố mỉm cười, nói:

- Vậy ngươi muốn tam ca phải thù tạ ngươi thế nào ngươi mới vừa lòng?

Ngô Khảm thở dài nói:

- Tam sư ca hưởng diễm phúc đã lâu như vậy, đến lúc phải chết là vừa!

Thích Phương biến sắc, cắn chặt môi, im lặng. Ngô Khảm tiếp:

- Cái ngày mà nàng đến Kinh Châu, tám sư huynh đệ chúng ta ai nhìn thấy nàng mà không điên đảo thần hồn? Nhưng cái tên tiểu tử ngốc Địch Vân cứ suốt ngày đeo sát bên cạnh nàng làm chúng ta nhìn mà ngứa mắt, mới bàn nhau đánh hắn một trận bưu đầu sứt trán cho bõ ghét!

Thích Phương hỏi:

- Vậy ra các ngươi đánh sư ca ta là vì ta?

Ngô Khảm cười nhẹ nói:

- Đương nhiên ngoài miệng thì phải mượn cớ khác mà nói, đổ thừa tại hắn khinh dễ Vạn gia đệ tử, sính cường ra mặt giao đấu với Lã Thông, kỳ thực trong lòng tám sư huynh đệ bọn ta đều tức hắn vì hắn là sư huynh muội thanh mai trúc mã của nàng! Sáng ra nàng còn vá áo cho hắn, hai người tỉ tê thân mật, những chuyện đó bọn ta đều thấy hết, khiến cho bọn ta càng điên tiết.

Thích Phương càng nghe nói càng kinh hãi:

“Không lẽ tất cả tai họa đều do mình mà ra? Tại sao trước nay tam ca không hề hé răng nói với mình chuyện này?”

Ngoài mặt Thích Phương vẫn làm như không mấy quan tâm đến những lời Ngô Khảm vừa nói. Chỉ mỉm cười, nói:

- Ngô sư thúc! Ngươi nói vậy chắc là ghẹo ta thôi chứ lúc ấy ta là một thiếu nữ quê mùa, ăn mặc chẳng ra làm sao cả, dáng vóc cục mịch vô cùng, ai mà thèm nhìn?

Ngô Khảm lắc đầu quầy quậy nói:

- Không phải vậy. Mỹ nhân thật sự chẳng cần lụa là son phấn. Nếu nàng không làm cho mọi người xiêu hồn lạc phách thì ngày ấy... ngày ấy...

Nói đến đó dường như nhận thấy có điều bất ổn nên gã im bặt không dám nói tiếp. Thích Phương mỉm cười, nói:

- Thế nào? Sao không nói tiếp đi?

Ngô Khảm im lặng một lát rồi nói:

- Để giữ nàng lại trong Vạn gia, họ Ngô này cũng mất không ít công sức. Nhưng ngày thường gặp ta, nàng thậm chí không thèm bố thí cho ta cả một nụ cười, thử hỏi ta làm sao không tức cho được?

Thích Phương xì một tiếng thật dài, nói:

- Việc ta lưu lại trong Vạn phủ và lấy tam sư ca là do ta cam tâm tình nguyện. Hừ, còn nhớ ngày đó ngươi thậm chí không khuyên ta một câu. Vậy mà ngươi dám nói là ngươi có công! Thật không biết xấu mặt!

Ngô Khảm trợn mắt:

- Ta... ta mà không có công sao? Chỉ tại nàng không biết đó thôi.

Thích Phương bỗng dịu giọng nói:

- Ngô sư thúc, ngươi có công gì thì cứ nói ra, nếu ta nhận thấy ngươi thật sự có công ta nhất định không để cho ngươi chịu thiệt thòi đâu!

Ngô Khảm lắc đầu nói:

- Việc đã xưa rồi, nàng biết cũng chẳng ích gì. Thôi chúng ta nói chuyện bây giờ đi.

Thích Phương nhìn quanh nói:

- Thôi được. Ngươi không muốn nói thì thôi. Ngươi mau đưa thuốc giải cho ta, nếu để người khác thấy ta với ngươi nói chuyện ở đây thì thật là bất tiện.

Ngô Khảm cười cười nói:

- Ban ngày thì sợ có người nhìn thấy nhưng ban đêm thì sẽ không sợ ai nhìn thấy cả.

Thích Phương giật mình lui lại, mặt băng lạnh, hỏi:

- Ngươi vừa nói gì vậy?

Ngô Khảm cười nhẹ nói:

- Nàng muốn chữa lành độc thương cho phu quân cũng không khó. Canh ba đêm nay ta chờ nàng trong kho củi ở hậu viện! Nếu nàng thuận theo ý ta, ta sẽ đưa cho nàng một phần thuốc đủ dùng một lần.

Thích Phương nghiến răng, mắng:

- Cẩu tặc! Ngươi dám nói những lời đó với ta! Ngươi hết muốn sống rồi sao?

Ngô Khảm cười lạnh nói:

- Nếu ta sợ thì ta đã không làm! Tên tiểu tử Vạn Khuê đó có cái gì hơn họ Ngô này chớ? Chẳng qua hắn là con ruột của sư phụ, đầu thai may mắn hơn người khác một chút mà thôi. Mọi người dốc sức ra làm, tại sao lại để cho một mình hắn hưởng?

Thích Phương nghe Ngô Khảm nhắc tới việc này lần nữa thì nghĩ chắc lại là những lời ngụy tạo khó nghe nên không muốn nghe nữa, nói:

- Chờ công công trở về, ta sẽ đem hết mọi chuyện bẩm báo lại, để coi người có lột da ngươi ra hay không cho biết!

Ngô Khảm cười lạnh nói:

- Ta cứ ở đây mà chờ, khi nào sư phụ gọi ta sẽ đổ hết thuốc giải xuống ao. Hừ, ta đã hỏi kỹ gã lang băm rồi, thuốc giải chỉ có mỗi một bình này, muốn điều chế một bình khác e rằng năm bảy tháng chưa chắc đã chế được.

Vừa nói Ngô Khảm vừa lấy bình thuốc giải ra mở sân nắp thò tay ra ngoài mặt hồ, chỉ cần khẽ nghiêng tay một cái, toàn bộ thuốc sẽ đổ xuống ao, tính mạng Vạn Khuê kể như xong. Cứ cho là việc hắn nói thuốc giải chỉ có một bình và việc điều chế khó khăn là chỉ để hù dọa mà thôi, nhưng thầy lang do hắn mời về, biết ở đâu mà tìm lại để xin bình thuốc khác?

Thích Phương sợ hắn đổ thật thì thật tai hại, vội kêu lên:

- Khoan đã! Đừng đổ! Có việc gì từ từ thương lượng.

Ngô Khảm cười cười nói:

- Chẳng có gì để mà thương lượng cả. Ngươi muốn cứu tính mạng của phu quân thì phải thuận theo lời của ta!

Thích Phương nói:

- Nếu ngày trước ngươi thật sự có lòng với ta... cũng đã dốc công sức vì ta... bằng không thì ta... người ta đã không thèm lý tới ngươi rồi...

Ngô Khảm nghe Thích Phương đổi xưng hô thì mừng rỡ, đậy nắp bình thuốc lại, nói:

- Nàng... Ý nàng nói là nếu ta chịu giải thích cặn kẽ thì đêm nay nàng sẽ đến với ta phải không?

Thích Phương ngúng nguẩy nói:

- Còn phải coi lời của ngươi có xác thực không đã! Vô bằng vô cớ ngụy tạo thì ai tin được?

Ngô Khảm cười nói:

- Xác thực trăm phần trăm. Còn có cả nhân chứng, giả sao được? Đó là kế của Thẩm sư đệ. Chu sư ca và Bốc sư ca giả làm gian tặc, để dẫn dụ tên ngốc tử Địch Vân nhảy vào phòng Đào Hồng cứu người. Vàng bạc trong phòng Địch Vân do chính tay ta mang vào nhét xuống nệm giường. Nàng thấy đó, không dùng đến diệu kế này thì sao có thể giữ được nàng trong Vạn phủ?

Từng lời của Ngô Khảm như từng lưỡi dao cắt vào tâm khảm Thích Phương. Nàng cảm thấy hai mắt tối sầm, trời đất quay cuồng, trong đầu nàng không ngớt kêu lên:

“Sư ca! Muội đã trách lầm sư ca rồi! Muội... muội đã nghi oan cho sư ca! Thật oan uổng cho sư ca!”

Thích Phương nắm chặt lan can, kêu lên:

- Ta không tin! Làm gì có chuyện đó? Ngươi bịa chuyện để gạt ta!

Ngô Khảm nói:

- Nàng không tin thì cứ việc đi mà hỏi Đào Hồng, đừng đi hỏi những ngươi khác. Hiện tại Đào Hồng ở trong từ đường ngay sau hậu viện. Hỏi ra rồi thì cố mà giữ mồm giữ miệng. Tám sư huynh đệ chúng ta đã cùng thề không được để lộ việc này ra với bất kỳ ai. Nếu không phải vì việc canh ba đêm nay ta cũng không dám nói ra. Thích Phương! Vì nàng, Ngô Khảm này có thể hy sinh tất cả!

Thích Phương hét lên một tiếng, chạy vụt ra hậu viện, đẩy tung cánh cửa chạy tuốt ra ngoài.

Chạy được một lúc thì nhìn thấy gian từ đường lụp xụp. Nàng dừng lại, cố gắng trấn tĩnh, sắp xếp lại các ý nghĩ lộn xộn trong đầu. Từ từ tiến đến gần từ đường, thấy cửa chỉ khép hờ liền đẩy cửa bước vào.

Từ đường tối om, dưới đất bụi bám dày, bàn ghế chỏng chơ sứt tay gãy gọng nằm rải rác đó đây. Thích Phương nhíu mày nghĩ thầm:

“Đào Hồng là tiểu thiếp của công công sao lại ở một nơi như vầy được? Tên tặc tử Ngô Khảm gạt mình. Hay là... hay là hắn gạt mình tới đây để... Không được! Phải mau trở về!”

Xảy nghe có tiếng bước chân lẹt xẹt lẹt xẹt, một người từ bên từ đường đi ra. Đó là một nữ khất cái tóc tai bờm xờm, hai vai rút lại, dáng lom khom, y phục rách rưới dơ bẩn đến lọm giọng.

Nữ khất cái nhìn thấy bóng người thì kinh hãi vụt chạy vào bên trong. Khi lọt vào trong nội đường mụ lại quay đầu nhìn ra, lần này thì mụ đã nhìn rõ dung mạo của Thích Phương, bất giác kêu lên một tiếng tỏ rõ sự sợ hãi. Bất giác mụ quỳ sụp xuống, khóc kêu lên:

- Thiếu phu nhân! Van xin người, đừng nói là tôi ở đây! Van xin người!

Thích Phương ngạc nhiên hỏi:

- Ngươi là ai? Làm gì ở đây?

Nữ khất cái nói:

- Không... tôi không làm gì cả... tôi không làm gì thật mà!

Nữ khất cái nói xong bỗng đứng dậy chạy vào trong. Lại nghe có tiếng mở cửa, tiếp theo là tiếng bước chân chạy thoát ra ngoài.

Thích Phương kinh ngạc nghĩ thầm:

“Người này là ai? Tại sao vừa nhận ra mình thì lại sợ hãi như vậy... À phải rồi! Chính là Đào Hồng!”

Thích Phương rút phắt dao truy thủ ra, nhảy vào bên trong, vọt ra khỏi cửa sau từ đường, quát lớn:

- Đào Hồng! Ngươi lén lén lút lút ở đây làm gì?

Đào Hồng nghe gọi đúng tên mình thì càng hãi, biết không chạy thoát được, mụ quỳ sụp xuống, khóc lóc nói:

- Thiếu phu nhân! Xin tha mạng! Xin tha mạng!

Thích Phương ở trong Vạn phủ gặp Đào Hồng cũng chỉ vài lần, sau đó thì không thấy mặt ả nữa. Mỗi khi nhìn thấy mặt ả lại nhớ tới việc giữa Địch Vân và ả, lòng nàng lại đau nhói. Bởi vậy về sau không thấy mặt ả nữa nàng cảm thấy dễ chịu hơn, cũng không hỏi tại sao ả bỗng dưng mất dạng như vậy. Giả như có ai vô tình nhắc tới tên ả nàng cũng bỏ đi chỗ khác, tránh làm động đến vết thương lòng của mình. Nào ngờ ả lại sống chui rúc ở đây. Từ ngày về làm thiếu phu nhân Vạn gia đến giờ nàng ít khi đi ra ngoài, ngôi từ đường này nằm cách Vạn phủ không xa, nhưng trước nay Thích Phương chưa hề bước chân tới đây.

Đào Hồng lúc này đầu tóc rối bời, mặt lấm lem đất cát, trông ả như già đi đến hơn hai mươi tuổi là ít. Ngô Khảm bảo nàng đến đây để gặp Đào Hồng hỏi cho ra lẽ, nhưng nếu sau khi gặp nhau Đào Hồng bình tĩnh bỏ đi thì nàng quyết không thể nhận ra ả.

Thích Phương giơ dao ra quát:

- Ngươi làm gì ở đây? Nói mau!

Đào Hồng run rẩy nói:

- Thiếu phu nhân, tôi không làm gì cả. Lão gia đuổi tôi ra khỏi cửa, nói nếu còn nhìn thấy tôi lảng vảng ở Kinh Châu thành sẽ giết. Nhưng... tôi không biết đi đâu đành phải trốn ở đây ngày ngày ra ngoài xin chút cơm thừa canh cặn sống qua ngày. Thiếu phu nhân, xin người rủ lòng thương, đừng nói cho lão gia biết...

Thích Phương thấy dáng ả rất đáng thương thì cất dao đi, hỏi:

- Tại sao ngươi lại bị lão gia đuổi đi? Tại sao việc này ta không biết?

Đào Hồng khóc nói:

- Tôi cũng không biết tại sao tự dưng lão gia lại làm vậy. Việc... Việc với tên nhà... À... gã họ Địch ấy, cũng không phải lỗi của tôi... Ôi, tôi không nên nói những chuyện này...

Thích Phương nói:

- Được! Ngươi không nói ta sẽ nói cho lão gia biết ngươi ở đây!

Nói xong nàng túm lấy hai vai Đào Hồng. Ả sợ hãi run rẩy kêu lên:

- Tôi nói! Tôi nói! Để tôi nói mà! Thiếu phu nhân muốn tôi nói việc gì?

Thích Phương vốn người ưa sạch sẽ, áo Đào Hồng đen thui đầy dầu mỡ, làm cho Thích Phương rùng mình, nhưng việc liên quan đến Địch Vân, dù có bảo nàng nhảy vào lửa cũng chẳng từ nan, huống hồ là một chút dơ bẩn.

Thích Phương nói:

- Việc giữa ngươi và... gã họ Địch ấy thế nào? Tại sao ngươi lại muốn bỏ trốn cùng hắn?

Đào Hồng trợn tròn mắt nhìn Thích Phương toàn thân run rẩy nói chẳng nên lời, chứng tỏ ả sợ hãi đến cùng cực. Nhưng ả làm sao biết được trong lòng Thích Phương còn sợ hãi hơn ả gấp mười lần. Nàng sợ nghe thấy những điều mà ả sắp nói ra. Giả như ả nói Địch Vân quả thật ước hẹn cùng ả bỏ trốn, quả thật vì không đạt được mục đích nên định cưỡng dâm ả, định giết ả để diệt khẩu thì nàng không biết sẽ ra sao. Đào Hồng vì sợ hãi không nói được, Thích Phương sắc mặt nhợt nhạt, tim như muốn ngừng đập.

Cuối cùng thì Đào Hồng cũng nói được:

- Việc đó không trách tôi được. Tại thiếu gia bức tôi phải làm như vậy.

Bảo tôi phải ôm tên nhà quê ấy cho thật chặt, bảo tôi phải nói là hắn có hẹn tôi trốn đi. Những việc này sau đó tôi cũng đã nói lại với lão gia, lão gia cũng tin là tôi không có lỗi, lão gia dặn việc này không được để lộ ra ngoài, còn cho tôi nhiều bạc và quần áo. Tôi đâu có nói việc này với ai, vậy mà lão gia lại đuổi tôi đi.

Thích Phương nghe nói thì đôi dòng lệ tuôn trào, nàng chỉ muống được khóc thật to, muốn kêu thét lên rằng:

“Sư ca! Muội đã nghi oan cho sư ca! Lẽ ra muội phải biết sư ca không bao giờ làm những việc đồi bại như vậy! Thật là khổ cho sư ca quá!”

Trong thời khắc này nàng không thấy căm hận Đào Hồng, ngược lại nàng còn biết ơn ả, cũng nhờ ả mà nàng đã vứt bỏ được hòn đá treo nặng trong lòng bấy lâu nay. Thậm chí nàng cũng cảm kích Ngô Khảm bởi nhờ hắn thổ lộ chân tướng, nhờ hắn chỉ nàng đến đây gặp Đào Hồng. Trước những bằng chứng không thể chối cãi được, nàng buộc phải tin là Địch Vân đã làm những chuyện ấy, nhưng tự sâu thẳm trong lòng mình, nàng vẫn mong cho điều đó không phải là sự thật, giờ thì chính miệng Đào Hồng đã nói, đó chính là âm mưu mà mấy sư huynh đệ của Vạn Khuê giăng ra để hãm hại Địch Vân.

Nàng cảm thấy thương tâm, cảm thấy đau đớn, nhưng xen kẽ giữa sự đau đớn nàng cảm thấy được an ủi. Dù rằng nàng giờ đã lấy Vạn Khuê, nhưng người mà nàng yêu thương nhất vẫn là Địch Vân, dù chàng trong lúc lâm nguy thay lòng đổi dạ, dù chàng đã biến thành một kẻ ti tiện vô sỉ, dù chàng có ngàn vạn lỗi lầm, thì chàng vẫn là chàng, vẫn là người mà nàng rơi lệ nhớ thương vào những lúc vắng người.

Đào Hồng nhìn thấy thần thái của Thích Phương hơi quái lạ thì nói:

- Thiếu phu nhân, xin người tha mạng cho tôi, tôi sẽ lập tức rời khỏi Kinh Châu.

Thích Phương thở dài nói:

- Lão gia tại sao lại đuổi ngươi đi? Sợ ta biết được chuyện này chăng? Hừ, cuối cùng thì ta cũng đã biết!

Nàng buông Đào Hồng ra, muốn cho ả một ít bạc nhưng nàng không mang sân bạc trong người.

Đào Hồng thấy Thích Phương chịu buông tha cho mình thì sợ nàng đổi ý, lật đật bỏ đi, vừa bước đi miệng vừa lẩm bẩm nói:

- Lão gia nửa đêm thấy ma, thức dậy xây tường, sao lại trách mình được? Có phải mình đặt điều nói bậy đâu?

Thích Phương nhíu mày, đuổi theo, quát:

- Đứng lại! Ngươi nói ai thấy ma? Ai xây tường?

Đào Hồng hốt hoảng chối:

- Không có! Không có!

Thấy Thích Phương trợn mắt, ả vội nói:

- Để tôi nói! Để tôi nói! Lão gia lúc sau này thường nằm mơ thấy ma, nửa đêm thức dậy xây tường.

Thích Phương thấy ả nói chuyện điên điên dại, nghĩ chắc tại sau khi bị đuổi ra khỏi nhà, sống những ngày tháng lang thang khổ sở nên đầu óc không còn sáng suốt nữa chứ làm gì có chuyện công công nửa đêm thức dậy xây tường? Có khi nào nhìn thấy bức tường nào của công công xây đâu?

Đào Hồng sợ nàng không tin nói thêm:

- Không phải xây từng thật đâu, xây giả... Lão gia ngủ tới nửa đêm thì thức dậy làm như thợ nề, xây xây trát trát, dáng điệu lạ lắm. Tôi chỉ nói có mấy câu mà lão gia nổi trận lôi đình đánh tôi một trận chết đi sống lại, rồi đuổi ra khỏi nhà, nói nếu còn gặp lại tôi thì giết.

Ả nói láp giáp một hồi rồi bỏ đi.

Thích Phương nhìn theo dáng lòm khòm của Đào Hồng thở dài nghĩ thầm:

“Đào Hồng bất quá lớn hơn mình chừng vài tuổi mà lại già đến như vậy. Thật không thể hiểu nổi. Tại sao công công bỗng dưng đuổi ả đi như vậy? Làm gì có chuyện thấy ma thức dậy xây tường? Chắc là tại ả hóa điên hóa khùng nên mới ra nông nổi! Không ngờ một người như vậy mà có thể khiến cho sư ca phải khổ cả đời!”

Nghĩ tới đây nàng lại rơi lệ, lúc đầu còn khóc thút thít, sau đó thì khóc lớn thành tiếng. Nàng dựa người vào một gốc cây ngô đồng khóc một lúc lâu, cuối lòng cũng vơi nhẹ bớt phần nào. Sau đó thì trở về phòng, có điều nàng không dám về bằng ngã hậu viện mà đi vòng qua cửa hông mé Đông.

Vạn Khuê nghe tiếng bước chân của nàng lên lầu thì sốt ruột hỏi vọng ra:

- Phương muội! Có tìm được thuốc giải không?

Thích Phương bước vào phòng, thấy Vạn Khuê đã ngồi dậy, nét mặt lộ rõ vẻ lo lắng, một tay gác lên cạnh giường, máu đen vẫn không ngừng chảy ra, lâu lâu mới rơi toỏng vào chậu. Không Tâm Thái thì nằm trên giường, phía dưới chân cha ngủ ngon lành.

Thích Phương sau khi nghe những lời của Ngô Khảm và Đào Hồng thì căm hận Vạn Khuê vô cùng, hận Vạn Khuê đã dùng thủ đoạn quá hèn hạ ám hại Địch Vân. Nhưng lúc này nhìn thấy gương mặt tiều tụy của Vạn Khuê, nhớ lại ân ái vợ chồng bao năm nay thì lòng mềm hẳn đi:

“Dù sao đi nữa thì tam ca cũng vì quá yêu mình mới làm như vậy. Chàng đã dùng thủ đoạn tàn độc vô sỉ để ám hại sư ca, nhưng cũng chính vì mình”.

Vạn Khuê lại hỏi:

- Thuốc giải đã tìm thấy chưa?

Thích Phương thấy thương thế Vạn Khuê chưa khỏi hẳn, tinh thần mới khá khá lên được chút ít, không dám nói ra sự thật sợ Vạn Khuê vì giận dữ mà ảnh hưởng đến việc dưỡng thương, đành phải bịa chuyện nói đỡ:

- Đã tìm thấy đại phu, đưa ông ta bạc bảo mua dược liệu lập tức điều chế thuốc khác.

Vạn Khuê thở phào nhẹ nhõm, nói:

- Thật khổ cho muội! Tính mạng ta mà được bảo toàn đều nhờ vào muội!

Thích Phương gắng gượng mỉm cười cho qua chuyện. Xảy nghe mùi tanh tưởi từ chậu máu độc bốc lên khó chịu quá, liền lấy cái chậu khác đến thay, bưng chậu máu độc đi ra. Mới đi được mấy bước, mùi máu độc bốc lên khiến nàng thấy đầu óc choáng váng, Thích Phương rùng mình, không ngờ độc của con bò cạp này lại ghê gớm đến vậy. Nàng vội bỏ chiếc chậu xuống, thò tay vào bọc định lấy khăn tay bịt mũi rồi mới đi đổ.

Vừa thò tay vào bọc nàng bỗng chạm phải quyển Đường Thi tuyển tập, trái tim nàng bỗng đập mạnh, ngồi phịch xuống ghế. Nàng lấy quyển sách ra, lật từng trang một. Nàng còn nhớ như in việc xảy ra ngày đó, một hôm nàng lục lọi trong rương quần áo cũ xảy thấy lòi ra quyển sách này. Nàng biết cha mình cũng chẳng phải là người ham thích đọc sách, không biết tìm đâu ra quyển sách cũ này. Ngày hôm đó nàng cũng vừa cắt xong mấy mẫu hình thêu chưa biết cất vào đâu, nên tiện tay ép vào trong sách. Đến trưa nàng cùng sư ca rủ nhau lên sơn động chơi, nhân tiện mang theo, từ đó nàng cất luôn quyển sách ở trong động.

Nhưng giờ tại sao quyển sách lại ở đây? Hay là sư ca nhờ đại phu mang tới? Bỗng nàng nhớ ra một việc...

Thầy lang bất cứ làm việc gì cũng chỉ dùng độc một tay trái, bàn tay phải cứ giấu rịt bên trong ống tay áo... Tại sao? Ngày trước bàn tay phải của sư ca bị Ngô Khảm dùng kiếm chém đứt gần hết các ngón tay... Không lẽ... không lẽ...

Lúc thầy lang vào phòng, cử chỉ của người Thích Phương không lưu ý lắm, giờ ngồi nhớ lại, quả nhiên là như vậy, từ việc đưa tay đỡ bé Không Tâm Thái dậy, rồi cầm tay tam ca bắt mạch, đến việc đón nhận chén rượu từ tay mình...

Tất cả đều dùng tay trái. Không lẽ thấy lang chính là sư cả vì sợ mình nhìn thấy bàn tay phải bị đứt mà nhận ra chàng, nên luôn giấu trong ống tay áo?

Nhưng... Sao gương mặt của thầy lang lại không giống? Không lý nào gặp sư ca mà mình không nhận ra người!

Càng suy nghĩ càng thấy đầu óc rối loạn, hai dòng lệ vô tình rơi trên quyển sách, rơi lên mẫu thêu đôi bướm, đây là đôi bướm “Lương Sơn Bá - Chúc Anh Đài”, sau khi chết chúng mới được đoàn viên.

Vạn Khuê từ trong phòng nói vọng ra:

- Phương muội, ta ở trong này buốn quá. Ta muốn ra ngoài đi dạo quanh một lát.

Nhưng Thích Phương đang chìm đắm vào dòng tâm tưởng của mình nên không nghe thấy gì cả. Nàng đang nghĩ:

“Ngày ấy sư ca đã đánh chết một con bướm, làm tan vỡ mối tình hạnh phúc của chúng. Phải chăng chính vì vậy mà chàng bị Trời trách phạt? Phạt chàng phải đau khổ lông bông cả đời?”

Xảy nghe sau lưng có tiếng Vạn Khuê kêu lên lạc cả giọng:

- Liên Thành kiếm phổ! Liên Thành kiếm phổ!

Thích Phương giật nảy người quay lại, chỉ thấy Vạn Khuê nét mặt vừa mừng vừa kinh ngạc, nói:

- Phương muội, ở đâu mà muội có quyển sách này? Á, phải rồi! Chính là thế này đây mà! Đúng rồi!

Vạn Khuê hai tay chụp lấy quyển sách, thấy trên trang sách có bài “Thánh Quả thi”, bên cạnh tựa đề bài thơ có hiện lên một con số “ba mươi ba” màu vàng nhạt, chính là chỗ bị những giọt lệ của Thích Phương rơi lên.

Vạn Khuê mừng đến phát điên lên, không kềm chế được, hét tướng lên:

- Bí mật là đây! Bí mật ở chỗ này! Tuyệt diệu! Tuyệt diệu! Không Tâm Thái! Không Tâm Thái!

Vạn Khuê kêu réo om sòm làm Không Tâm Thái giật mình tỉnh giấc chạy ra. Vạn Khuê đánh vào đầu con bé, quát:

- Mau đi gọi gia gia tới! Nói có chuyện rất cấp bách!

Không Tâm Thái chẳng hiểu ất giáp gì, chỉ dạ một tiếng rồi chạy đi.

Vạn Khuê hai tay ôm cứng quyển sách, miệng nói lảm nhảm:

- Chính là nó rồi! Cha đã từng nói bên ngoài nó là một quyển Đường Thi tuyển tập. Có điều không ai tìm ra được bí mật ở bên trong, làm sao mà tưởng tượng nổi phải làm ướt trang sách thì bí mật mới phơi bày!

Trong lúc Vạn Khuê mừng rỡ điên cuồng, vừa la vừa nói thì nàng đã hiểu được mọi sự:

“Thì ra đây chính là quyển Liên Thành kiếm phổ mà cha mình và công công tranh giành nhau. Không ngờ cha mình lấy được nó từ lâu, mình quá ngốc chẳng biết hay dở gì cả, lại đi đem nó làm vật cất giữ mẫu thêu! Nhưng sao cha mình thấy mất nó mà không tìm? À, chắc là phải có tìm nhưng tìm không thấy rồi lại nghĩ là các sư bá lấy trộm đi rồi. Nhưng sao cha lại không hỏi mình? Cái này mới lạ!”

Giả như có Địch Vân ở đây thì chàng sẽ không cảm thấy kinh ngạc chút nào, nếu không phải như vậy mới là điều đáng kinh ngạc. Thích Trường Phát là người thâm trầm, việc bí mật như vậy, đến cả con gái lão cũng không muốn tiết lộ. Hẳn nhiên sau khi phát hiện ra quyển sách không cánh mà bay, lão đã tìm trối chết. Tìm không thấy lão vẫn làm như không có chuyện gì xảy ra mà âm thầm theo dõi quan sát xem có phải tên tiểu tử Địch Vân lấy trộm đi không? Hay là chính con gái mình lấy trộm? Cũng chính vì Thích Phương không phải “lấy trộm” không có biểu hiện bất thường nên lão đành bó tay không nhận ra.

Vạn Chấn Sơn đi ra ngoài vừa trở về, đang ngồi ăn điểm tâm nơi hoa sảnh, nghe cháu nội vừa chạy vừa kêu, ngỡ là bệnh của Vạn Khuê có biến, bỏ vội đũa xuống, bồng Không Tâm Thái lên, lớn bước đi về phía căn lầu dành riêng cho Vạn Khuê. Vừa tới chân lầu đã nghe giọng Vạn Khuê hớn hở nói:

- Phương muội! Tại sao muội lại làm ướt quyển sách? Thiên hạ không ngờ lại có chuyện ngẫu nhiên lạ kỳ đến như vậy! Đúng là thiên ý! Thiên ý!

Vạn Chấn Sơn nghe giọng nói Vạn Khuê thì thở phào nhẹ nhõm, thong thả bước lên lầu. Vạn Khuê vừa nhìn thấy cha đã hươ hươ quyển Đường Thi tuyển tập nói:

- Cha! Cha nhìn xem cái gì đây?

Vạn Chấn Sơn nhìn thấy quyển sách ố vàng cũ kỹ thì giật nảy người, bỏ vội cháu nội xuống, vồ lấy quyển sách lật nhanh mấy trang xem thử. Không sai! Chính là quyển kiếm phổ mà lão đã mất bao tâm huyết để giành giật không ngờ bỗng dưng lại hiện ra trước mặt. Chính là quyển sách mà lão, Ngôn Đạt Bình và Thích Trường Phát không ngần ngại mưu sát sư phụ để cướp lấy; chính là quyển sách mà lão, Ngôn Đạt Bình và Thích Trường Phát đã mất mấy ngày liền lật tới lật lui, săm soi đến từng chữ từng trang, chỉ còn thiếu tháo rời từng tờ giấy ra nữa mà thôi, vẫn không tìm thấy điểm gì khác lạ. Tất cả đều cho thấy đây là một quyển Đường Thi tuyển tập như bao quyển Đường Thi tuyển tập khác, ngay trong thư phòng của lão cũng có một quyển tương tự. Sư phụ dạy cho ba sư huynh đệ lão pho “Đường Thi kiếm pháp” dùng các câu thơ Đường đặt tên cho kiếm chiêu, tất cả các kiếm chiêu đó đều nằm trong quyển Đường Thi tuyển tập này, nhưng điều đó thì có liên quan gì đến Liên Thành kiếm phổ?

Ba sư huynh đệ lão đã từng đem từng trang sách rọi dưới ánh mặt trời, để xem có tìm thấy điểm gì đặc biệt không, cũng đã từng đọc xuôi đọc ngược đọc ngang đọc dọc, đọc cách một chữ đọc cách hai chữ... hầu tìm thấy một điểm gì đó khác thường, nhưng đều uổng công vô ích. Ba người còn nghi ngờ nhau, nghi ngờ đối phương tìm thấy được một bí mật gì đó mà mình không biết. Lúc ngủ, ba người bỏ quyển sách vào hộp sắt khóa lại, hộp sắt còn có dính liền với ba sợ xích sắt khóa vào tay ba người. Nhưng dù cẩn thận đến như vậy mà một buổi sáng thức dậy, quyển sách đã không cánh mà bay, từ đó cũng không còn tung tích gì nữa.

Từ ngày đó, liên tiếp mười mấy năm qua, giữa ba người hoặc công nhiên, hoặc âm thầm, theo dõi thăm dò nhau nhưng chỉ hoài công vô ích. Ngày hôm nay bỗng dưng lại hiển hiện trước mắt.

Vạn Chấn Sơn lật đến trang thứ tư, không sai, trên góc sách bị xé rách mất một góc cực nhỏ, đó chính là ký hiệu mà lão đã bí mật làm dấu, sợ hai người kia thừa lúc mình không để ý mà đổi một quyển Đường Thi tuyển tập bình thường vào. Lão lại lật đến trang thứ mười sáu, không sai, nơi đây còn hằn rõ vết móng tay lão vạch lên trang sách. Không còn nghi ngờ gì nữa, chính là nó!

Lão cố giữ giọng bình tĩnh hỏi:

- Quyển sách này từ đâu mà ra?

Thích Phương từ khi nhận thấy thần thái của Vạn Khuê thì chỉ nghĩ đến cha mình:

“Không biết giờ này cha đang ở đâu? Mình đúng là một đứa con bất hiếu, đã đem quyển sách giấu ở trong sơn động khiến cho cha phải cực khổ tìm kiếm, phải đau khổ vì mất sách! Không biết quyển sách này dùng để làm gì, nhưng nhìn thấy thần thái của công công và tam ca thì cũng biết nó quý báu đến dường nào! Dù sao đi nữa đây cũng là vật của cha, mình đã lấy đi thì mình cũng phải làm mọi cách để lấy lại, không để công công cướp mất của cha được!”

Giá như mà việc xảy ra một ngày trước đây khi còn chưa biết việc Địch Vân bị Vạn Khuê hãm hại, với Vạn Khuê nàng vẫn còn tình cảm vợ chồng ân ái mặn nồng, huống hồ cha nàng bỏ đi biền biệt không biết có còn trở về nữa hay không thì trong lòng nàng giữa cha và chồng chưa biết bên nào nặng hơn bên nào. Nhưng giờ thì tình hình khác hẳn:

“Quyết không thể để quyển sách này lọt vào tay họ. Sư ca đã mang sách đến đây cho mình, mình nhất định sẽ giữ nó lại, chờ khi cha trở về, người muốn xử trí thế nào thì xử trí. Mình làm như vầy không chỉ cho cha mà còn vì sư ca nữa”.

Khi Vạn Chấn Sơn hỏi:

“Quyển sách này ở đâu ra?” thì nàng đang trù tính xem làm thế nào để cướp lại quyển sách. Sách hiện ở trong tay công công, mà võ công của lão thì hơn mình quá xa, không thể giật lại trên tay lão. Nàng đưa mắt nhìn quanh, nhìn thấy chậu nước rửa mặt của Vạn Khuê, trong đó lại có lẫn máu độc của Vạn Khuê, giả như mình có cách nào bỏ quyển sách vào trong đó thì họ không thể tìm thấy được. Nhưng... làm vậy e rằng sẽ hư mất quyển sách. Không, nếu mình không hạ thủ ngay bây giờ sẽ không bao giờ còn cơ hội nữa, thà là hủy nó đi chứ không thể để lọt vào tay người khác.

Phụ tử Vạn Chấn Sơn đồng chú mục nhìn Thích Phương. Thấy nàng ngồi thừ ra, song mục đảo tròn thì đưa mắt nhìn nhau. Cuối cùng, Vạn Khuê lại hỏi:

- Phương muội! Cha hỏi, quyển sách này ở đâu mà nàng có?

Thích Phương giật mình quay lại nói:

- Muội cũng không rõ, hồi nãy muội từ trong phòng đi ra thì thấy ở trên bàn, tưởng là của tam ca để ở đó.

Vạn Khuê nghe nói thì thấy có cái gì đó bất ổn, tuy nhiên còn nhiều việc trọng đại khác cần thảo luận với phụ thân nên tạm thời gác việc này sang một bên. Quay sang Vạn Chấn Sơn, nói:

- Cha à, các trang sách nếu bị thấm nước sẽ có chữ hiện lên.

Vừa nói gã vừa giở tới bài thơ “Thánh Quả Thi” chỉ vào con số ba mươi ba màu vàng nhạt bên cạnh tựa đề. Không biết nếu hắn biết được cái mà hắn gọi là “nước” ấy chính là lệ mà Thích Phương khóc vì nhớ Địch Vân hắn sẽ nghĩ thế nào, nhưng thực tế thì hắn không biết, chỉ đang vui mừng về phát hiện của mình.

Vạn Chấn Sơn nhíu mày, giơ ngón tay lần theo từng dòng trong bài thơ, miệng lẩm nhẩm đọc:

Lộ tự trung phong thướng,

Bàn hồi xuất bích la.

Đáo giang Ngô địa tận,

Cách ngạn việt sơn đa.

Cổ mộc tùng thanh ải,

Dao thiên xâm bạch ba.

Hạ phương thành...

Chữ thứ ba mươi ba là chữ “thành”!

Vạn Chấn Sơn vỗ đùi đánh đét một cái, kêu lên:

- Phải rồi! Chính là cách này! Thì ra bí mật nằm ở đây. Khuê nhi, con khá lắm. Không ngờ cả ba đứa già đầu chúng ta không nghĩ ra mà con lại nghĩ ra.

Phải rồi! Phải dùng nước! Giả như lão mà biết được, sở dĩ Vạn Khuê phát hiện ra điều đó là nhờ lệ của Thích Phương khóc nhớ Địch Vân, không biết lão sẽ nghĩ thế nào? Nhưng chắc chắn một điều là lão không biết, hai cha con chỉ mừng đến gần như điên dại trước phát hiện bất ngờ này.

Thích Phương thấy hai cha con Vạn Chấn Sơn chỉ lo mừng mà không để ý đến mình, liền kéo con gái vào phòng trong, nói:

- Không Tâm Thái, con có nhìn thấy chậu nước dưới gầm bàn ở ngoài không?

Không Tâm Thái gật đầu nói:

- Con nhìn thấy rồi!

Thích Phương gật đầu nói:

- Tốt! Lát nữa gia gia, cha và mẹ chạy ra ngoài, mẹ sẽ lấy quyển sách trong tay gia gia cất vào hộc bàn. Chờ mọi người ra khỏi phòng, con lấy nó bỏ vào trong chậu nước dơ kia cho nó ngập nước, để gia gia và cha con tìm không thấy. Hiểu không?

Không Tâm Thái tưởng đâu mẹ bày trò chơi, gật đầu lia lịa, nói:

- Hiểu rồi! Con nhất định làm được!

Thích Phương căn dặn thêm:

- Nhớ, làm cho cẩn thận, đừng để ai trông thấy, cũng không được nói với bất kỳ ai!

Không Tâm Thái gật đầu:

- Con biết rồi! Con không nói với ai đâu!

Thích Phương xoa đầu con gái rồi bước trở ra ngoài phòng, nói:

- Công công! Con thấy quyển sách này có cái gì đó rất cổ quái!

Vạn Chấn Sơn quay lại, hỏi:

- Cổ quái thế nào?

Tự thân lão thấy quyển sách này bỗng dưng lọt vào tay mình một cách quá dễ dàng cũng lấy làm lạ, sợ rằng đó không phải là điều lành, giờ lại nghe Thích Phương nói như vậy thì càng e ngại.

Thích Phương nói:

- Ở trong đó!

Vừa nói nàng vừa đưa tay ra, Vạn Chấn Sơn đưa quyển sách cho Thích Phương. Nàng cầm lấy giở bên trong ra, lấy hai mẫu hình thêu bướm đưa cho Vạn Chấn Sơn, nói:

- Ngày trước công công có nhìn thấy hai con bướm này trong sách không?

Vạn Chấn Sơn cầm lấy, lật qua lật lại xem, nói:

- Không có!

Thích Phương gật đầu, nói:

- Vậy hai con bướm này có ý nghĩa gì? Công công biết ai đó trong võ lâm có ngoại hiệu là “Hoa hồ điệp” hay cái gì tương tự như vậy không? Hoặc giả trong võ lâm có bang hội nào có tên “Hồ Điệp bang” không? Họ để quyển sách ở đây e rằng không phải đơn giản là đem cho không chúng ta!

Người trong giang hồ lưu ký hiệu riêng của mình để tầm cừu hoặc là báo hiệu sự có mặt của mình vốn là việc rất thông thường. Vạn Chấn Sơn ngày thường đã làm không ít chuyện thương thiên bại lý, cừu nhân vô số, nay nghe Thích Phương nói vậy thì không khỏi giật mình tự hỏi:

“Cừu gia của mình có ai là Hoa hồ điệp không? Có ai trong Hồ Điệp bang không?”

Lão còn đang cúi đầu suy nghĩ, xảy nghe Thích Phương quát:

- Ai đó! Kẻ nào dám cả gan rình mò ở đây?

Nói xong đẩy cửa sổ nhìn ra ngoài, xong nhảy vào trong phòng lấy hai thanh trường kiếm, một đưa cho Vạn Chấn Sơn một ném cho Vạn Khuê, nói:

- Nhanh lên! Trên mái nhà có người!

Thích Phương mở ngăn kéo bàn, nhét quyển sách vào, nói:

- Đừng để địch nhân cướp mất!

Vạn Chấn Sơn nghe nói có lý thì gật đầu tán thành, cả ba nhảy ra ngoài nhìn quanh quất, chẳng thấy ai cả. Vạn Chấn Sơn hất hàm nói:

- Ra phía sau xem thử!

Ba người chạy nhanh ra hậu viện, chỉ thấy bóng người thấp thoáng nơi góc tường. Vạn Chấn Sơn quát:

- Kẻ nào?

Thân hình nhanh như cắt nhảy tới, chỉ thấy lục đệ tử Ngô Khảm thì quát hỏi:

- Ngươi có nhìn thấy bóng địch nhân không?

Ngô Khảm vốn thấy sư phụ, tam sư ca và tam sư tẩu ai nấy lăm lăm trường kiếm chạy tới thì kinh hồn bạt vía, tưởng đâu mọi sự đã vỡ lở, mặt mày xanh xám, chừng nghe sư phụ quát hỏi như vậy thì thở ra nhẹ nhõm, nói:

- Có người vừa mới chạy qua đây, đệ tử thấy lạ mới chạy qua xem thử!

Hắn sợ ý đồ xấu của mình bị bại lộ nên nói dóc, vô tình làm cho kế hoạch của Thích Phương càng hoàn hảo.

Bốn người đuổi ra tới tận cửa của hậu viện, Ngô Khảm huýt sáo inh ỏi, gọi các sư huynh đệ khác chạy tới. Tất cả đồng hiệp lực đi truy đuổi địch nhân.

Tìm một hồi vẫn không thấy bóng dáng địch nhân đâu. Vạn Chấn Sơn chợt nhớ ra một chuyện, kêu lên:

- Điệu hổ ly sơn!

Lão ra lệnh cho Lỗ Khôn chỉ huy các sư đệ tiếp tục truy tìm, gọi Vạn Khuê và Thích Phương trở về phòng. Quá sốt ruột, lão không chờ Vạn Khuê và Thích Phương, một mình giở khinh công chạy như bay lên lầu. Không kịp đi bằng đường cầu thang, lão nhảy phắt qua cửa sổ vào phòng, nhưng hỡi ơi, ngăn kéo mở toang, Liên Thành kiếm phổ thì đã không cánh mà bay!

Vạn Chấn Sơn nhảy vào phòng trong, vồ lấy Không Tâm Thái hỏi:

- Lúc nãy gia gia đi ra ngoài, ngươi có thấy ai vào phòng không?

Không Tâm Thái lắc đầu nói:

- Không có!

Vạn Khuê và Thích Phương lúc đó cũng vừa tới nơi, Vạn Khuê nhìn thấy thần thái của phụ thân thì biết việc chẳng lành, vội hỏi:

- Thế nào?

Vạn Chấn Sơn điên tiết buông gọn:

- Mất rồi!

Rõ ràng khi nãy thấy Thích Phương nhét quyển sách vào hộc bàn, trong suốt quá trình truy đuổi địch nhân, ba người lúc nào cũng ở bên nhau nên hai cha con Vạn Chấn Sơn không chút nghi ngờ Thích Phương. Chỉ nghĩ là mình đã trúng kế Điệu hổ ly sơn của địch mà thôi. Cha con nhìn nhau vừa tiếc của vừa hối hận, phải chi lúc nãy mang nó theo bên người thì đâu đến nỗi nào! Chỉ có mẹ con Thích Phương là kín đáo nhìn nhau mỉm cười, đắc ý vô cùng.


SachTruyen.Net

@by txiuqw4

Liên hệ

Email: [email protected]

Phone: 099xxxx